Sau đó bọn họ tiếp tục chuyến hành trình. Trên đường đi Kì Lạc quan tâm chăm sóc Khả Hoan rất tận tình, tựa như một người anh chăm sóc em gái vậy, không hề tỏ ra có hành động gì phi lễ với cô.
Mấy ngày ở chung, Khả Hoan cũng dần dần quen với việc bôn ba cũng như quen với sự có mặt của Kì Lạc, tâm tình của cô cũng không bị buộc chặt như trước nữa mà cởi mở cùng Kì Lạc trao đổi thêm về y thuật. Chỉ đến khi đêm đến cô mới lẳng lặng nằm khóc.
Bọn họ đi được khoảng hai mươi ngày thì lương thực cũng cạn dần, mọi người cũng tỏ ra mệt mỏi. Đến chạng vạng bọn họ đi đến một khu dân cư nằm trên một bình nguyên rộng lớn, cây cỏ tươi tốt. Kì Lạc âm thầm cảm tạ thánh Ala vì đã phù hộ cho bọn họ tìm được nơi cứ trú.
Cùng thời điểm này, ở biên giới phía Tây bắc, một đám đàn ông dáng vẻ phong trần mệt mỏi đang tiến vào một khu tòan nhà đất toán loạn tìm kiếm, lát sau một tên kêu lên: “Là nhà này”.
Sau đó tên sau tiếp lời: “Thiếu gia, chúng tôi đã trở lại”
Cửa lều mở ra, bên trong bước ra một người đàn ông râu ria xồm xàm, dáng vẻ hung hiểm. Hắn nhìn về phía bọn thủ hạ xong sắt mặt trầm xuống: “Người đâu? Vẫn không tìm được?”
Bọn thủ hạ khom người hành lễ nói: “Thưa thiếu gia, chúng tôi khó khăn lắm mới moi được chút tin tức về cô gái kia. Cô ấy bị Liên quân bắt được, sau đó bị giao cho quân chính phủ… sau đó…”
La Y chấn động ngắt lời: “cô ấy đã chết rồi sao? Bị quân chính phủ giết à?”
Tên kia lập tức nói: “Không phải đâu ạ. Cô ta được thầy thuốc Kì Lạc cứu ra rồi mang đi rồi”
“Kì Lạc sao” La Y sợ hãi kêu lên. “Hắn làm thế nào mà cứu cô ấy ra được?”
“Hắn cho quân chính phủ tiền, sau đó họ thả cô ấy ra”
“Ngu ngốc, sao bọn mày không trả tiền trước hắn, chẳng lẽ bọn mày không có tiền à?”
“Thiếu gia à, khi chúng tôi biết tin thì cô ấy đã bị mang đi rồi. Hơn nữa nghe nói thầy thuốc Kì Lạc phải mất cả gia sản mới có thể cứu cô ấy ra. Chúng tôi có bán cả mình đi chăng nữa cũng đâu có đủ ạ?”
La Y cắn răng căm giận nói: “không ngờ thằng nhãi đó lại có nhiều tiền đến vậy”. Nói xong hắn nghĩ ngợi một lát, hình như có gì đó không ổn ở đây,hắn hỏi tiếp : “Mà sao hắn lại tiêu tiền nhiều như thế chỉ vì một người đàn bà?”
Tên thủ hạ lập tức nói: “Nghe nói cô gái kia đang mang thai con của hắn”
La Y thiếu chút nữa phát điên: “Khốn kiếp. Tên thầy thuốc đó nghĩ nó là ai chứ? Nằm mơ. Không thể có chuyện đó”
Tên thủ hạ tiếp lời: “Đúng là thế đấy thưa thiếu gia, lúc ở trong tù chính mồm cô ta thừa nhận điều đó cơ mà”
La Y ngây người một lúc, hắn thật tức quá không nói lên lời, đúng là đồ đàn bà đê tiện, hắn thầm rủa. Sau một lúc hắn chuyển sang tươi cười thâm độc nói: “Ta nghe Ba Lạp nói, mấy cha con bác ta đều còn sống cả, có lẽ một thời gian nữa ta sẽ gặp lại bọn họ. Ta nhất định sẽ đem tin tức tốt này nói cho bọn họ nghe, đặc biệt là thằng em họ quý báu của ta nữa chứ, haha”
Khả Hoan và Kì Lạc cuối cùng cũng lựa chọn thôn xóm này để an cư. Nơi đây gồm hỗn hợp các bộ tộc, trong đó dân gốc Ả Rập chiếm hơn phân nửa. Tuy rằng vài chục năm trước cũng liên tục chinh chiến phân tranh quyền lực giữa các bộ tộc nhưng gần đây các bên đều mệt mỏi nên lựa chọn việc chung sống hòa bình.
Kì Lạc thì thấy nơi đây quả là sự lựa chọn đúng đắn bởi nó cách xa trang viên và thủ đô nên hắn có thể che giấu thân phận của Khả Khả rất tốt. Còn sót lại chút tiền bên người, Kì Lạc nhanh chóng mua một ngôi nhà để ở và hành nghề y. Dân cư nơi đây nghe nói có thầy thuốc mới tới vô cùng vui vẻ và nhanh chóng tiếp nhận sự xuất hiện của đôi “vợ chồng” mới này.
Khả Hoan cũng không có cơ hội thanh minh việc họ không là vợ chồng bởi vì hình dáng và màu da của cô khác xa so với nữ nhân nơi đây nên không thể mạo nhận là anh em. Hơn nữa bụng cô ngày một to ra, dựa theo giáo lí nghiêm khắc nơi này một nữ nhân không chồng mà chửa sẽ bị tòan cộng đồng nghiêm phạtKì Lạc cũng cố hết sức thuyết phục Khả Hoan phối hợp diễn kịch nếu không cả hai cùng bị nhận hình phạt chứ không riêng gì cô.
Cũng may căn nhà Kì Lạc mua được có một phòng ngủ lớn, bên trong hai người khéo léo dựng lên tấm vách ngăn đôi nên nhìn ngòai không ai biết bọn họ đang diễn trò cả.
Mỗi ngày Kì Lạc đều thăm khám bệnh nhân trong vùng. Khả Hoan không đi khám bệnh mà đứng đằng sau Kì Lạc trợ giúp, cả hai đều rất vui vẻ trao đổi các kiến thức về y thuật. Có một điều Khả Hoan buồn rầu nhất là ở nơi đây không có dược phẩm tây y nên nhiều bệnh tuy đơn giản nhưng cô vẫn phải bó tay với người bệnh.
Thời gian đầu việc ăn uống của bọn họ còn do người hầu làm, về sau Khả Hoan nhàn rỗi quá nên bắt đầu học cách thức chế biến mấy thứ đồ ăn nơi đây. Hôm nay được ngày mát trời, cô tự tay mổ gà làm vài món ăn, Kì Lạc vui vẻ ra mặt vừa ăn vừa khen ngon, không khí ấm áp khiến cho Kì Lạc có cảm giác Khả Hoan đã gần như trở thành vợ hiền của mình vậy.
Đêm đó, Kì Lạc mất ngủ. Tình yêu nóng bỏng với Khả Hoan dâng trào cùng với sự ham muốn về nhục dục khiến Kì Lạc không thể kiềm chế, chỉ cần nghe tiếng xoay người của Khả Hoan ở cách vách hắn đã tưởng tượng ngay ra việc được ôm ấp và hôn lên tấ