m. Đau buốt! Tái tê!
Tiếu Khuynh Vũ, thủy chung không lên tiếng. Phương Quân Càn, trước sau không nói gì!
Cả không gian lắng đọng, thời gian như dừng lại.
Hồi lâu.
Chẳng biết đến bao lâu…
Rồi Phương Quân Càn chậm rãi bước xuống cầu, tiến đến bên cạnh luân y của Tiếu Khuynh Vũ, trúc tán trong tay che lên thân ảnh băng giá lạnh lùng của bạch y thiếu niên…
Dưới bóng trúc tán, có hai tuyệt thế nam tử, một ngồi, một đứng.
Tơ hồng vô ý, duyên phận hữu tình, dẫu thiên di bách chuyển cũng trở về, dịu dàng quẩn quanh đầu ngón tay hai người, ánh lên sắc thắm, ngời sáng tinh hoa.
Thanh thiên khiển tuyến, trời định lương duyên. Từ nay, Bích lạc Hoàng tuyền…
Tiếu Khuynh Vũ, Phương Quân Càn, ngay tại nơi băng thiên tuyết địa, ở bên cạnh Nhân duyên kiều này…
Đã xác định được…
Một kiếp nhân duyên.
---oOo---
(1): cây dù truyền thống bằng trúc của Trung Quốc, (ở đây chỉ nói đến dù đơn – 1 người che) thường chia làm 2 loại, Tứ thập bát cốt tử trúc tán (dù có khung làm bằng 48 nan trúc – loại dù to, nặng) và Nhị thập tứ cốt tử trúc tán (dù có khung làm bằng 24 nan trúc – nhẹ hơn), nguyên văn thì Tiểu Càn đang mang cây dù Tứ thập bát cốt tử trúc tán, nhưng để nguyên câu chữ Hán thì dông dài mà diễn nghĩa nó ra thì lủng củng, thế nên tôi để xuống chú thích rùi chú luôn 1 lần cho gọn. Và cũng bởi vì đối với người VN mình thì 48 nan hay 24 nan thì cũng chỉ là cây dù mà thôi!
(2): Hai câu thơ trích trong bài thơ ‘Giang tuyết’ (Tuyết trên sông) của nhà thơ Liễu Tông Nguyên (một nhà thơ thời Trung Đường), đọc toàn bài thơ, tứ thơ cô đọng, hàm súc nhưng hàm ý sâu rộng, rất có điểm tương đồng với thơ Haiku. Ở đây, tôi dẫn ra nguyên văn chữ Hán, Hán Việt và bản dịch bừa của bản thân.
Nguyên văn
江雪
千山鳥飛絕,
萬徑人蹤滅。
孤舟簑笠翁,
獨釣寒江雪。
Hán việt
Giang tuyết
Thiên sơn điểu phi tuyệt,
Vạn kính nhân tung diệt.
Cô chu thôi lạp ông,
Độc điếu hàn giang tuyết.
Chie dịch bừa
Tuyết trên sông
Muôn dặm non xanh chim mất bóng,
Vạn nẻo đường mòn bặt dấu chân.
Thuyền nan u uẩn che tơi nón,
Lão chài mặc tuyết thả cần không.
Một ngày, rất lâu sau ngày đó…
“Như vậy mà cũng gọi là yêu sao?” – Trương Tẫn Nhai thắc mắc, dường như cậu đã để dành câu hỏi này từ lâu, đến lúc này mới dè dặt lên tiếng.
Vô Song công tử điềm nhiên trả lời: “Có gì mà không phải?”
“Hai người yêu nhau gặp mặt, làm sao cả một câu hỏi thăm nhau cũng không nói? Vậy mà là yêu sao?” – Trương Tẫn Nhai bắt bẻ công tử, đôi nhãn thần to tròn, đen láy thông minh mở to, quả thật, bản thân tiểu hài tử không thể nào lý giải nổi.
Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười dịu dàng, ôn nhu hồi đáp: “Hai chúng ta đều hiểu, vậy là được rồi!”
Không ai lên tiếng, không ai nói gì, chẳng phải vì xấu hổ, cũng chẳng phải vì ngượng ngập, mà là bởi trong lòng cả hai đều hiểu, đã quá hiểu nhau rồi.
Ái tình, một khi đã trở nên sâu nặng, đã khắc cốt ghi tâm, thì trọn vẹn khối tình cảm ấy không có bất cứ thứ gì xâm hại đến được nữa, cho dù vứt xuống biển sâu cũng không thể đánh tan, cho dù đá lở cũng không thể đè bẹp.
Đêm đó, tuyết rơi dày đặc. Tuyết ngập lối đi, hóa băng cây cỏ, từng cơn gió hanh hao rét buốt quất vào da thịt tím lạnh, tái tê. Các dãy phố cửa đóng then cài im ỉm, chỉ còn lại bão tuyết hoành hành, gió gào, tuyết rơi, cả kinh thành ngập trong cảnh tiêu điều, hoang lạnh, cam chịu, thê lương.
Trong khung cảnh đìu hiu băng giá ấy, Kim Loan điện ngạo nghễ vươn mình nổi bật lên nền trời đêm đen thẳm mịt mù, phô bày cho cả thiên hạ sự xa hoa lộng lẫy, hào nhoáng diễm lệ đến xa lạ của Hoàng cung. Những con rồng uyển chuyển uốn lượn trong mây trên những cây cột được điêu khắc vô cùng khéo léo tinh xảo bởi vô vàn nghệ nhân bậc thầy, mỗi chi tiết, mỗi bộ phận đều sống động như thật, hiển hiện trong đó là sự uy nghiêm vô thượng, bất khả xâm phạm của Hoàng gia. Trên trần cung điện, những đầu hồi cũng được điêu khắc rồng phượng cùng hoa văn phong phú, đẹp mắt. Bên ngoài, tầng tầng lớp lớp mái cong nhọn hoắt chọc thủng trời đêm, vững vàng tồn tại qua tuyết sương năm tháng.
Nhưng sâu thẳm thâm cung, ẩn ẩn hiện hiện tiếng sênh ai oán, thê thiết như cố nén nỗi cô đơn, hiu quạnh…
Trong Ngự thư phòng sáng trưng đèn nến, hai người một già một trẻ, đối diện.
Lão nhân lọt thỏm trong Long bào hoa lệ tôn quý, ngự trên ngôi Cửu ngũ chí tôn.
Thiếu niên một thân tuyết y đạm mạc giản đơn, đoan nhiên tĩnh tại trong luân y.
“Còn nửa tháng nữa Thuần Dương công chúa sẽ đến Hoàng đô, mọi công việc chuẩn bị hòa thân đều sắp xếp chu toàn cả chứ?”
Vô Song công tử thản nhiên trả lời: “Đã xong!”
Gia Duệ đế gật gù, vô cùng hài lòng: “Ngươi xưa nay làm việc chưa bao giờ khiến trẫm phải bận tâm hay hoài nghi cả!” rồi bất giác thở dài thảm não, “Nếu Giản Huệ có được một nửa như ngươi thôi, Trẫm cũng an tâm rồi!”
“Bệ hạ quá khen!” – Y đáp, hoàn toàn khí định