ữa trị. Cô mệt mỏi ngồi xuống, 2 cô hộ sỹ như thông cảm với những gì xảy ra, đều đến tận lực an ủi và giải thích cho Khả Hoan hiểu. Khả Hoan lẳng lặng nhìn 2 người, cùng là phụ nữ cả sao thân phận của họ lại éo le thấp kém như vậy, cô lúc này mới cảm thấy quốc gia này quả thật là nơi điên cuồng đáng sợ biết bao.
Gặp liên tiếp các cú sốc, Khả Hoan không còn khí lực, cô dặn dò 2 hộ sỹ chuẩn bị các thuốc men vật phẩm cần thiết cho ngày khám bệnh tiếp the một cách qua loa. Khả Hoan thấy thật thất vọng với những gì mà 2 hộ sỹ thể hiện ngày hôm nay nên trong lòng chẳng còn chút cảm tình nào với họ, chỉ hi vọng chặng đường từ đây về tới cư xá cô được bình an trên đường, không xui xẻo như trước. Cô lẳng lặng ngồi một mình suy nghĩ trong gần 1 tiếng đồng hồ, đến lúc nhìn kim chỉ đúng 12h đêm cô mới vô thức đứng dậy quay trở về.
Thành phố rơi về đêm cực kỳ an tĩnh, tối tăm bởi không có đèn đường. Chỉ có tư dinh của Tổng tư lệnh quân đội cùng một số tư dinh của quan chức cấp cao mới có máy phát điện loại nhỏ, đủ để cung cấp điện thắp sáng trong nhà, nên nhìn xa xa chỉ khu đó mới có chút ánh sáng.
Ba người bịt mặt như đang chìm vào bóng êm, đứng dưới gốc cây gần tòa tư dinh của Tổng tư lệnh, kiên nhẫn chờ đợi. Tổ chức đã nghiên cứu địa hình rất kỹ, nơi này phòng ngự rất chặt chẽ, chỉ trong vòng 10 phút trước khi 1giờ sáng, toàn bộ đèn điện sẽ tắt, tòa nhà này sẽ chìm trong bóng tối. Đúng 1giờ, cửa chính của tòa nhà được mở ra, 5 binh sỹ võ trang kín người, lười nhác bước ra đổi ca cho5 binh sỹ ca trước. Sau nghi thức chào hỏi nhà binh thông thường, 5 binh sỹ xoay hướng chậm rãi bước về phía cửa lớn. 5 tân binh sỹ mới được đổi ca có vẻ vẫn buồn ngủ, phải 3 phút sau mới có vẻ tỉnh hẳn ngủ. 3 người bịt mặt lúc này nhanh chóng phi thân như chim ưng, lao từ bóng tối ra, giơ dao chém xuống 5 tân binh sỹ, chẳng mấy chốc máu đỏ nhuộm kín thân thể của 5 người, trong đó 3 người bị cắt đứt động mạch, 2 người bị đâm trúng giữa tim.
Đội binh sỹ khác chưa kịp vào đến cửa lớn cũng đã bị tập kích bất ngờ, chỉ trong giây lát đã ngã quỵ trên vũng máu. 3 bóng đen thuận lợi tiêu diệt đội bảo vệ, ung dung khởi động mật mã và tiến vào cửa lớn.
Tất cả mọi người trong tòa nhà đang ngủ say nên không hề hay biết có người lạ xâm nhập, nên vô hình trung bày sẵn thân thể không có chút phòng vệ nào cho quân địch.
Tạp Trát Nhân ý bảo Phỉ Nhĩ và Đạt La phụ trách tầng 1, còn bản thân hắn tao nhã chậm rãi đi lên tầng 2, nơi tư lệnh cùng vợ con đang ngủ. Trên giường lớn, Tư lệnh đang ôm cô vợ hai xinh đẹp ngủ say. Một dao giơ lên rồi hạ xuống giữa tim hắn, máu tươi bắn tung tóe sang gương mặt của cô gái nằm cạnh làm cô ta giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hét lên đã bị bịt miệng bằng một bàn tay to lớn, Tạp Trát Nhân nhìn bộ dạng xinh đẹp của cô ta, thầm đánh giá đây đúng là loại đàn bà mà Viết bài mớiPhỉ Nhĩ thích, không bằng trói lại mang về cho Phỉ Nhĩ giải trí, sẽ đỡ lãng phí hơn rất nhiều.
Tạp Trát Nhân đi xuống tầng, đám nữ nhân còn lại không phải là mục tiêu của hắn, dưới tầng có phòng hắt lên ánh sáng của đèn dầu, hắn cầm súng mở cửa phòng, chĩa thẳng vào 2 bóng người trong phòng. Nhìn kỹ ra nơi đó có 2 người, một là cậu bé khoảng 6,7 tuổi đang chuẩn bị đi tiểu, bên cạnh chắc là mẹ cậu bé, người mẹ sợ hãi quỳ xuống ôm chân Tạp Trát Nhân khóc lóc khẩn cầu. Tạp Trát Nhân do dự một chút rồi nói: “Đứng lên đi, ta sẽ không giết các người, nhưng hiện tại ta phải trói các người lại, ngày mai sẽ có người đến cởi trói cho các người. giờ thì lên giường nằm.”
Người mẹ khẽ nhìn sang đứa con, dẫn đứa trẻ đến đầu giường rồi nằm úp xuống, Tạp Trát Nhân cúi xuống đống quần áo dưới đất, xé thành 2 dây dài để trói 2 mẹ con. Cậu bé lúc này cũng về tới đầu giường, bàn tay giấu chặt trong áo. Tạp Trát Nhân bước tới định trói người mẹ thì bất ngờ cô ta lấy hết sức kéo Tạp Trát Nhân xuống giường, hắn đang không phòng bị nên ngã nhào lên trên người người mẹ, cậu bé nhanh chóng chạy lại rút con dao giấu sẵn trong người và dùng sức đâm mạnh vào lưng Tạp Trát Nhân.
Lưỡi dao đâm sâu vào lưng Tạp Trát Nhân, cậu bé còn định đâm thêm nhát nữa nhưng không thể rút dao ra dù đã cố hết sức. Tạp Trát Nhân nhịn đau, tát mạnh vào mặt người mẹ và nhảy xuống giường, Tạp Trát Nhân và Đại La chạy cầm súng chạy vào và liên tiếp xả đạn vào người hai mẹ con.
Phỉ Nhĩ chạy đến bên cạnh Tạp Trát Nhân khẩn trương kêo lên: “thiếu gia, thiếu gia, anh thế nào rồi ?” Tạp Trát Nhân cười khổ: “Lại được đàn bà ban cho món quà nữa, tôi đúng là đồ mất trí.” Sau đó nói: “Chúng ta phải rời đi sớm, anh giúp tôi rút dao ra.” Phỉ Nhĩ lo lắng: “Thiếu gia, nhát dao này quá sâu, tôi e rằng…” . Tạp Trát Nhân ho khan, mùi máu tươi tràn ngập khoang miệng, trào ra bên ngoài, hắn đành nói: “Thôi được, chúng ta phải rời khỏi nơi này trước đã.”
Phỉ Nhĩ và Đạt La mỗi người một bên đỡ Tạp Trát Nhân nhanh chóng rời khỏi tòa biệt thự mà họ vừa tắm máu, hướng phía ngoài mà đi.
Cả ba đều không dám chậm chễ, nhanh chóng bước đi, khoảng hai mươi phút sau Tạp Trát Nhân dường như không thể chịu đựng
