Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324042

Bình chọn: 7.00/10/404 lượt.

hắn nhìn Phỉ Nhĩ nói: “Bỏ súng xuống.” Lại nói với Khả Hoan: “Nếu cô kể chuyện này cho bất kỳ ai, chúng tôi nhất định không bỏ qua cho cô.” Hắn dùng ngữ khí ôn hòa nói với cô nhưng Khả Hoan tự cảm giác thấy đằng sau đó là hàm ý đe dọa.

Châu Phi trời sáng rất sớm, khoảng hơn 5h trửong đòa và 10 người đàn ông nữa vội vàng đến y xá, nhìn thấy Khả Hoan đang mệt mỏi ngủ thiếp đi mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Nửa giờ trước hai bác sỹ cùng phòng nói cho ông là đêm qua Khả Hoan không về phòng ngủ khiến ông cực kỳ lo lắng, sáng sớm đã chạy đi tìm cô, chỉ lo cô gặp việc ngòai ý muốn, nhưng xem ra Khả Hoan thật rất kinh nghiệm. Trưởng đoàn nhìn quanh phòng thấy nhiều dao kéo phẫu thuật, trên người Khả Hoan lại vẫn dính vết máu nên tự suy đoán là đêm qua chắc có ca phẫu thuật gấp, khi Khả Hoan tỉnh lại ông cố gặng hỏi nhưng Khả Hoan tuyệt nhiên không đề cập tới chuyện gì đã xảy ra. Điều này làm cho ông rất nghi ngờ nhưng không dám gặng hỏi thêm nữa.

Một ngày làm việc bận rộn cuối cùng cũng qua đi, Khả Hoan nhìn ra ngoài trời thấy sắc đen đã bao phủ, cô cùng 2 cô hộ sỹ cùng nhau trở về cư xá, cứ mỗi lần đi qua con đường này, Khả Hoan không thể nào không nhớ tới ba người bịt mặt mặc áo đen. Thậm chí đến giờ cô vẫn không biết chính xác mặt mũi họ trông như thế nào nữa, chỉ nhớ rõ từng lời đe dọa lãnh khốc của người được gọi là Thiếu gia đó mà thôi. Nhìn bộ dáng của họ cô cũng nghĩ bọn họ không phải là dạng côn đồ chuyên cướp bóc, nhưng nếu không phải cướp bóc thì làm sao lại bị đâm chém nghiêm trọng đến như vậy?

Khi đến nội thành, một không khí khác thường hiển hiện ra trông thấy, đèn pha của quân đội rọi khắp nơi, binh lính tràn ra đường kiểm tra kỹ càng từng người đi qua lại, trông vẻ như sẵn sang đáp trả bất kỳ sự công kích nào của quân địch.

Khả Hoan và hai cô hộ sỹ đều bị bắt dừng lại để kiểm tra xong xuôi mới cho đi, đi đến gần khu phố trung tâm cảnh sát cơ hồ nhiều hơn, thậm chí xung quanh còn có những phóng viên với máy ảnh không ngừng lóe sáng, từ khi đến đây cô hãn hữu mới thấy phóng viên xuất hiện.

hông khí xung quanh càng trở nên hỗn loạn, ồn ào, hai cô hộ sỹ cảm giác rất phấn chấn vì rất lâu rồi mới có hiện tượng náo nhiệt như thế nên chạy vội ra hỏi thăm tin tức, Khả Hoan lập tức liên tưởng sự việc này với ba người bịt mặt hôm nọ. Cô bất giác nhìn đến tòa biệt thự của Tư lệnh đang bu quanh đầy người kia, rồi quay đầu đi về phía cư xá ngay lập tức, cô không muốn nghe bất cứ tin tức nào về vụ hỗn loạn này cả, nhưng đập vào tai cô là một tin tức rất xấu, đại khái là trong tòa nhà kia có một vị quan chức cấp cao bị ám sát, có rất nhiều người bị giết, Khả Hoan cảm thấy da đầu run lên vội vàng chào hai vị hộ sỹ và chạy nhanh về cư xá.

Trưởng đoàn đang cầm hộp cơm chờ cô dưới lầu, vừa nhìn thấy cô từ xa đã chạy ra đón, đỡ lấy Khả Hoan đang thở hổn hển không ra hơi, nói: “Tiểu Lâm, tôi lấy sẵn cơm cho cô đấy, nhanh ăn đi, hôm nay cô vất vả quá, mọi việc tốt chứ?” Khả Hoan nhìn trưởng đoàn, rất muốn kể lại tất cả sự việc đã xảy ra cho ông nghe nhưng hồi hộp nói không ra lời.

Trưởng đoàn là người có kinh nghiệm lâu năm, lại trải qua nhiều sự việc, ông cũng nghe nói tới việc quan chức kia bị ám sát, ông cũng có cảm giác việc này có liên quan tới biểu hiện khác thường của Khả Hoan lúc sáng. Cái ông lo sợ là cô vẫn còn là một cô gái trẻ tuổi, nếu có việc gì nghiêm trọng xảy ra sợ cô không chịu nổi, ông nhìn Khả Hoan âu yếm, ý muốn khích lệ cô tự nói ra mọi sự nhưng Khả Hoan cuối cùng vẫn chỉ cúi đầu, “Mọi việc đều tốt cả ạ, cháu đi trước đây ạ.” Trưởng đoàn trong lòng thầm thở dài, mọi việc không thể một câu ép buộc là được, nên dặn dò Khả Hoan: “Tiểu Lâm, mấy ngày tới, tình hình an ninh ở đây sẽ không tốt lắm đâu, cháu cần chú ý an toàn của bản thân, không nên đi đâu một mình, nếu cần giúp đỡ gì nhớ đến tìm tôi nhé.” Khả Hoan gật đầu: “Cảm ơn trưởng đoàn.”

Buổi sáng, cả đoàn sôi nổi bàn luận về cuộc thảm sát vừa xảy ra, mỗi người một câu rất rôm rả lamfcho tinh thần Khả Hoan càng sa sút, một câu cô cũng không góp chuyện. Trên đường đi làm, sau khi cảnh sát kiểm tra xong, cô liền bước thẳng tới chỗ làm, không dám ngó nghiêng một lần sang khu biệt thự, trong sâu thẳm bên trong Khả Hoan tự xếp mình vào hàng ngũ tội phạm đáng bị công kích.

Đến đêm, khi mọi người đều tập trung trong tại sân cư xá, trưởng đoàn mới thông báo tin tức khẩn mà Đại sứ quán gửi tới, bởi vì nơi đây không có máy móc thiết bị in ấn hiện đại, nên mọi tin tức đều được viết dưới dạng tranh vẽ, trong bức vẽ là ảnh 10 cỗ thi thể trông ghê người, bên dưới là văn chú giải: “…..Thật khó tưởng tượng , tất cả mọi người trong nhà đều mất mạng trong giây lát, những người thiệt mạng ngoài cấp dưới của Tư lệnh ra, còn có vợ cả cùng con trai 5 tuổi của Tư lệnh. Tất cả đều bị xả đạn liên tiếp vào người mà tử nạn, người duy nhất sống sót là vợ hai của Tư lệnh theo lời kể của nhân chứng, cô ta chỉ kịp thấy 1 người đàn ông che kín mặt mũi tấn công….

Trước mắt chưa có tổ chức nào đứng ra nhận trách nhiệm về vụ ám sát này……nhưng đến 99% dự đoán


The Soda Pop