sóng sót tới ngày hôm nay cũng là do hắn hết lòng che chở. Quá khứ như ùa về trong cô, không, cô không muốn một lần nữa chịu đựng cảm giác sống không bằng chết khi bị vứt bỏ. Nếu vậy thà rằng cô tình nguyện rời hắn đi trước còn hơn để hắn chán ghét rồi vứt bỏ cô.
Nghĩ vậy cô cố nén nước mắt đã vây kín bờ mi, hít một hơi thật sâu nói: “Anh không thể mang em đi vậy thì để em tự đi….Em có thể khám chữa bệnh và tự nuôi sống bản thân em. Về sau anh chỉ cần lo việc của anh mà thôi, không cần quan tâm đến em làm gì, em cũng sẽ không bao giờ tìm anh phiền toái nữa. Từ hôm nay trở đi chúng ta sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa”. Câu cuối cùng cô thốt ra cũng chỉ vì quá tức giận mà bộc phát.
Tạp Trát Nhân sửng sốt, hắn không thể tin được Mèo con vốn nhu thuận là thế mà hôm nay có thể nói ra những lời chống đối hắn một cách tuyệt tình như thế. Hắn chợt nhớ tới hình ảnh Mèo con và Kì Lạc vừa nãy nên cười lạnh nói: “Đi khám bệnh sao? Tự nuôi sống bản thân sao? Là Kì Lạc nhồi vào đầu em những ý tưởng này sao?”
Khả Hoan không biết Tạp Trát Nhân đang hiểu sai cô và Kì Lạc, liền gật đầu: “Đúng rồi, là Kì Lạc nói em có thể đi cùng anh ta đi khám chữa bệnh cho người dân ở đây”…. Cho nên từ nay trở đi anh không cần phải lo lắng cho em, về sau cũng sẽ không phiền toái gì anh nữa… Trong lòng cô tự nói thêm, ngực không tránh khỏi một cơn co rút đau đớn, chính cô cũng không ngờ sau khi chia tay Tô Nghị cô lại nhanh chóng một lần nữa rơi vào cảnh bị vứt bỏ.
Tạp Trát Nhân lúc này thập phần tức giận, hắn cười lạnh nâng cằm Mèo con lên, nhìn chằm chằm vào cô nói: “Vì tôi đối xử với em quá tốt đúng không? Nên em mới quên đi thân phận thực của mình. Nhớ cho kỹ, không được sự đồng ý của tôi, em vĩnh viễn không thể rời căn phòng này dù chỉ là một bước…”
Khả Hoan có chút bất ngờ, rõ ràng hắn không cần mình nữa tại sao lại không giải thoát cho mình đi? Không, cô không muốn bị nhốt ở đây, cô muốn cuộc sống bên ngoài kia. Khả Hoan lắc lắc đầu nhìn hắn.
Sắc mặt của Tạp Trát Nhân càng tái đi, câu nói kế tiếp của hắn làm Khả Hoan càng thêm run sợ: “…Còn nữa, hiện tạiem không còn là thầy thuốc gì gì đó nữa, việc em phải làm duy nhất bây giờ chính là làm tốt phận sự của một nô lệ, mà phận sự của nô lệ là hầu hạ chủ nhân cho thật tốt”. Hắn nói xong liền đứng dậy lôi Khả Hoan lên lầu.
Khả Hoan lúc này không có tinh thần để mà xúc động hay bực tức mà ngược lại cô chìm sâu vào tâm trạng sợ hãi. Vẻ mặt lãnh khốc tức giận và lời nói lạnh lùng của Tạp Trát Nhân làm cô thực sự sợ hãi.
Tạp Trát Nhân kéo cô thẳng vào phòng ngủ, đẩy cô xuống giường rồi lạnh giọng mệnh lệnh: “Cởi quần áo ra”. Vừa nói hắn vừa ngồi xuống bên giường, vừa yêu vừa hận nhìn chăm chăm vào con Mèo con.
Trái tim Khả Hoan tựa hồ nứt vỡ vì đau lòng, tình cảm cô đối với Tạp Trát Nhân bây giờ đâu có như ngày trước, sao hắn nỡ đối xử với cô như vậy, Khả Hoan cảm thấy tê tái hơn nhiều so với lần đầu tiên bị hắn cưỡng bức, cô trầm mặc ngầm chống đối.
Tạp Trát Nhân đứng lên cởi quân trang trên người, lạnh lùng lặp lại: “Cởi quần áo ra”.
Cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến thế, Khả Hoan rơi lệ, chính mình ngày đêm hi vọng hắn trở về, vất vả lắm mới gặp được nhau vậy mà trớ trêu thay chưa ngọt ngào được phút nào liền rơi vào tình huống thế này. Mấy giây sau, cô cảm nhận được sự đau rát sau lưng, áo choàng gần như bị xé toạc. Khả Hoan cắn môi nhắm hai mắt lại, tuyệt không hề nhúc nhích.
Có phải người chết đi rồi mới không hề có cảm giác đau đớn hay không?
Tạp Trát Nhân nhìn nước mắt Mèo con rớt xuống trên gương mặt đầy thống khổ, trong lòng vô cùng chua xót. Hắn hạ dây lưng xuống đất, cúi xuống xé toạc áo choàng của Khả Hoan, vạch tấm lưng trần của cô ra, ở đó hiện lên rõ ràng một vết dây lưng sưng đỏ. Nỗi xót xa của ngày hôm nay khác hẳn với nỗi xót xa ngày trước, cùng là cô gái này trước kia cô buộc phải dựa vào mình để sống sót nhưng ngày hôm nay dám phản bội mình đòi rời đi với người khác.
Tạp Trát Nhân thực muốn dạy dỗ cô vài bài học, hắn giương thắt lưng lên nhưng rồi lại hạ xuống, trong miệng còn lầm bầm chửi thề, chết tiệt, tại sao mình lại mềm lòng trước sự một nữ nhân dám phản bội mình?
Hắn vứt thắt lưng xuống đất, điên cuồng xé bỏ quần áo trên người Khả Hoan, tiện tay xé nát áo choàng thành dây trói hay tai Khả Hoan vào lan can giường. Xong xuôi mới bắt đầu cởi bỏ quần áo của mình.
Khả Hoan biết hắn định làm gì nên cố giãy giụa hai chân, miện kêu: “Đừng, đừng…”
Tạp Trát Nhân ngồi xuống ở giữa hai chân cô mạnh mẽ đi vào, Khả Hoan chỉ kịp hét lên một tiếng rồi theo bản năng cắn chặt môi, mắt nhìn lên trần nhà để giảm bớt đau đớn nơi cửa mình. Tạp Trát Nhân bị cấm dục quá lâu, lại đang trong cơn giận dữ nên không kịp chờ Khả Hoan thích ứng đã liên tục động thân ra vào. Chỗ kín không theo kịp với tốc độ của Tạp Trát Nhân khiến Khả Hoan khó chịu nhìn Tạp Trát Nhân như van xin, hắn đọc được điều đó trong mắt cô nên vừa hung hăng va chạm thấp giọng: “Vì sao, vì sao hả?”
Lúc này thân mình hắn đã phủ kín bởi mồ hôi, cấm dục quá lâu khiến hắn nhanh chón