công tử Tiếu Khuynh Vũ, Trương Tẫn Nhai chỉ có thể tóm gọn, khái quát trong tám chữ - như thầy, như cha, như anh, như mẹ…
Về phần Văn Thành Đế Phương Vệ Y, lúc ấy do tuổi còn quá nhỏ nên ấn tượng đối với Tiếu Khuynh Vũ rất mơ hồ. Duy chỉ có một chi tiết người luôn khắc sâu trong lòng, đó là mỗi khi ân sư ôm ấp trong lòng ngực thanh lãnh lại khiến người quyến luyến không muốn rời ra, chóp mũi nhỏ xinh phập phồng hít thở hương thơm trong trẻo đạm nhã của đào hoa vương vấn, dần biến thành một ấn tượng thân quen không thể lu mờ…
Phương tiểu hầu gia năm nay đã hai mươi mốt tuổi, vậy mà vẫn cứ chần chừ do dự mỗi khi nghe ai nhắc tới chuyện thú thê nạp thiếp, việc đó khiến cho cả đám trung thần đa sự lo lắng không yên!
Phải nhấn mạnh rằng, nam tử tới tuổi này nói sao thì nói đã không còn là một tiểu hài tử ngây ngô ngốc ngếch nữa, nghĩ đến chuyện thành gia lập thất là quá đúng lúc rồi. Vậy mà Phương tiểu hầu gia cứ nhẩn nha xem chừng chẳng có chút khẩn trương, không tìm cớ này cớ nọ thoái thác thì cũng chê bai đủ điều. Quần thần lại càng sốt sắng đốc thúc. Nhưng mà ở đời, phàm cái gì cũng có giới hạn, cũng đến lúc Phương tiểu hầu gia bị bức bách quá bèn nổi nóng hạ một câu lạnh tanh: “Chỉ cần các ngươi tìm được một nữ tử giống như Khuynh Vũ, bổn hầu liền lập tức cử hành đại hôn!”
Hết thảy nghe được đều ngẩn người không biết xử trí ra sao, đành phải cầu kiến Vô Song công tử nhờ giúp đỡ.
Nghe chuyện, Tiếu Khuynh Vũ vẫn bất động thanh sắc, ung dung nhấc tách trà, nhẹ nhàng hé nắp gạt bớt lá trà trong tách.
Nhàn hạ, thản nhiên nhấp một ngụm, khóe môi thoáng một nụ cười rất nhẹ, thanh cao thoát tục tựa như nụ cười của Phật Tổ niêm hoa: “Phiền chư vị chuyển lời với Phương tiểu hầu gia, sau này có muốn cự hôn cũng đừng lôi kéo Tiếu mỗ làm lá chắn để thoái thác, nếu không đừng trách Tiếu mỗ bụng dạ hẹp hòi, hạ thủ bất khoan!”
Từ đó về sau, vì nghĩ đến an nguy của Tiểu hầu gia, chư vị quần thần tuyệt nhiên không dám nhắc đến chuyện Phương tiểu hầu gia cự hôn trước mặt Vô Song công tử lần nào nữa.
Nhưng mà, chẳng có việc gì lọt qua nổi đôi mắt tinh tường sắc sảo, trí óc nhanh nhẹn nhạy bén của Thích Vô Ưu, Thích quân sư của chúng ta đã sớm để ý phát hiện điểm bất thường của Phương Quân Càn.
Lúc mới chớm nghĩ, hắn đã giật mình gạt phắt đi, đồng thời tự giễu cợt mình có tính đa nghi như Tào Tháo, chỉ giỏi nghi thần nghi quỷ, suy diễn lung tung.
Nhưng mà đến lúc Phương Quân Càn hết lần này đến lần khác kiếm chuyện thoái thác hôn sự, Thích quân sư buộc lòng phải chấp nhận khẳng định cái suy nghĩ trái khoáy ấy của mình.
Lần đó, Thích quân sư quyết định đánh thọc sườn: “Tiểu hầu gia cứ mãi chần chờ không chịu thành gia lập thất, phải chăng trong lòng đã có ý trung nhân?”
Phương Quân Càn bật cười: “Đúng là chẳng có việc gì giấu nổi Thích Vô Ưu! Với sự thông minh tài trí của Thích quân sư, thiết tưởng ngươi đã sớm biết rồi phải không?”
Trong khoảnh khắc, mặt Thích Vô Ưu tái nhợt không còn chút máu! Nhưng rất nhanh liền khôi phục thường thái như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Định lực phi thường mạnh mẽ! Đến cả Phương Quân Càn cũng phải âm thầm bội phục.
Chỉ nghĩ rằng chính mình là kẻ kiệt ngao bất tuần, ngang ngạnh bướng bỉnh không kiêng kỵ lễ giáo, thì cũng có sao đâu! Nhưng không nghĩ được ngay cả Thích Vô Ưu cũng có thể tiếp nhận chuyện này một cách nhanh chóng chẳng chút khó khăn như vậy…
“Tiểu hầu gia… công tử… biết không?”
Phương tiểu hầu gia không trả lời, chỉ hỏi lại một câu: “Theo Thích quân sư nghĩ, nếu Khuynh Vũ biết, có thể chấp nhận được không?”
Thích Vô Ưu trầm ngâm: “Vậy… Tiểu hầu gia muốn nghe nói thật hay nói dối?”
Phương Quân Càn mỉm cười bình thản, không chút hoang mang: “Thích quân sư không cần e ngại, cứ việc ăn ngay nói thật!”
Thích Vô Ưu ngay lập tức quỳ sụp xuống đất, đầu cúi gằm nhìn chằm chằm nền đất lạnh lẽo, tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào mắt Phương Quân Càn: “Vô Ưu không biết công tử sẽ chấp nhận hay không chấp nhận. Nhưng với loại sự tình ngang trái này, chỉ cần là nam nhân tuyệt đối không có khả năng chấp nhận!”
Đoạn ngẩng đầu lên, ánh mắt chợt lộ ra vẻ bi ai thương xót: “Huống chi, đây lại là Tuyệt thế nam nhân, Vô Song công tử Tiếu Khuynh Vũ!”
Loại tình cảm đi ngược lẽ thường, bội luân bại lý này, nhất định là nhân thế bất dung, tiếng xấu muôn đời…
“Có lẽ vậy…” – Phương Quân Càn mỉm cười chua chát bi thương, ngửa đầu nhìn trời.
Ở vị trí thấp hơn, Thích Vô Ưu không thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của hắn.
“Nhưng mà… vô pháp kháng cự, trót mang ái tình thì sau lưng là tuyệt lộ… Đã khẳng định rằng, y đối với Phương Quân Càn là duy nhất, vĩnh viễn bất biến…”
Nghe hắn nói những lời này, không hiểu sao, kẻ luôn luôn giữ khuôn mặt điềm tĩnh chẳng chút động dung như Thích Vô Ưu lại có cảm giác đôi mắt đang rưng rưng ngấn lệ.
Lưu hỏa thất nguyệt (1), Liêu Minh quốc phái Thuần Dương công chúa Nghị Phi Thuần sang Đại Khánh cùng Hoàng thất cầu thân.
Thông tin vừa công bố, thiên hạ đại chấn, kinh lôi bình địa!
Đây có thể xem là dấu hiệu nhằm tỏ ý thuần phục Đại Khánh của
