Old school Easter eggs.
Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Khuynh Tẫn Thiên Hạ Loạn Thế Phồn Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215721

Bình chọn: 8.00/10/1572 lượt.

duyên, chợt cảm thấy hứng thú nên mới đến phó hội xem náo nhiệt, chẳng ngờ ở Nhân duyên kiều ngoài kia, một bóng người cũng không có…”

Đoạn nhăn mày, khó hiểu hỏi: “Chẳng lẽ ta nhớ nhầm ngày?”

Liễu Trần đại sư ôn tồn giải thích: “À, hội Tơ hồng se duyên đúng là tổ chức tại bổn tự trong năm ngày, mấy hôm trước còn phi thường náo nhiệt, chẳng qua đêm vừa rồi bão tuyết quá lớn nên các khách nhân ngại ngần không dám ra ngoài, đương nhiên người phó hội cũng sẽ ít hẳn đi. Đáng tiếc Tiểu hầu gia đã đến muộn vài ngày…”

“Thì ra là vậy…” – Phương Quân Càn chép miệng thở dài, ngữ khí nhàn nhạt thản nhiên mà nhuốm đẫm cô đơn xa vắng, “Lại lỡ rồi…”

Lòng vẫn còn tưởng nếu y đến Tướng Quốc tự, ít nhất chính mình cũng có thể nhìn thấy y một lần, chỉ nhìn thôi cũng được…

Vậy mà hiện tại, ngay cả ý nghĩ giản đơn muốn gặp lại ai đó cũng trở nên một huyễn tưởng xa xôi không thể với tới, hy vọng càng vời vợi mịt mù.

Liễu Trần an ủi: “Tiểu hầu gia khoan vội mất hứng như vậy, hôm nay là ngày cuối cùng của hội Tơ hồng se duyên, nếu Tiểu hầu gia rảnh rỗi có thể cước bộ đến Nhân duyên kiều tham quan một chuyến, nói không chừng… Biết đâu lão thiên thương tình lại định cho người một mối hảo lương duyên bên kia cầu thì sao?”

Phương Quân Càn nghe vậy lạnh lùng tự nhạo: băng thiên tuyết địa, cả Đại tướng quốc tự trừ mình ra còn có ai đến nữa đâu? Cái gì là thiên định nhân duyên chứ…

Liễu Trần đại sư hoàn toàn không thể ngờ rằng câu nói an ủi vô tâm vô tình của mình là khởi đầu cho một đoạn tình duyên dây dưa lưu luyến, suốt đời không thôi của hai tuyệt thế nam tử…

Phương Quân Càn cũng lại càng không ngờ rằng: cũng ngay tại Đại Tướng Quốc tự này, dưới trời mưa tuyết, bên Nhân duyên kiều, lại đang có một nam tử an tĩnh ngồi, ngón tay vân vê sợi chỉ đỏ, lặng lẽ, im lìm…

Tại chân cầu, tĩnh mặc như đã chờ đợi cả nghìn năm…

Nghìn lần đau đớn, vạn lần cảm tình, nhưng mà… đến một tỷ lần yêu đương cháy bỏng.

Đã định, đoạn ái tình khuynh thế của hai người sẽ động thiên chấn địa, truyền lưu thiên cổ.

Vì vậy, mấy năm sau đó, bên Nhân duyên kiều không còn tổ chức hội Tơ hồng se duyên nữa…

Nguyên nhân, với loại sự tình khuynh tẫn thiên hạ này, thế nhân chỉ có thể đứng từ xa mà ngưỡng vọng, tự thấy bản thân không xứng đáng nói gót bước lên…





---oOo---

(1): nguyên văn ‘Bồng tất sinh huy’: ‘bồng’: mây tre lá, ‘tất’: cành mận gai: đây là những vật liệu làm nhà của người nghèo, vì vậy ‘bồng tất’ tức là ‘nhà tranh vách lá’ hay còn có ý ám chỉ ‘người nghèo hèn không có địa vị’

‘sinh huy’: phát sáng

>>> nhà nghèo vinh hạnh rạng rỡ khi đón khách quý đến thăm.

Nguyên văn câu là một câu nói khách sáo, kiểu như ‘rồng đến nhà tôm’ của Việt Nam ta vậy.

Gió tuyết cũng thưa dần.

Chỉ còn vài hạt tuyết trắng tinh xốp mềm muộn màng phiêu diêu trong không khí, từ trên cao lơ đãng nhàn du, lất phất dịu dàng…

Điệu nghệ xoay tròn, lả lướt quẩn quanh trên không, tao nhã chạm đất, rồi… tiêu biến trong tấm thảm trắng xóa của tuyết băng…

Để rồi sau đó sẽ cùng tan ra thành vô vàn hạt nước trong veo, dịu dàng thấm vào đất mẹ. Tiêu tán không còn dấu tích.

Khoan thai mở trúc tán (1), Phương Quân Càn chậm rãi bước trên nền tuyết xốp, từ từ tiến ra đại môn của Đại Tướng Quốc tự.

Đối diện, cách Đại Tướng Quốc tự chừng trăm sải chân là một chiếc cầu bạch ngọc dáng cong uốn lượn hình vòng cung trắng toát, chiếc cầu được xây dựng và cẩn hoàn toàn bằng đá cẩm thạch màu trắng, cả công trình là một màu tuyết bạch tinh khiết, lóa mắt, lộng lẫy xa hoa, được chế tác vô cùng tinh xảo khéo léo, công phu hơn cả kỳ quan thiên tạo.

Cầu cao mười thước, chiều ngang ba thước, rộng rãi thoải mái, hai chiếc xe ngựa ngược hướng cùng lúc qua cầu cũng có thể đi trót lọt mà không trở ngại gì.

Đấy chính là Nhân duyên kiều trong truyền thuyết.

Hàng năm, cứ đến Hội Tơ hồng se duyên, trên bề mặt Nhân duyên kiều sẽ bày ra muôn nghìn dây tơ hồng đỏ thắm, tuy vậy lại không sắp đặt gọn gàng thẳng thớm mà rất tùy ý, trộn lẫn vào nhau, nhìn vào chỉ thấy một mảnh hỗn loạn, chẳng biết phải gỡ từ đâu.

Nhưng tất cả đều là những sợi chỉ đỏ riêng biệt, một đầu dây ở bờ bên này, đầu kia yên vị ở bờ còn lại.

Nhân duyên kiều rất cao, hai bên dốc cầu thoai thoải uốn cong theo một đường bán khuyên hoàn hảo, cho nên, hai người cho dù cùng lúc đứng ở hai bên chân cầu vọng sang cũng không tài nào nhìn thấy mặt nhau được.

Vào ngày hội se duyên, nam thanh nữ tú sẽ chia nhau đứng xếp hàng dài dằng dặc ở hai bên chân cầu, nam nhân một bên, nữ tử một bên, nô nức, hồi hộp nhặt lên một đầu tơ hồng thắm đỏ, quấn vào ngón tay, bước sang bờ kia của Nhân duyên kiều.

Sợi chỉ đỏ mềm nhẹ cùng lúc được hai người quấn chặt, chỉ lối đưa đường cho đôi tim còn đang bâng khuâng, ngỡ ngàng chưa nhận ra nhau. Trời xanh đưa lối, tơ hồng khiển duyên, khoảng cách hai đầu từng lúc thu ngắn lại, ngắn lại, cho đến khi cả hai đối diện.

Kìa người trước mặt, người đang quấn trong tay đầu kia của sợi chỉ mảnh mai đỏ thắm, chính là lương duyên trời định. Từ nay, hoành tuyền