Pair of Vintage Old School Fru
Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325144

Bình chọn: 7.00/10/514 lượt.

biết anh đã thương tổn em thật nhiều. Em phải vì anh mà nhanh khỏe lại nhé! Không phải là anh không muốn mang em đi, nếu cho anh được lựa chọn anh sẽ không ngần ngại lựa chọn ngày ngày đều được ở bên em. Nhưng mà nơi anh sắp đến là chiến trường tàn khốcà hiểm nguy, làm sao anh có thể mang em đến nơi đó?”

“Anh biết em trách anh không có tình người nhưng việc này liên quan tới gia tộc, tới cha và anh trai của anh, cho dù anh chán ghét chiến tranh anh cũng không thể nào không sát cánh bên họ. Đúng là anh đã giết rát nhiều người nhưng bọn họ đều đáng chết, nếu anh không giết họ họ cũng sẽ giết anh”

“Nếu lần này đi mà có thể bình an trở về, anh nhất định sẽ đưa em đi, vĩnh viễn không bao giờ rời xa em”

“Anh yêu em, Mèo con của anh”

Sáng sớm Khả Hoan mới bớt sốt, cô chậm rãi mở mắt nhìn xung quanh. Trên giường chỉ còn một mình cô nhưng sao lại vậy, rõ ràng lúc mê man cô cảm giác rõ có người ôm cô vào ngực cơ mà. Cô thở dài, mình còn nhớ tới hắn làm gì nữa? Cái tên hỗn đản không giữ lời! Tên đao phủ hung ác! Tên bạo quân thích nhục nhã mình! Vậy tại sao cô lại có cảm giác thất vọng và mất mát khi hắn nói hắn chưa thể mang cô đi, tại sao cô lại đau lòng và lo sợ khi hắn nói hắn không cần cô. Nước mắt lại một lần nữ rớt xuống, Khả Hoan chôn chặt người vào trong chăn khóc.

Tiếng mở cửa phòng vang lên, Khả Hoan vội lau sạch nước mắt, cô không thể để cho hắn nhìn thấy cô yếu đuối như thế này, nhưng người vừa tiến vào không phải là hắn mà lại là A Mạn Dạt. Cô không nhịn được nên nhìn A Mạn Dạt hỏi: “Người kia đâu rồi?”

A Mạn Dạt có chút không đành lòng nói: “Thiếu gia đã rời đi từ tờ mờ sáng. Giờ này ngài ấy hẳn là đến căn cứ rồi”

Khả Hoan ngơ ngác sững sờ nhìn A Mạn Dạt, một cơn rét lạnh lan tràn tới toàn thân.

Cả ngày Khả Hoan đều nằm lẳng lặng trên giường, mắt nhìn chằm chằm vào một chỗ thất thần, mọi đồ ăn uống A Mạn Đạt mang tới cô đều không để tâm đến, thậm chí là nhắm mắt quay đi.

A Mạn Đạt xuất phát từ tình cảm của một người mẹ đối với cô con gái đang dỗi hờn nhẹ giọng khuyên giải: “Dù có chuyện gì đi chăng nữa thì cô cũng phải ăn uống vào, nếu không thân thể ngày một gầy yếu đi. Thiếu gia lần này là có việc gấp nên mới vội vã rời đi như thế”

Khả Hoan không đành lòng nhìn A Mạn Đạt vì mình mà lo lắng, rốt cuộc cũng ngồi dậy nhìn bà một cách hối lỗi: “A Mạn Đạt à, thật vất vả cho bà, bà về nghỉ ngơi cho khỏe, cháu không sao đâu, hai hôm nữa sẽ khỏi hẳn thôi”.

A Mạn Đạt xót xa nhìn Khả Hoan, cô gái này mấy hôm trước còn vui vẻ là thế, vậy mà chỉ sau chuyến trở về của thiếu gia liền trở nên suy sụp nhợt nhạt như thế này đây. Bà thở dài nói: “Cô cũng đừng nên tức giận, thiếu gia không thể ở lại lâu hơn cũng là có nguyên do cả”.

Cảm xúc lại ùa về trong tâm trí Khả Hoan, cô lại nghĩ tới những chuyện đã xảy ra với Tô Nghị, không khỏi mở miệng lầm bầm: “Tại cháu ngu ngốc quá nên luôn gây phiền toái cho người khác. Ai dính phải cháu đều không hay ho gì cả…. Thực ra cháu cũng không muốn như vậy nhưng chẳng hiểu sao việc lại ra nông nỗi như ngày hôm nay”. Nói đến đó tia ủy khuất trong lòng lại trào dâng khiến cô không ngăn nổi nước mắt.

A Mạn Đạt cuống cuồng cầm khăn tới lau nước mát cho cô, miệng vội vàng nói: “Không phải vậy đâu, hoàn toàn không phải. Cô không hề ngốc nghếch chút nào thậm chí còn thông minh hơn tất cả chúng ta ở đây ấy chứ. Cô giỏi y thuật là thế, đến cả Ba Lạp còn rất bội phục nữa là…”

Nước mắt Khả Hoan rơi ngày một nhiều, cô liên lục tắc đầu.

A Mạn Đạt sốt ruột quá đành nói: “Thiêu gia cũng mong được ở bên cô mỗi ngày… không vì cuộc chiến chết tiệt này thì ngài ấy cũng không phải bỏ cô lại đây để một mình đi ra tiền tuyến”

“Đi tiền tuyến, ai cơ, ai đi tiền tuyến? tại sao lại phải đi?” Khả Hoan kinh ngạc ngẩng đầu nhìn A Mạn Đạt hỏi dồn dập.

A Mạn Đạt nói: “Thực ra thiếu gia bảo chúng ta không được nói cho cô nhưng là ta tự nghĩ cô sớm muộn gì cũng sẽ biết. Lão gia và thiếu gia mấy ngày nữa sẽ tiến quân đi thủ đô, ngài ấy sợ cô lo lắng nên muốn giấu tin tức này, cấm chúng ta không được để lộ cho cô”

Khả Hoan há hốc miệng, một lúc lâu không có phản ứng. Trong đầu diễn ra liên tiếp các hình ảnh, chẳng lẽ vì thế hắn mới không nói lời từ biệt mà đi? Chẳng lẽ vì biết tiền tuyến nguy hiểm mà hắn không mang cô đi cùng? Mình lại còn nổi điên lên với hắn nữa… còn giận dỗi không thèm nhìn mặt hắn. Trời ạ, hôm qua mình đã làm gì thế này?

“Vậy anh ấy… anh ấy …khi nào thì trở về? Liệu có nguy hiểm gì hay không?” Khả Hoan cầm chặt tay A Mạn Đạt lo lắng hỏi.

A Mạn Đạt lắc đầu: “Hiện tại không ai trong chúng tôi biết được chiến tranh bao giờ mới kết thúc nhưng à tôi nghĩ họ sẽ nhanh chiếm được thủ đô mà thôi”.

Nghe A Mạn Đạt nói là không nguy hiểm nhưng Khả Hoan đời nào tin tưởng, nếu không nguy hiểm Tạp Trát Nhân hẳn đã mang cô đi rồi. Lần này đến phiên Khả Hoan cảm thấy áy náy, cô không ngừng hồi tưởng lại những lời nói và hành động ngày hôm qua của hắn. Cô nhớ rõ gương mặt rạng ngời hạnh phúc của hắn khi nhìn thấy mình, nhớ rõ hắn tức giận đến mức nào khi cô nói cô muốn r