Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324955

Bình chọn: 9.00/10/495 lượt.

ới miệng Mèo con, cưng nựng: “Mèo con, ngoan nào, há miệng uống thuốc nào, uống xong sẽ không đau nữa”.

Khả Hoan cắn chặt răng, thuốc cũng vì thế mà chảy tràn ra cổ. A Mạn Đạt phải tiến lại giúp Tạp Trát Nhân mở hàm cô ra rót thuốc vào, khó khăn lắm Khả Hoan mới uống xong thuốc. Một lúc sau cô mới từ từ mở mắt. Bụng có vẻ đỡ đau hơn chút ít, phía sau lưng vẫn hỏa lạt đau rát. Đau đớn khiến cô tê liệt thần kinh, không thể nghe rõ Tạp Trát Nhân nói gì, chỉ thấy gương mặt hắn hiện rõ vẻ đau đớn và dằn vặt. Được một lúc thì bụng cô đau trở lại, A Mạn Đạt biết là do tác dụng cua thuốc, tử cung sẽ co thắt để tống đẩy thai ra hết, Khả Hoan vì thế cuộn người đẩy mạnh Tạp Trát Nhân ra, lăn lộn rên rỉ.

Tạp Trát Nhân nhìn Mèo con đau đớn kịch kiệt sống không bằng chết, hắn phát hỏa lên quát A Mạn Đạt: “Chết tiệt, còn bao lâu nữa mới hết đau, hả?”

A Mạn Đạt thở dài: “Cũng còn tùy vào thể chất mỗi người, có người nhanh, có người lâu cũng mất khoảng 1,2 ngày. Thiếu gia ngài hãy ôm chặt cô ấy, hoặc là cột chặt cô ấy vào giường, chứ để cô ấy giãy giụa thế này càng làm hao tổn khí lực, sẽ càng lâu khỏi. Với lại vết thương sau lưng cũng cần phải rịt thuốc, không thể để mãi thế này đựoc”.

Tạp Trát Nhân biết A Mạn Đạt cũng là vì tốt cho Khả Hoan mới nói thế nhưng làm sao hắn có thể trói Mèo con lại được. Hắn chỉ có thể cắn răng nằm nghiêng người, cẩn thận tránh đi vết thương sau lưng và ôm lấy cô. Khả Hoan vẫn giãy giụa kịch liệt khiến mồ hôi của hai người đều tuôn ra ướt đẫm. Một lúc sau bụng mới bớt đau, Khả Hoan nằm im một lát thì A Mạn Đạt bắt đầu rắc thuốc vào vết thương sau lưng, Khả Hoan lại ăn đau lần nữa. Tạp Trát Nhân không ngừng lẩm nhẩm dỗ dành cô, phải mất một lúc Khả Hoan mới dần dần thanh tỉnh.

Suốt 4 ngày sau, Khả Hoan mới thoát khỏi tra tấn đau đớn, trên lưng vết thương cũng đã đóng vẩy. Bốn ngày qua cô gần như rơi vào trạng thái nửa mê nửa tỉnh, ấn tượng chung của cô trong thời gian này nếu có cũng chỉ là gương mặt đầy đau đớn xót xa của Tạp Trát Nhân mà thôi.

Cô nhẹ nhàng nâng đầu dậy nhìn hắn, vẻ mặt hắn rất ủ rũ, râu xia xồm xoàm đang ghé lên đỉnh đầu cô ngủ say, hai cánh tay vẫn duy trì tư thế ôm chặt lấy cô.

Mắt cô đỏ sọng lên, vì cái gì mà vận mệnh cứ trêu đùa cô như thế? Lúc cô không yêu hắn, hắn bất chấp thủ đoạn chiếm lấy cô. Đến khi trái tim cô rung động, cô lại mất đi giọt máu của hai người.

