ảng loạn kêu lên: “Cái gì cơ?”
“Tôi nghe người ta nói…. lão gia Đức Lí Tư và quân của ông sau khi chiến bại, toàn bộ bị giết hết, không một ai sống sót. Quân chính phủ thậm chí còn cắt đầu mấy cha con ông ấy bêu trên cổng thành để thị uy cơ”
Khả Hoan sắc mặt trở lên trắng bệch, răng cắn chặt lấy môi đến tóe máu, sau đó là một màn đen tối bao phủ toàn thân, cô ngã quỵ xuống đất.
Kì Lạc thấy thế vội ôm lấy cơ thể đã nhũn ra của cô, vừa lay vừa gọi: “Khả Khả, Khả Khả”
Khả Hoan cũng không thật sự hôn mê, cô chỉ vì shock quá nên thần kinh tạm thời bị tê liệt, không thể nhìn hay nghe thấy bất cứ điều gì, trong đầu chỉ còn tồn tại đúng bốn chữ “Anh ấy đã chết”.
Kì Lạc ôm chặt lấy cơ thể Khả Hoan lúc này đây đã lạnh lẽo cứng ngắc, nếu không phải đang run lẩy bẩy thì hắn những tưởng cô đã hồn lìa khỏi xác rồi. Nhìn khuôn mặt Khả Hoan đang trắng bệch, ánh mắt trống rỗng thất thần Kì Lạc cảm thấy hơi hối hận vì đã phát ngôn ra những lời nói chưa đúng sự thật như vậy.
Thực ra hắn có nghe nói là quân phản chính phủ bị bại trận, tòan quân gần như bị tiêu diệt nhưng đội tưỡng lĩnh đứng đầu đều trốn thoát, hiện đang mất tích nên không biết sống chết thế nào. Những ngày gần đây hắn và bác trai vẫn luôn thảo luận về đề tài này, thậm chí cả hai còn rất thương xót cho số phận của mấy cha con Đức Lí Tư là đằng khác. Nhưng vừa rồi cơn ghen tị nổi lên làm cho hắn không khống chế được liền thốt ra những câu nói dối trắng trợn, trong lòng hắn lần đầu tiên nổi lên hi vọng là cha con Đức Lí Tư sẽ không bao giờ còn có thể sống để trở về được nữa.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Khả Hoan, cất giọng tràn ngập ôn nhu dỗ dành: “Khả Khả à, muốn khóc thì cứ khóc ra đi. Nhìn cô thế này tôi rất đau lòng, cô phải giữ gìn sức khỏe cho cô và cho cả đứa bé trong bụng nữa. Cô yên tâm, tôi sẽ hết lòng chăm sóc hai mẹ con cô. Cho dù hiện tại cô chưa thể tiếp nhận tình cảm của tôi cô vẫn có thể coi tôi như anh trai cũng được. Đây là thời kỳ khó khăn nhất, chúng ta phải cùng nhau vượt qua. Cô vì đứa bé mà cố lên được không?”
Khả Hoan cuối cùng cũng phản ứng lại một chút, cô run rẩy nhẹ nhàng đặt tay lên bụng chậm rãi nhắm mắt lại, lúc này nước mắt mới tuôn rơi như mưa. Kì Lạc vẫn giữ nguyên tư thế ôm cô, không nói thêm gì, chỉ lẳng lặng nhìn nước mắt Khả Hoan tuôn rơi, trong lòng hắn lúc này hỗn loạn bao cảm xúc. Trời dần tối, đám người Kì Lạc hẹn cũng đã tới, Khả Hoan cố ngồi thẳng dậy áp chế cảm xúc đi xuống, nước mắt không nhịn được vẫn cứ tuôn trào.
Kì Lạc phân phó người hầu: “Mọi người đi cả ngày chắc cũng mệt rồi, chúng ta nghỉ tại đây đêm nay, sáng mai tiếp tục đi”.
Hắn lo lắng ánh sáng sẽ thu hút bọn lính nên chỉ châm hai ngọn đèn dầu thắp sáng, sau đó trải một tấm thảm cho Khả Hoan ngồi, còn hắn và tất cả những người khác thì ngồi lên chiếu. Xong xuôi hắn lấy lương khô và đưa cho Khả Hoan một miếng, thấy cô yên lặng cầm lấy rồi đưa lên miệng ăn hắn mới an tâm.
Khả Hoan vừa cầm lương khô ăn vừa khóc. Vì đứa bé trong bụng cô buộc phải nuốt xuống từng miếng lương khô đang được hòa với nước mắt mặt chát. Đêm khuya yên tĩnh Khả Hoan im lặng nằm xuống thảm, ánh mắt nhìn lên bầu trời thăm thẳm đầy sao, không biết trong số các vì sao kia vì sao nào là linh hồn của Tạp Trát Nhân hóa thành?
Tạp Trát Nhân, Anh vẫn đang nhìn mẹ con em sao? Anh sẽ luôn phù hộ cho mẹ con em chứ? Anh yên tâm, em sẽ cố gắng sống sót, sẽ cố nuôi con dưỡng của chúng ta đến khi trưởng thành. Một giọt lệ trong suốt tí tách chảy xuống đất, Tạp Trát Nhân, tên của anh từ ngày hôm nay vĩnh viễn sẽ chôn chặt trong lòng em…
Kì Lạc đừng từ xa chăm chú nhìn vào gương mặt xinh đẹp đầy nước mắt của Khả Hoan và chậm rãi hồi tưởng. Khả Hoan không chỉ là một cô gái nhân hậu mà còn có y thuật cực kỳ cao minh, cho dù đốt đuốc đi tìm trong cả cái đất nước này cũng không thể tìm được người con gái nào xinh đẹp và giỏi giang hơn cô. Chắc chỉ một thời gian nữa thôi, khi nỗi đau mất đi người tình qua đi cô sẽ nhanh chóng lao vào vòng tay của hắn. Lúc đó, chẳng những hắn sở hữu được một cô vợ xinh đẹp mà còn có thể học được bao y thuật cao siêu, chả mấy chốc sẽ trở thành thầy thuốc số 1 của Z quốc.
Khả Khả đúng là thần hộ mệnh của mình, chả mấy chốc cô sẽ làm cho hắn trở thành người nổi tiếng nhất nơi này cho mà xem. Nghĩ đến đó Kì Lạc phấn chấn lên, thậm chí trong mơ còn thấp thoáng ánh cười.
Mặt trời sắp lên, Khả Hoan cố gắng ngồi dậy mặc kệ hai mắt sưng vù đỏ sọng, gương mặt vẫn trắng bệch thất sắc. Cô có thể để mặc bản thân mình nhưng hiện tại cô sắp trở thành một người mẹ nên cô phải gánh vác trách nhiệm của một người mẹ đó là sinh hạ và nuôi dưỡng thiên thần nhỏ của mình. Tạp Trát Nhân đã không còn trên thế gian này nữa, cô phải hết sức bảo vệ giọt máu của anh và cũng là sự ết tinh của tình yêu giữa cô và anh. Nghĩ vậy Khả Hoan kiên cường đứng dậy.
Kì Lạc cũng mở to mắt đứng dậy,hắn hơi ngạc nhiên trước dáng vẻ ẩn nhẫn nhưng kiên cường của Khả Hoan, những tưởng cô phải mất vài ngày mới vượt qua cú shock vừa rồi.
“Ngủ ngon không?” Kì Lạc hỏi
Khả Hoan gật gật đầu.