Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324984

Bình chọn: 9.5.00/10/498 lượt.

Trát Phi và nằm đè lên. Tiếng nổ kết thúc, tiếng khói khét lẹt làm Trát Phi như ngạt thở. Bình tĩnh lại Trát Phi mới phát hiện ra Bố Quả nằm trên thân hắn không hề nhúc nhích dù hắn lay gọi cỡ nào. Một thứ chất lỏng ấm ấm từ người Bố Quả chảy ra thấm ướt hết bộ quân trang trên người Trát Phi.

Hắn cố sức đặt Bố Quả ngồi xuống, bản thân hắn cũng bị nhiều mảnh đạn cắt xé da thịt, huyết nhục mơ hồ. Nhưng nỗi đau thể xác giờ đây như bị lu mờ trước nỗi đau đớn mất mát về tinh thần, người yêu của hắn đã vĩnh viễn rời xa…Bố Quả đã dùng thân mình bao lấy người Trát Phi khi bom nổ, phía sau lưng cậu ta bị mảnh bom làm vỡ nát, máu tươi ồ ạt chảy ra.

Trát Phi run lên ôm chặt cậu vào lòng, vẫn không thể tin được cơ thể hiện đã mềm nhũn ra này đã từng sát cánh bên hắn bao lâu nay, yêu thương hắn, an ủi hắn, mang tới cho hắn ánh mặt trời…Trát Phi mặt rơi đầy lệ, run run nói thì thầm vào tai Bố Quả: “Bố Quả, em tỉnh lại đi, mở mắt ra đi. Anh đang ở cạnh em này, mở mắt nhìn anh đi, đi mà..Em không thể bỏ anh mà đi như vậy, anh yêu em, yêu em, đừng rời anh đi….đừng”

Quân y nhanh chóng chạy lại mang đồ cứu thương ra cấp cứu cho Trát Phi, lúc này như đang đờ đẫn như người mất hồn. Thi thể của Bố Quả cũng nhanh chóng được mang đi.

Trát Phi không đợi quân y băng bó xong, không để ý tới những vết thương xét rách trên cơ thể, điên cuồng cầm súng ống chạy thẳng về phía quân địch. Lúc này hắn đã đối với cái chết không hề quan tâm, trong đầu chỉ còn ý niệm trả thù. Hai bên kịch liệt giao chiến cả đêm, đến sáng quân phản chính phủ đã chiếm lĩnh được biên giới giao tranh, chuẩn bị tiến vào nội thành. Quân Pháp còn lại đều nhụt ý chí chiến đấu nên dần rút lui về phía sau. Trát Phi ương ngạnh kéo quân tinh nhuệ truy kích nhưng hai ngày chiến đấu liên tục khiến quân lính mệt mỏi, Trát Phi đành phải hạ lệnh nghỉ ngơi chờ tiếp viện.

Quân y lúc này mới tranh thủ chữa thương cho hắn, vết thương rất nặng, quá trình xử lý tuy đau đớn nhưng Trát Phi mặt không đổi sắc, ánh mắt đau đáu nhìn về tiền phương, không che giấu được sự đau đớn tột cùng. Trong tâm hắn lúc này không ngừng kêu gào hai chữ: Bố quả, Bố Quả….

Lâm Khả Hoan tỉnh dậy trời đã sáng bạch. Đêm qua cô ngủ muộn , lăn lộn mãi mới đi vào giấc ngủ. Tạp Trát Nhân không hề có tin tức mà cô không được phép bước ra khỏi phòng dù chỉ một bước chân, điều đó khiến cô cảm giác mình như một phạm nhân đang cực kỳ thèm muốn không gian tự do bên ngoài. Cô ngó nghiêng xung quanh không thấy hình ảnh quen thuộc của A Mạn Đạt đâu, bình thường giờ này bà đã phải có mặt để phục vụ cô rồi chứ.

Tiếng cửa bật mở, A Mạn Đạt bước vào với vẻ mặt lo lắng: “Tiểu thiếu gia Bối Tư bị ốm, Ba Lạp đã đi tìm thấy thuốc ở thôn nhưng không gặp, liệu cô có thể … qua nhìn một chút được không? Tôi nhớ thiếu gia đã từng nói cô là một thầy thuốc, phải không?”

Khả Hoan lập tức đáp ứng, ngoan ngoãn mặt áo dài vào rồi đi theo bà. Bối Tư là con trai lớn của Trát Phi, là trưởng tôn của gia tộc, nếu có việc gì xảy ra thì thật là….cũng vì thế bà và Ba Lạp mới liều lĩnh cho phép một nữ nhân bước vào phòng của tiểu thiếu gia xem bệnh.

Thấy Khả Hoan bước vào phòng mọi người đều ngẩng mặt nhìn cô chăm chú, Khả Hoan chẳng thèm để ý tới thái độ của bọn họ mà đi đến thằng chỗ cậu bé. Ba Lạp tuy rằng rất sốt ruột bệnh trạng của tiểu thiếu gia nhưng vì lần trước lão chủ trì vụ hành hình cô nên lão không khỏi e ngại cô có thể ghi hận mà nhân cơ hội này ra tay với cậu chủ.

A Mạn Đạt lo lắng nhìn về phía mẹ cậu bé, cũng chính là vợ đầu tiên của Trát Phi. Cô ta cũng nhìn lại bà, hai người cứ nhìn nhau như ngầm hỏi ý kiến đối phương nhưng không ai mở miệng nói trước vì thực chất trong lòng cả hai đều có chút bất an. Nhất là khi cô ta nhìn thấy Khả Hoan, cô gái này còn quá trẻ, bao nhiêu đại phu dày dặn kinh nghiệm còn bó tay nữa là cô gái trẻ mảnh mai yếu ớt này..

Cuối cùng A Mạn Đạt phải mở miệng trước: “Phu nhân à, những chuyện tôi kể cho ngài về chuyện xảy ra ở nông trường là thật, ngay cả thiếu gia Tạp Trát Nhân cũng chính miệng nói với tôi rằng cô ấy là thầy thuốc. Còn dặn dò tôi phải học hỏi thêm kinh nghiệm của cô ấy nữa. Chẳng lẽ thiếu gia lại lừa chúng ta sao? Ngài xem kìa, tiểu thiếu gia đang run lẩy bẩy lên rồi, hay cứ cho cô ấy khám cho cậu ấy xem thế nào. Cô ấy cho cậu uống thuốc gì thì chúng ta mang thuốc đó đến hỏi lại đại phu trong vùng là được”

Vợ Trát Phi nghĩ ngời một lát rồi nói: “Được rồi, vậy để cho cô ấy khám xem thế nào”.

Khả Hoan nhanh chóng cúi xuống khám cho cậu bé, sờ nắn một lúc cô phát hiện ra xương đốt sống cổ của cậu bé hơi lệch, cậu bé bị cô nắn đúng chỗ đau khóc ré lên khiến Ba Lạp l sợ kêu to: “Dừng tay”

A Mạn Đạt cũng rất sợ hãi, ngần ngại hỏi: “Hay là thôi, nếu cô không chữa được thì….chúng ta về đi.”

Khả Hoan khuơ tay chân ý nhờ A Mạn Đạt hỏi bọn họ xem gần đây cậu bé có bị ngã không, đại phu nhân vội gật đầu kể lại là 10 ngày trước cậu bé bị ngã từ cầu thang xuống nhưng lúc đó không bị làm sao cả.

Nghe xong Khả Hoan chẩn đoán ngay là cậu bé bị gãy xương đốt sống cổ, cô liền dù


Old school Swatch Watches