o lông trên người mình xuống cuốn quanh người hai mẹ con An Nhiên rồi
ôm vào trong ngực, che chở họ lên xe taxi. Trên xe, An Nhiên vỗ nhẹ Lâm
Lâm đã ngủ, cảm kích kéo tay Tô Nam "Cám ơn cậu, thật sự."
Tô Nam chỉ hơn cô có mấy tháng, nếu tính theo tuổi, cũng chỉ là một
người mới trưởng thành, lại có thể vì cô mà làm được loại trình độ này,
khiến cô làm sao không cảm động được cơ chứ?
Tô Nam và cô ở trong căn hộ của Bùi Anh, trong lúc theo cô đến mộ một
chuyến. Sáng sớm hôm đó, bầu trời bắt đầu có tuyết rơi, cho đến khi bọn
họ từ mộ trở về, trên mặt đất tuyết đã tích một lớp rất dầy.
Trở lại trong căn hộ, An Nhiên cầm hai tấm hình cho con gái nhận thức"Đây là bà nội, đây là ba."
Trở lại trong căn hộ, An Nhiên cầm hai tấm hình cho con gái nhận thức"Đây là bà nội, đây là ba."
Đây là lần đầu tiên Tô Nam nhìn thấy dáng vẻ của Nam Tịch Tuyệt, không
thể không nói, là chấn động vô cùng. Gia thế của Tô Nam không tồi, anh
đối với mình vẫn tương đối tự tin, nhưng vừa so sánh với Nam Tịch Tuyệt, anh cảm giác mình chỉ có thể dùng một chữ để hình dung đó là: non nớt.
Lúc tối, Tô Nam phát hiện cảm xúc của An Nhiên xuống thấp. Anh khuyên cô đi ngủ mấy lần, cô đều không có phản ứng. Cũng không ngại mệt mỏi, vẫn
ôm Lâm Lâm ngồi ở trên ghế sa lon.
Lúc rạng sáng hai giờ, Tô Nam thấy mình cũng sắp chống đỡ không nổi rồi, mí mắt trên dưới giống như là sắp đánh nhau vậy. Anh lần nữa khuyên An
Nhiên đi nghỉ ngơi, không ngờ cô lại lập tức khóc lên "Hôm nay là ngày
giỗ của bác, anh ấy còn chưa tới. . . . . . Còn chưa tới. . . . . ."
Ngày giỗ của Bùi Anh cũng đều đi qua rồi, Nam Tịch Tuyệt vẫn không có xuất hiện, anh, có còn đến đón cô trở về hay không?
Nam Tịch Tuyệt không xuất hiện, Tô Nam vẫn luôn ở cùng với An Nhiên
không chịu đi, cho đến khi qua mùa xuân, là thời điểm tựu trường.
Tô Nam không thể không trở lại trường, cẩn thận từng li từng tí đề nghị
An Nhiên trước tiên hãy cùng anh về thành phố A, dù sao ở thành phố A,
cũng có rất nhiều người có thể giúp chăm sóc cô.
Ngoài dự liệu của anh, An Nhiên rất nhanh đồng ý. Cô bắt đầu đem đồ vật
lần nữa thu dọn tốt, trước khi đi, cô gọi điện thoại cho Nhập Hồng ở
nước Pháp xa xôi, lần nữa xác nhận bà không có việc gì, sau lại hỏi: "Ba khỏe không, ông ấy an toàn chứ?"
Nhập Hồng trầm mặc hồi lâu, mới kiên định nói cho cô biết: "Nhiên Nhiên yên tâm, ba con vô cùng an toàn."
An Nhiên hỏi tới Nam Tịch Tuyệt. Nhập Hồng chỉ nói bà cũng đã rất lâu không gặp qua anh, không có tin tức của anh.
"Được, con biết rõ rồi. Mẹ hẹn gặp lại."
An Nhiên không nguyện ý nhất là nghĩ về một đoạn thời gian kia: tâm như tro tàn.
Cô lấy hết tất cả mọi thứ của Nam Tịch Tuyệt, tất cả đều đặt ở cùng một
chỗ, lấy bao bọc lại, vùi lấp ở một góc khuất nhất trong tủ quần áo.
Sau khi trở lại thành phố A, có đoạn thời gian khi cô thấy Lâm Lâm tâm
tình liền mất khống chế. Cô bắt đầu hiểu cảm thụ của Nhập Hồng, con gái
là thịt trong người cô, nhưng cũng là một nỗi đau lớn nhất. Tần Tiểu Mạn sau khi phát hiện Lâm Lâm bị đói, không thể làm gì khác hơn là nghĩ
biện pháp cho con bé dùng sữa bột.
Có lúc cô tự giam mình trong phòng ngủ, nghe thấy tiếng Tần Tiểu Mạn ôm
Lâm Lâm đi tới đi lui ở ngoài cửa lo lắng dụ dỗ, còn có tiếng phiền não
khi Lâm Lâm không chịu uống sữa bột, cô cũng sẽ xông ra bồng con gái trở lại.
Lâm Lâm rất dễ dàng thỏa mãn, chỉ cần ở trong lòng mẹ, có thế được ăn
sữa mẹ, khuôn mặt nhỏ nhắn lại tràn ra nụ cười. Có khi con bé cười cũng
sẽ kích thích đến An Nhiên, nụ cười đẹp đẽ ngây thơ như vậy, lại làm An
Nhiên cảm thấy không đáng giá, cô vẫn còn trẻ, lại nuôi con của anh,
nhưng anh rốt cuộc đang ở nơi nào?
Thật ra thì ở trong nước cô có tìm kiếm tin tức của Nam Tịch Tuyệt ,
Lăng Hiên hôm nay đã phát triển thành một tập đoàn rồi. Nam thị sau khi
An thị thâu tóm, thực lực hùng hậu hơn, cái này cũng làm tăng cường hậu
thuẫn cho anh. Tên tuổi của Cố Lãng và Lục Nhược cũng càng thường xuyên
xuất hiện cùng anh. Thỉnh thoảng cũng có ảnh của anh bị bạn gái kéo
trong bữa tiệc. . . . . .
Cô sợ mình lại luân lạc giống như tình cảnh của mẹ Khâu Thiếu Trạch. Có
đêm, cô thật sự nằm mơ thấy khâu Thiểu Trạch, rất rõ ràng, hắn đang
cười nhạo sự bất lực của cô, mềm yếu, hết sức châm chọc.
Sau khi tỉnh lại phát hiện Lâm Lâm bởi vì đi tiểu mà khóc lớn, An Nhiên
hoảng hốt thay tã giấy cho con bé, thay đệm giường, dụ dỗ cô bé ngủ. Sau khi làm xong tất cả, cô liền vọt vào trong phòng tắm, nhìn gương mặt
tiều tụy trong gương, người phụ nữ với gương mặt uể oải, hung hăng tát
mình hai cái.
Tối thiểu, cô không thiếu tiền tiêu. Cô có một chỗ ở có thể che gió che
mưa, con gái của cô có sữa bột để uống..., có quần áo mềm mại sạch sẽ để mặc, có thuốc chữa bệnh đảm bảo. . . . . .
Cô làm một việc cuối cùng có liên quan Nam Tịch Tuyệt, chính là dặn dò
Tần Tiểu Mạn, không được phép đem hành tung của cô tiết lộ cho Cố Lãng.
Cô ở lại thành phố A hai năm. Cô bắt đầu tìm việc làm, bởi vì không có
bằng cấp, nên sơ yếu lý lịch của cô căn bản cũng không có ai thèm nhìn.
Cô nhờ Mẹ Tần tr