dắt ra khỏi phòng khám.
Khả Hoan lúc này chẳng quan tâm tới việc đi khám bệnh cứu người gì nữa, bởi Tạp Trát Nhân đã trở về nghĩa là chỉ nay mai thôi hắn sẽ lập tức mang cô rời đi nơi này.
Tạp Trát Nhân kéo Mèo con vào thẳng trong phòng, trên bàn đồ ăn đã dọn sẵn. Hắn giúp Mèo con tháo khăn trùm đầu xuống và sung sướng khi nhìn thấy ánh mắt trong suốt của Mèo con đang nhìn hắn một cách nôn nóng chờ đợi.
Tạp Trát Nhân thở dài: “Nếu em còn tiếp tục nhìn anh bằng ánh mắt đó anh sẽ lập tức ăn em tại đây đấy”.
Khả Hoan thẹn thùng cắn môi, đầu hơi cúi xuống. Tạp Trát Nhân không nhịn được mỉm cười, cầm tay Khả Hoan kéo cô vào vòng lòng, môi hắn tìm môi cô. Có Chúa mới biết hắn có bao nhiêu nhung nhớ thân thể Mèo con, đặc biệt là đôi môi ngọt ngào này, hắn không ngừng cắn mút, dục vọng bị áp chế bao nhiêu ngày trở lên hừng hực như muốn đốt cháy hắn. Tạp Trát Nhân hở hổn hển vừa hôn Mèo con vừa đứt quãng hỏi: “Mèo con, vết thương của em khỏi hẳn rồi chứ? Anh có thể… có thể yêu em được chưa?”
Khả Hoan nhẹ nhàng gật gật đầu, sắc mặt ngày càng đỏ hơn. Tạp Trát Nhân vội kéo Khả Hoan hướng cầu thang mà đi, bụng Khả Hoan lúc này bỗng dưng phát lên tiếng thì thầm. Tạp Trát Nhân dừng lại, biểu hiện trên mặt của hắn lúc này không biết đang vui hay buồn, Khả Hoan ra vẻ vô tội vuốt vuốt bụng rồi cố giải thích: “Em không đói đâu, thật mà”.
Tạp Trát Nhân ngửa mặt cười to, kéo Mèo con về phía bàn ăn: “Chúng ta ăn cơm trước đã, nếu không em làm sao đủ sức mà chiều anh chứ”
Khả Hoan biết nói gì hơn, cố thoát khỏi ánh nhìn nóng bỏng của hắn bằng cách chăm chút tập trung vào nhấm nháp thức ăn, cô liên tục gắp thức ăn đưa vào miệng để che dấu thẹn thùng. Khả Hoan vừa nuốt xong thìa canh mà Tạp Trát Nhân đút tận miệng, cô ngước nhìn hắn với ánh mắt ngập tràn hi vọng hỏi: “Ngày mai chúng ta rời khỏi đây hả anh?”
Vẻ mặt đang tươi cười của Tạp Trát Nhân chợt có chút cứng đờ, hắn cố lảng tránh ánh mắt nóng rực của Mèo con vươn tay múc thêm thìa canh nữa đưa đến trước miệng Mèo con, tiện thể nói: “Ngày mai chưa đi được đâu Mèo con ạ… Ý của anh là ….trong thời gian ngắn sắp tới anh chưa thể đưa em đi được”.
Khả Hoan cảm thấy một cơn thất vọng thật lớn trào dâng trong lòng, cô ngơ ngác đau đáu nhìn Tạp Trát Nhân: “Tại sao lại thế? Không phải anh đã nói với em là mình sẽ nhanh chóng rời đi sao? Em đã đợi nhiều ngày như thế. Em đã nghĩ là… nghĩ là…. Thế rốt cuộc bao giờ chúng ta mới có thể đi được?”
Tạp Trát Nhân không biết trả lởi câu hỏi của Khả Hoan bằng cách nào bởi giờ đây ngay cả bản thân hắn cũng không biết bao giờ có thể cùng Mèo con rời đi, nếu hắn trả lời bừa một câu Mèo con sẽ lại vin vào đó mà hi vọng, sau lại không thể rời đi Mèo con chắc chắn sẽ càng thất vọng. Nghĩ vậy hắn bất đắc dĩ lắc đầu, thành thật đáp: “Anh cũng không biết nữa. Có lẽ còn mất một thời gian tương đối dài nữa. Em ngoan ngoãn ở lại đây chờ anh, có được không?”
Nói ra những lời này chính hắn cũng không biết Mèo con bị shock đến mức nào. Khả Hoan có cảm giác cô vừa từ chín tầng mây rơi bụp xuống mặt đất, câu nói vừa rồi của hắn đập tan đi bao hi vọng trong cô. Hắn có biết hai mươi ngày qua cô mòn mỏi chờ đợi trong dày vò, trống trải đến thế nào không, cả đời này cô cũng không thể quên được cảm giác đó. Cô không thể chấp nhận việc Tạp Trát Nhân chỉ bằng một câu nói mà phủi đi tất cả, Khả Hoan gần như mất đi kiểm soát, cô mãnh liệt nói: “Em không muốn ngồi đây chờ đợi như một con ngốc. Em muốn cùng anh rời khỏi nơi này. Ngay lập tức”
Tạp Trát Nhân hơi bất ngờ trước phản ứng mãnh liệt của Mèo con. Hắn cũng đâu muốn thế, ngược lại hắn ngàn vạn lần mong muốn lúc nào cũng được ở bên Mèo con. Nhưng Mèo con đâu có biết nơi hắn sắp tới là chiến trường tàn khốc, làm sao hắn có thể để một người con gái mảnh mai yếu đuối như Mèo con đến những nơi như thế? Hắn rất muốn mở miệng nói rõ cho Mèo con hiểu nhưng hắn lại sợ Mèo con vốn thiên chân là thế sẽ bị dọa đến hãi hùng, chưa kể đến việc Mèo con có thể hiểu lầm hắn đang đi cướp của giết người….
Chỉ nghĩ đến đó hắn cơ hồ không chịu nổi, Tạp Trát Nhân có vẻ mệt mỏi đứng dậy, vẻ mặt nghiêm lại, thôi được, trước tiên phải làm cho Mèo con từ bỏ ý định đi theo hắn trước đã, về sau sẽ giải thích rõ hơn với Mèo con.
“Anh còn nhiều việc phải làm, em đừng cố tình gây sự được không? Em không còn là trẻ con nên cũng đừng học tiểu hài tử tùy hứng vui đùa như vậy”
Vừa nói xong Tạp Trát Nhân lập tức hối hận, Mèo con của hắn đã bao giờ tùy hứng đâu, lúc nào Mèo con cũng tỏ ra rất nhu thuận vâng lời, chỉ có vừa nãy mới phản ứng chút ít mà thôi. Nhưng mà lời nói ra rồi làm sao thu hồi được?
Trái tim Khả Hoan gần như vỡ nát, cũng thái độ không kiên nhẫn thế này, cũng lời nói này …. sao mà giống Tô Nghị đến thế? Chẳng lẽ Tạp Trát Nhân cũng chán ghét mình rồi sao? Chẳng lẽ Tạp Trát Nhân đang cảm thấy mình đang làm vướng víu tay chân hắn sao?
Cô chậm chạp nghĩ lại, đúng là từ khi bị bắt tới nơi này cô gần như mất hết năng lực bảo vệ bản thân, mọi sự đều dựa vào Tạp Trát Nhân an bài, ngay cả sinh mệnh của cô còn