XtGem Forum catalog
Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327331

Bình chọn: 10.00/10/733 lượt.

i cô như vậy. Anh có mưu đồ gì sao? Hơn nữa hiện tại danh tiếng

của cô thúi như vậy, không phải xử nữ, trong bụng còn có đứa bé của

người đàn ông khác, tại sao anh còn tốt như vậy, một bộ dáng nghiễm

nhiên phải chịu trách nhiệm.

An Nhiên đưa anh ra cửa, bày tỏ cảm ơn đối với anh, cũng nói rõ thái độ

của mình: "Không cần lãng phí tình cảm ở trên người tớ. Người kia quả

thật là tớ dùng cả tính mạng để yêu, chờ một chút, anh ấy sẽ dẫn tớ về

nhà."

Tô Nam cảm giác chính mình bị đánh đến đau thương, nghe cô nói như vậy,

chỉ là tự giễu cười cười: "Quả nhiên là cậu không nhớ rõ tớ." Anh đẩy

kính mắt trên sống mũi một cái, nói "Tớ cùng lớp với Nhập 樰, cũng là

người thành phố C."

An Nhiên khẽ kinh ngạc.

"Hoàn toàn không có ấn tượng đúng không?" Tô Nam bất đắc dĩ buông tay

"Tớ chính là hot boy được trường Nhất Trung công nhận đấy." Anh giơ tay

quanh quẩn ở bên lỗ tai An Nhiên "Sau học kì hai thì cậu chuyển tới

trường Nhất Trung, khi đó tóc vẫn còn dài, luôn luôn đi một mình."

Lúc ấy An Nhiên chuyển đến lớp sát vách của Nhập 樰 . Tô Nam còn nhớ rõ

lần đầu tiên nhìn thấy cô, cô mặc váy đồng phục mùa hè của học sinh, tóc dài chỉ đơn giản được tết thành đuôi ngựa rũ xuống sau ót. Nhìn

nghiêng, thanh thuần lại đáng yêu. Lúc ấy anh đang cùng một đám nam sinh trong lớp kề vai sát cánh muốn đi đá cầu, lúc đi tới cửa cầu thang

không khỏi quay đầu lại liếc mắt nhìn, khi đó An Nhiên vừa vặn cũng nhìn về phía bên này.

Cách nhiều năm sau, Tô Nam vẫn còn nhớ tới những năm tháng xanh miết của mình, vẫn là lắc đầu một cái, cười: "Thật đúng là liếc mắt một cái lầm

lỡ cả đời."

Sau đó, anh cố ý đi sưu tầm bóng dáng của cô, không ngờ biết được cô là chị của Nhập 樰 trong lớp mình. Khi đó, anh cảm giác mình giống như

một tiểu lưu manh, mỗi ngày đều dắt xe đi theo phía sau lưng cô. Có lúc

bị cô phát hiện, anh sẽ giả bộ khụ khụ mấy tiếng, cố ý lớn tiếng nói:

"Mẹ nó, lại tuột dây xích."

Biết được cô và mình vào cùng một trường đại học, anh rất kích động.

Nhưng là thái độ của An Nhiên đối với anh lại lần lượt khiến anh bị đả

kích. Cô hoàn toàn không nhớ anh. . . . . .

An Nhiên buồn bã nói xin lỗi: "Thật xin lỗi."

Khóe miệng Tô Nam khẽ nhếch lên, anh lắc đầu một cái: "Cái này cũng

không trách cậu." Anh do dự một chút, vẫn đưa tay, đem một ít tóc rơi

loạn vén ra sau tai An Nhiên. Ngón tay của anh thậm chí khẽ run, anh

nghĩ tới lúc cô cho anh một nụ hôn kia, làm cho anh cả buổi tối cũng

không ngủ được.

Mấy ngày sau Tần Tiểu Mạn cố ý trở về nhà một chuyến, mang tới một hộp

cháo gà lớn do mẹ Tần làm. Gõ cửa phòng An Nhiên, lại phát hiện không

khí trong phòng rất ngột ngạt, khắp nơi đều sặc mùi thuốc lá.

Trong tay An Nhiên còn đang kẹp nửa đoạn tàn thuốc chưa tắt. Mấy ngày không thấy, cô giống như gầy thành một thanh xương. An Nhiên bị sinh vật nhỏ mới ra đời này dày vò không hề nhẹ.

Cô không hiểu, tiểu oa nhi cứ như vậy lớn lên từng chút một, hơi sức bú làm sao lại lớn như vậy, rõ ràng thân thể còn nhũn như con chi chi ,

cái miệng nhỏ nhắn một khi đã ngậm ** cô sẽ rất khó buông ra.

Mẹ Tần cố ý dặn dò cô, chờ tiểu bảo bảo bú đến khi nào tự nhả vú ra

chính là no rồi. Mỗi lần An Nhiên cho cô bú sữa, cũng đều khẩn trương

nhìn chằm chằm cái miệng nhỏ nhắn của con bé . Cô bé rầm rầm uống đến

hăng hái, An Nhiên chỉ cảm thấy đau lòng.

Hậu sản( sau khi sinh), cô vẫn có chút sốt nhẹ, trẻ sơ sinh nít miệng

rất mạnh, làm cho nụ hoa của cô có chút rách, nhưng không dám dùng

thuốc, chỉ có thể để tự lành từ từ. Mỗi lần có cảm giác tốt hơn được một chút, tiểu bảo bảo ăn một hồi, lại càng lợi hại hơn lần trước.

Hơn nữa, bé gái này đối với thức ăn là cô lại cực kỳ cố chấp, có lúc An

Nhiên thật sự cảm thấy rất đau, vừa muốn cử động rút ra ngoài một chút,

hoặc là đổi bên cho cô ăn, nhưng chỉ cần hơi có động tác kéo ra phía

ngoài, con bé liền lập tức nhắm chặt hai mắt há miệng khóc lớn, mỗi khi

khóc lại ói hết cả một thân.

Qua một đoạn thời gian, tiểu bảo bảo cũng nẩy nở, trắng mập, thời điểm

không ngủ được liền mở to một đôi mắt ngập nước quay tròn nhìn xung

quanh, đặc biệt có thần. Mà An Nhiên, cho dù mỗi ngày được mẹ Tần bồi bổ đủ loại canh dinh dưỡng, nhưng vẫn gầy đi một vòng lớn.

Công việc của mẹ Tần cũng không quá vất vả, thời gian rảnh luôn tới đây

giúp đỡ An Nhiên chăm sóc cho đứa bé, để cho cô có thể nhẹ nhõm hơn.

Thời tiết càng ngày càng trở nên ấm áp, trong phòng bệnh lại càng ấm

hơn, Mẹ Tần liền bảo An Nhiên cho tiểu bảo bảo tắm. Cởi khăn bao quanh

tiểu bảo bảo ra, An Nhiên siết chặt cánh tay cùng bắp chân tròn vo của

con bé "Mập như vậy, không có sao chứ."

"Nào có ngại đứa trẻ mập." Mẹ Tần cười trêu chọc tiểu bảo bảo, "Vừa

trắng vừa mềm " bà nâng cái mông mập mạp của cô bé lên, vỗ nhè nhẹ lên

nó "Tắm, tắm á." Bà nhìn chằm chằm bảo bảo kỹ một chút "Bây giờ nhìn

diện mạo có vẻ giống cháu nhiều hơn. . . . . ."

An Nhiên không nhịn được, vài giọt nước mắt rơi xuống, rơi xuống thân

hình tròn trịa của tiểu bảo bảo. Cô giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào lông mi hơi nhạt của bảo bảo, nhìn tới nhìn l