c. Người bạn đó bảo anh phải lập tức
bỏ trốn ngay trong đêm hôm đó.
Anh hoảng sợ rụng rời cả chân tay. An biết mình bắt buộc phải ra đi rồi, nhưng còn Mạt Mạt, phải làm sao đây?
Nghĩ trước nghĩ sau, giằng xé một cách đau khổ, cuối cùng, anh vẫn quyết
định không đem theo Mạt Mạt. Từ đó về sau, anh bắt đầu phải bước vào con đường lưu vong trốn chạy, sao có thể đem theo một cô gái yếu ớt để cùng chịu khổ với mình được? Cho dù cô ấy tiếp tục phải cô đơn bán hoa dạo
ngoài đường phố, vẫn còn hơn phải đi theo anh chịu khổ sở.
Vậy là anh bắt đâu nói dối cồ ây, lúc thì nói là người nhà bát anh phải về, lúc lại nói là phải quay về với bạn gái cũ, nhưng trước đồi mắt xinh
đẹp của cồ ấy, mọi lờinói dốiđều trở nên yếu ớt, bất lực. Cuối cùng, anh đành phải hèn kém nói một câu, "Xin lỗi, anh thật sự phải ra đi rồi."
Lúc đó, cô ấy mới chỉ mười lăm tuổi, trước mọi biến cố lại tỏ ra trấn tĩnh
như một người tưởng thành. Cồ ấy bình thản thu dọn hành lý, không hỏi
nhiều, cũng không nói nhiều, sau đó cồ ấy bỏ đimột cách vô cùng kiên
quyết. Sau khi Mạt Mạt đi rồi, anh giam mình trong phòng, đau khổ khóc
không thành tiếng.
Sau đó, anh thực
sự đã đến Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều nghĩ rằng anh đang ở Bắc Kinh
nên anh liền đi Bắc Kinh. Tất cả mọi người đều cho rằng anh là con cưng
của trời, mở mày mở mặt khi ở Bắc Kinh. Chỉ có bố mẹ mới biết rằng, anh
chỉ đến đó để lánh nạn.
Anh đã làm chứng minh thư giả, đăng kí thủ tục tạm trú, làm
thuê một số cồng việt vặt để kiếm sống. Mỗi tháng, mẹ đều lặng lẽ
gửi cho anh một nghìn đồng. Bố mẹ đã nghỉ hưu rồi, tiền lương hưu
cũng chẳng đáng là bao...Anh cảm thấy mình thật bất hiếu, sống
như một thứ bỏ đi, thà rằng anh chết đi còn hơn.
Tháng ngày khó khăn vất vả, anh cưng đều phải cố gắng chịu đựng. Mẹ nói, đợi
vài năm sau, khi sóng gió đã qua đi rồi, có thể quay trở về, mọi thứ đều như chưa từng xảy ra. thực sự là mọi thứ đều chưa từng xảy ra ư? Những
người đã chết đi rồi, đều phẫn nộ nhìn anh từ trên trời cao. Những người mặc đồng phục cảnh sát ấy, đều đang theo dõi anh từ phía sau. Thật sự
là có thể làm ra vẻ chưa có chuyện gì xảy ra ư?
Ngoài người nhà ra, người mà anh lo nghĩ nhất chính là Mạt Mạt. Cồ ấy sống có tốt không? Cồ ấy có phải chịu đói chịu rét không? Có ai bắt nạt cồ ấy
không? Anh nhờ bạn bè quay lại căn phòng nơi anh đã thuê ngày trước để
tìm cồ ấy, mới biết rằng cơ ấy không hề quay lại đó.
Bẵng đi sáu năm, anh lại quay trở về quê hương, sự thay đổi không chỉ ở việc thành phố phát triển nhanh chóng, không chỉ ở mái tóc đã bạc tráng của
bố mẹ, mà còn ở rất nhiều thứ khác nữa, ví dụ như tâm trạng của anh. Tâm trạng anh bây giờ đã như dòng nước lũ, có thể đối diện với tất cả mọi
thứ, cái gì cần đến rồi cũng sẽ đến... Dù có trốn chạy đến chân trời góc biển thì cũng không thểthoát được.
Sinh nhật lần thứ năm mươi này của mẹ, anh trốn về thăm lại những người bạn
cũ một chút. Sau khi trở về mới biết rằng, những đứa lưu manh trong đám
xã hội đen năm xưa có tham dự vào đám bắt cóc đều đã biến mất một cách
đầy bí ẩn, rõ ràng là có kẻ giết người để bịt đầu mối. Cũng may là anh
đã cao chạy xa bay, nên mới may mắn lọt lưới. Nhưng anh cũng không thể
chủ quan được, tình cảnh của anh hiện nay đang vô cùng nguy hiểm.
Anh không ngờ rằng, trong thời gian về thăm nhà ngắn gnủi lần này, anh có
thể được gặp lại Mạt Mạt, quả là ồng trời vẫn rủ lòng thương!
Mạt Mạt lại có thể mở cửa hàng hoa ngay tại nơi ngày xưa anh thuê phòng trọ.
Khi anh phát hiện ra Mạt Mạt, phát hiện ra CÌ6 ấy mở cửa hàng hoa, sống một cách đàng hoàng tử tế, không còn là cồ bé giả vờ cứng rắn như ngày xưa
nữa, anh cảm ơn trời Phật, đã không vùi dập đoa hoa đã phải thay đổi số
mệnh chỉ vì anh.
Lúc đó, Mạt Mạt đang tưới nước cho một cây non mới bị đổ, anh nấp sau bức tường, nhìn bóng
dáng xinh đẹp của cồ ấy từ phía sưa, tâm trạng anh phức tạp đến nỗi nước mắt nhạt nhòa. Anh không dám mạo phạm đến gặp cô ấy, anh sợ mình sẽ
quấy rồi cuộc sống yên bình của cô ấy.
Mấy ngày đó, ngày nào anh cũng đến cửa hàng hoa ngắm nhìn cồ ấy. Anh cứ
đứng cạnh đó một con phố để nhìn Mạt Mạt, đau khổ vì nỗi niềm thương
nhớ. Chỉ cần được nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé, bận rộn của cồ ấy là anh
đã cảm thấy mãn nguyện lắm rồi.
Hoặc
có những lúc, lợi dụng khi cô ấy không chú ý, anh để lạimột mẫu giấy,
hỏi cồ bé bướng bỉnh sống có tốt không mà không cần phải lưu lại tên họ.
Một buổi chiều, vì quá say mê ngắm nhìn, anh không cẩn thận nên bị cồ ấy
phát hiện ra. cồ ấy dường như chỉ thoáng nhìn là đã nhận ra anh ngay, cồ ấy chạy đến trước mặt anh, không nói gì cả, chỉ Ồm chặt lấy anh. Sau
đó, mọi nỗi niềm hạnh phúc và đau khổ của cô ấy trong cuộc đời đều được
dồn nén vào trong tiếng khóc. Anh sao có thể kiềm chế nổi, cũng Ồm chầm
lấy cô ấy mà khóc.
Mạt Mạt nói, cồ ấy biết là anh sẽ trở về vì vậy cô ấy mới mở cửa hàng hoa ở đây, đợi chờ
anh. Nơi đây là cầu nói duy nhất giữa anh và cô ấy.
Cô ấy đưa anh vào căn phòng nhỏ của mình, bọn anh nhìn nahu không nói. Sáu năm xa cách, cả hai đều thay đổi, duy chỉ có
