XtGem Forum catalog
Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215590

Bình chọn: 8.00/10/1559 lượt.

ch đều hoàn mỹ, hết thảy hành động đều chuẩn xác, việc đã gần đến hồi kết viên mãn. Vậy, Vô Song, ngươi còn do dự cái gì?

Nhưng mà…

Tiếu Khuynh Vũ bàng hoàng nhận ra…

Không thể hạ thủ… Y rõ ràng là… không thể hạ thủ… ?! …

Trong đầu chợt trỗi lên bao nhiêu ý niệm đan xen, vừa là tiếc nuối, vừa là ân hận, vừa tự xót thương, vừa tự chế nhạo: nguyên lai là do chính mình đã không chịu để ý, cứ mãi bàng quan, cứ nghĩ là vô tri vô giác… Vậy mà… đã giam cầm nó lâu như vậy, đã đè nén nó sâu như vậy sao?

Vẫn biết, bất cứ kẻ nào muốn đoạt mạng Phương Quân Càn đều phải trả một cái giá thật đắt! Nhưng không thể ngờ, giá cực đắt của Tiếu Khuynh Vũ, lại chính là trái tim của y…

Tan nát rồi…

Này Vô Song công tử, tính toán toàn vẹn, mưu tính sâu xa, lãnh tĩnh đạm mạc, sát phạt quyết đoán, nói một không hai – trong phút chốc, tan nát rồi!

Tiếu Khuynh Vũ không lãnh đạm vô tình, Tiếu Khuynh Vũ có nhược điểm trí mạng, Tiếu Khuynh Vũ có ràng buộc dây dưa… Làm sao xưng được là Công tử Vô Song nữa?

“Ngươi đi đi!”

Ba chữ, bình tĩnh, lạnh lùng, không chút gợn sóng, không chút luyến lưu, tay Tiếu Khuynh Vũ khẽ động, một luồng ám kình (2) xuất ra, cắt đứt kim tuyến.

Hai tay đè lên tay vịn của luân y, luân y nhún mình đưa y thối lui về phía sau, đồng thời quay lưng lại với Phương Quân Càn.

Rõ ràng là, tuyệt vọng đến rơi lệ, nhưng nhãn thần vẫn chẳng chút đổi thay, để đến cuối cùng, khóe môi lại nhếch lên một nụ cười thê lương, héo quắt.

Mặc kệ thiên tằm kim tuyến đã đứt thành hai đoạn dưới đất, biểu hiện của Tiếu Khuynh Vũ, vẫn là cam chịu.

Từ trong không trung, một thanh âm mơ hồ, xa vắng truyền đến, Phương Quân Càn nghe giọng nói của y…, bi ai, thê lương, bất lực, kiệt sức…

“Vô Song… Hủy trong tay ngươi!”

Ngay lúc đó, ngực Phương Quân Càn bùng lên một cơn đau buốt!

Hắn cắn răng chịu đựng, tay gắt gao ôm vết thương đang không ngừng chảy máu, thân mình lảo đảo quỵ xuống. Cố gắng mở to mắt, lại thấy người nọ cùng luân y chuẩn bị bỏ đi.

“Hôm nay ta không giết được ngươi, mai này cũng không có cách nào giết ngươi, ta sẽ chờ ngươi đến giết ta!” – Hai mắt Tiếu Khuynh Vũ nhắm nghiền, thanh âm lại trở về thản nhiên lãnh khốc.

Phương Quân Càn mấp máy môi định nói, vừa mở miệng liền phun ra một ngụm máu tươi, cả người ngã lăn ra đất…

“Phương Quân Càn!!!” Trong lúc mơ màng, bên tai chợt mông mông lung lung thanh âm lo âu hoảng hốt của Tiếu Khuynh Vũ: “Phương Quân Càn!!!”

---oOo---

(1): Thiết tật lê là một loại ám khí có 4 ngạnh nhọn, ba ngạnh trụ vững trên đất như kiềng 3 chân, cạnh còn lại hướng lên trời, đây là một trong những ám khí rất phổ biến của Ninja Nhật Bản, rải trên mặt đất để cản bước tiến của kẻ thù.

(2): ám kình: vận lực ngầm

Đến khi Phương Quân Càn hồi tỉnh, hắn mới phát hiện mình đang nằm trên giường trong sương phòng của Định Quốc Vương phủ.

Cái đập vào mắt đầu tiên khi sau khi hé mi chính là gương mặt vừa âu lo vừa hoan hỉ mừng vui của phụ thân và Lan Di, liền sau đó là tiếng ngự y vỗ ngực, vừa cười vừa nói chắc như đinh đóng cột: “Cung hỉ cung hỉ, Tiểu hầu gia đã bình yên vô sự, không còn gì đáng lo nữa rồi!”

“Tiểu hầu gia tỉnh rồi!”, “Tiểu hầu gia tỉnh rồi!” – Tiếng xôn xao kinh hỉ làm hắn giật mình, hé mắt nhìn quanh, gia đinh cùng nha hoàn chen nhau mà đứng chật cả phòng, vẻ mặt ai nấy cũng đều không giấu sự vui mừng hớn hở.

Đầu vẫn còn ong ong choáng váng.

Phương Quân Càn khẽ lắc lắc đầu, gắng gượng nhấc mình dậy khỏi giường. Lão Vương gia liền cuống quýt lấy một chiếc đệm bông mềm mại êm ái lót sau lưng hắn, hai bàn tay chắp lại trước ngực, luôn miệng lâm râm khấn vái: “Thật đúng là thiên gia phù hộ, Càn nhi cuối cùng cũng tỉnh lại… Đại nạn không chết chắc chắn tương lai sẽ nhiều phúc đức…”

Lan Di thì mừng đến phát khóc: “Tỉnh lại thật tốt! Tỉnh lại thật tốt quá!... Vừa rồi đúng là dọa chúng ta tưởng chết!…”

Định Quốc Vương gia sực nghĩ lại chuyện con mình suýt nữa mệnh táng Hoàng tuyền thì nổi trận lôi đình, không thể kềm chế cơn giận bùng nổ: “Kinh thành trọng địa lại có thể có bọn cuồng đồ ngang ngược không coi ai ra gì như vậy, quả thực vô pháp vô thiên mà! Càn nhi, con còn nhớ những kẻ định giết con là ai không?”

Phương tiểu hầu gia lập tức mở miệng đáp không cần suy nghĩ: “Con không rõ lắm, nhưng mà dường như là sát thủ của Hung Dã thì phải!” Hắn khéo léo giấu nhẹm Tiếu Khuynh Vũ.

Tứ chi mềm nhũn uể oải, cả người đau nhức chẳng còn chút sức: “Con làm sao trở về đây được?”

Lão Vương gia trả lời: “Chính Vô Song công tử đã đưa con về đây, lúc ấy nhìn bộ dạng con thê thảm lắm, cả người bê bết máu làm cả Vương phủ ai cũng sợ hãi đến chết đi!”

Đầu Phương Quân Càn hơi cúi thấp, như để che giấu, kềm nén đi tình cảm phức tạp khó nói trong ngữ điệu: “Khuynh Vũ… nói sao?”

“Công tử nói đến lúc con tỉnh lại, chúng ta tự nhiên sẽ biết thôi!”

Phương Tiểu hầu gia mím môi, vẽ một nụ cười thê lương: “Vậy sao?”

Vẫn còn nhớ như in, trong lúc mơ màng ngất đi là thanh âm lo lắng hoảng hốt của y, và câu nói lúc ấy… Hôm nay ta không giết được ngươi, mai này cũng không