Con à, mẹ thật xin lỗi vì không bảo trụ được sinh mệnh của con.Lúc mẹ bắt đầu đến châu Phi cùng đoàn Cứu trợ, sức khỏe yếu nên không thể thích ứng với điều kiện sinh hoạt nơi đây, chu kỳ sinh lý cũng vì đó mà thất thường. Có kỳ đến sớm, kỳ đến muộn. Rồi bao biến cố liên lục phát sinh khiến tinh thần và thể xác của mẹ rất mệt mỏi, không có thời gian để ý tới chu kỳ, vô tình làm hại tới sinh mệnh của con. Đến giờ mẹ mới nhận thấy, con lẳng lặng cùng mẹ trải qua quãng thời gian khó khăn nhất của cuộc đời mẹ, vậy mà mẹ không đủ năng lực để bảo vệ cho con, con thật đáng thương, con của mẹ.

Nước mắt không ngừng chảy xuống, Khả Hoan cố không khoác ra thành tiếng nhưng vẫn làm kinh động tới Tạp Trát Nhân vốn đang ngủ rất chập chờn. Hắn mở to mắt nhìn thấy Khả Hoan đang khóc thảm thương, lòng hắn lại xót xa: “Vẫn đau lắm sao, để anh tìm A Mạn Đạt tới, uống thuốc vào sẽ bớt đau đi một tí. Em nằm yên ở đây, đừng nhúc nhích, ngoan nhé!”

Nói xong nhẹ nhàng rút hai tay lại chuẩn bị đứng dậy đi kêu A Mạn Đạt. Khả Hoan lắc đầu không nói gì, úp mặt vào ngực Tạp Trát Nhân, nghe tim hắn đập vững vàng cô thấy thật an tâm, bao cảm xúc bi thương ai oán dường như xuống.

Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng ôm lấy cô như ôm báu vật, ôn nhu nói: “Đừng sợ Mèo con. Không có kẻ nào dám tổn thương em nữa đâu. Đợi em khỏe hẳn anh sẽ đưa em đi, vĩnh viễn không bao giờ trở lại nơi này”.

Khả Hoan kinh ngạc ngẩng dầu nhìn hắn, cô thật sự có thể rời đi nơi này hay sao?

Tạp Trát Nhân mỉm cười gật đầu, áp đầu Mèo con trở lại ngực mình, hai tay liên tục vuốt ve mái tóc cô. Gương mặt tươi cười bỗng chốc trở lên chua sót, sẽ không dễ dàng buông tay tất cả nhưng hắn đã quyết sẽ đoạn tuyệt hoàn toàn quan hệ với gia tộc cáp lặc.

Khả Hoan mỗi ngày đều phải nằm nghiêng người tránh va chạm, miệng vết thương tuy rằng đã kết vẩy nhưng vô tình chạm phải cũng rất đau đớn.

Khoảng thời gian này Khả Hoan có thêm người bạn mới là A Mạn Đạt, bà luôn tỏ ra ôn nhu hiền dịu với Khả Hoan, chu đáo mang đồ ăn thức uống, giúp Khả Hoan bôi thuốc trị thương. Bà làm cho Khả Hoan có cảm giác có mẹ ở bên cạnh, sau cú shock sẩy thai, lại bị tra tấn bi thảm khiến tinh thần của Khả Hoan trở lên cực kỳ yếu ớt và nhạy cảm. Vì muốn có thể tự nói chuyện cùng bà và Tạp Trát Nhân, Khả Hoan nảy ra ý định học tiếng bản ngữ.

Tạp Trát Nhân thì gần như ngày nào cũng túc trực bên cạnh cô, thấy Mèo con bày tỏ nguyện vọng học tiếng ả rập hắn tưởng rằng Mèo con trong cơn hứng trí nhất thời ham thích, liền lập tức đồng ý trở thành giáo viên ngoại ngữ cho cô.

Mấy ngày liền Khả Hoan thích thú a a ô ô học nói, đến A Mạn Đạt tuy rất bận rộn với các việc vặt cũng không nhịn đư


Duck hunt