XtGem Forum catalog
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324911

Bình chọn: 9.00/10/491 lượt.

khăn bịt mặt em tháo xuống để ……dấp nước lau người con cô bé kia…..” Nói xong cẩn thận nhìn phản ứng trên mặt Tạp Trát Nhân.

Lúc này đây Tạp Trát Nhân cũng khiếp sợ nhìn cô, thì ra là thế, hóa ra tên La Y khốn kiếp kia dám đổi trắng thành đen, làm cho Mèo con chịu bao nhiêu khổ cực, còn……..còn mất đi đứa con của hắn và Mèo con nữa chứ. Tạp Trát Nhân sắc mặt trở lên âm trầm, nhìn qua có vẻ dữ tợn, La Y, sớm hay muộn ta sẽ bắt mày phải trả giá.

A Mạn Đạt thấy không khí có vẻ căng thẳng, bà liền ngừng động tác xoay người nhìn vào gương mặt đang tức giận của Tạp Trát Nhân, đến ngay cả Khả Hoan cũng càm giác được không khí cấp bách. Cô bắt đầu bủn rủn, Tạp Trát Nhân vốn hỉ nộ vôhường, đây là điều cô sợ nhất.

Hắn như cảm nhận được sự lo lắng của Mèo con, Tạp Trát Nhân hít một hơi thật sâu, cố áp chế cơn tức giận, đó là chuyện riêng của hắn và La Y, không thể vì thế mà làm kinh sợ Mèo con. Hắn nhẹ nhàng nâng cằm Mèo con lên. Khả Hoan ánh mắt vấn nhìn xuống dưới, cô sợ phải đối diện với hắn lúc này. Bất ngờ Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng hôn lên trán Mèo con, sau đó lướt xuống mí mắt.

A Mạn Đạt mỉm cười tiếp tục tra thuốc cho Khả Hoan, riêng Khả Hoan lúc này không hiểu gì cả, không phải là hắn vừa mới tức giận sao? Quả là hỉ nộ vô thường.

Không khí ấm áp không được bao lâu thì nghe có tiếng chân bước, vài giây sau âm thanh cất lên: “Tạp, chú xuống đây một lát”.

Tạp Trát Nhân cứng người, sau đó lớn tiếng lạnh lùng đáp: “Anh đi đi, nơi đây không ai chào đón anh”.

Trát Phi cũng không chịu nhượng bộ: “Anh đếm đến 10 nếu chú không xuống anh sẽ xông vào. Hay là chú thích anh dùng bạo lực ? Một, hai, ba…”

Tạp Trát Nhân vẫn cắn chặt răng không đáp, Khả Hoan nghi hoặc nhìn hắn. Tiếng nói dưới lầu đếm tới 8 thì Tạp Trát Nhân đột nhiên đứng dậy vọt thẳng xuống lầu. Trát Phi đã bình thản ngồi bên bàn đợi sẵn.

Chờ Tạp Trát Nhân quay đi, Khả Hoan lập tức quay đầu khuơ loạn tay chân, mồm miệng ô a mấy câu bản ngữ vừa học được, ý hỏi A Mạn Đạt nội dung cuộc đối thoại vừa rồi. A Mạn Đạt hiểu ý ôn hòa giải thích cho cô: “Đó là anh trai của Tạp, Trát Phi thiếu gia”

Khả Hoan gật gật đầu, sau đó đưa tay lên làm hình tượng chiếc mũ trên đầu, ý hỏi A Mạn Đạt các luật lệ quái gở liên quan tới chiếc khăn trùm đầu . A Mạn Đạt cũng nhanh chóng hiểu câu hỏi của cô, vừa lau lau cổ vừa chậm rãi nói: “Không phụ nữ được phép tự ý cởi bỏ khăn trùm đầu, đây là tội rất lớn. Theo luật sẽ bị trừng phạt đánh cho đến chết”.

Khả Hoan nghe xong liền hiểu ý tứ, sắc mặt cũng trở lên trắng bệch, thân thể vô lực nằm úp xuống giường. Thảo nào Tạp Trát Nhân lúc đó lại tức giận với mình như thế, chẳng trách lúc đó mình bị bọn họ ra đòn hiểm ác đến vậy. Nơi đây là nơi quái quỷ nào vậy, chỉ vì tháo khăn trùm xuống mà bị đánh chết sao?

Tạp Trát Nhân lạnh lùng ngồi ở phía đối diện, hơi cúi đầu im lặng, đến cả liếc nhìn Trát Phi một cái hắn cũng chẳng buồn. Trát Phi trong lòng thở dài, bao nhiêu ngày trôi qua như vậy và Tạp vẫn ương ngạnh không thèm đếm xỉa tới máu mủ tình thâm, thảo nào mà cha lúc nào cũng yêu thương nhớ nhung hắn nhiều như thế.

Trát Phi đành phải mở miệng trước: “Tạp, hôm nay nhận được tin tức từ chiến trường….”.

Hắn chưa nói hết câu đã bị Tạp Trát Nhân đánh gẫy giữa chừng: “Việc này chẳng liên quan gì tơi em cả, nếu đấy là những gì anh muốn nói thì anh có thể đi được rồi.”

Trát Phi nổi giận: “Chú dám nói không liên quan tới chú à? Việc này liên quan tới tồn vong của gia tộc. Anh biết chú vẫn đang giận, chính anh cũng rất tiếc, dù gì đứa bé cũng là cháu ruột anh. Nhưng mà sau này chú còn có thể có sinh những đứa con khác, còn gia tộc mà mất đi rồi liệu chú có còn được an bình mà sống như bây giờ không?”

Tạp Trát Nhân rốt cuộc cũng bình tĩnh nhìn Trát Phi, khẩu khí lạnh lùng tuyệt tình: “Gia tộc là của các anh, thịnh hay suy các anh tự hứng lấy. Em cùng gia tộc không còn quan hệ gì cả. Sắp tới đến Pháp, em sẽ lập tức đổi sang họ mẹ. Về sau những việc liên quan tới gia tộc Cáp lặc em không muốn nghe nữa. Em hận gia tộc ác độc này”.

“Bốp”. Một cái tát thật mạnh dừng trên mặt Tạp Trát Nhân, bàn tay Trát Phi cũng có điểm tê rát. Một lát sau Tạp Trát Nhân xoay đầu cho thẳng, bình tĩnh nói: “Hôm nay anh đánh mắng thế nào thì tùy, em tuyệt không đánh trả. Coi như em trả lại cho anh tấm ân tình huynh đệ bao nhiêu năm nay. Dù sao cũng cảm ơn anh đã luôn quan tâm đến em, hôm nay nếu máu của em không đủ trả nợ thì anh có thể lấy mạng của em cũng chẳng sao cả”.

Sau cái tát vừa rồi Trát Phi cũng thấy hối hận, nhìn khóe miệng chảy máu em trai, lại nghe những lời đạm mạc vô tình đó trong lòng hắn lại phẫn nộ đau đớn. Với âm thanh run run: “Như vậy những gì chú thiếu nợ Ba thì làm thế nào? Chú định dùng cái gì để trả? Chẳng lẽ vì một nữ nhân mà chú nỡ thương tổn đáng sinh thành – người luôn hết mực yêu thương và che chở cho chú hay sao?”

Tạp Trát Nhân không hề hé răng, ánh mắt Trát Phi lộ ra vẻ sắc lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chú làm như vậy là đại nghịch bất đạo. Cô gái kia phạm toàn vào tội ác tày trời, có chết cũng chưa