, rõ ràng thấy anh khẽ nhúc nhích, chuẩn bị đi về phía này.
"Xin lỗi, tôi mệt rồi." Tô Di kiên định nhìn Hình Nghị "Không muốn nhảy nữa."
Hịnh Nghị tỏ vẻ tiếc nuối, xoay người bỏ đi.
Tô Di hít sâu vào, trở lại chỗ ngồi.
Đại Bích ngồi bên cạnh nói lẳng lặn "Đáng đời hắn."
Tô Di im lặng.
Mấy phút sau, Mạnh Hi Tông rời khỏi đám chính sách kia, đi đến trước mặt Tô Di.
"Không sao chứ?" Anh dịu giọng hỏi cô.
"Không có chuyện gì." Tô Di vội nói "Chúng ta có khiêu vũ tiếp không?"
Đại Bích cười bên cạnh "Lại có cơ hội thấy dáng vẻ hỗn hễn của Mạnh Hi Tông."
Lời của Đại Bích quá cường điệu. Anh không hề hỗn hễn, vẻ mặt anh rất bình tĩnh. Chỉ có điều, đôi mắt đen nhìn Tô Di chằm chằm, dương như trong mắt chỉ có cô.
Mạnh Hi Tông thản nhiên liếc nhìn Đại Bích, lại nhẹ giọng nói với Tô Di "Đợi anh chút nữa nhé."
Không tới nửa giờ sau, dạ vũ đang sôi nổi nhiệt liệt. Mạnh Hi Tông đẹp trai sang trọng đứng trước mặt Tô Di, cầm lấy áo khoác của hai người "Đi thôi."
"Thích hợp không?" Tô Di hơi giật mình, mới hơn chín giờ, anh là nhân vật lớn mà lại về trước.
"Anh tự có chừng mực."
Dưới sự hướng dẫn của người hầu, hai người đến một căn biệt thự nhỏ khác ở đỉnh núi.
Đây cũng là sản nghiệp trên danh nghĩa của nhà họ Du, an bài cho khách quý ở lại tối nay. Tầng trên cùng chỉ có hai vợ chồng bọn họ ở. Trở về phòng tắm rửa, Mạnh Hi Tông đã uống chút rượu mạnh, lại không ôm cô lên giường, ngược lại dẫn cô đến ban công của tầng trên cùng.
Khoảng ban công lộ thiên hết sức rộng rãi sạch sẽ. Bốn phía đặt rất nhiều bồn hoa, cũng xem như sắc màu rực rỡ. Phía trước là khoảng đài cao khổng lồ, có mái che bằng thủy tinh, ngẩng đầu là có thể thấy cả bầu trời sao.
"Nơi này không tệ." Tô Di thở dài nói.
"Phải, không tệ." Phía sau, Mạnh Hi Tông bỗng ném áo khoác trắng lên đài lót đá cẩm thạch, bế cô lên.
"Anh làm gì vậy?" Tô Di trợn to mắt.
"Yêu em" Mạnh Hi Tông đặt cô lên đài cao, bản thân mình vẫn đứng dưới đài cao nửa người.
"Trời ạ! Sẽ có người đó."
"Sẽ không có ai đâu." Anh vuốt ve gương mặt cô, đôi mắt nhìn vào cô "Anh đã cho cảnh vệ phong tỏa cả tầng rồi."
"...."
Tô Di ngửa mặt nằm trên đài lạnh băng, anh tựa như một con diều hâu đen, hùng cứ bên trên cô. Ánh mắt sâu thẳm kiên nghị trên khuôn mặt vô cùng quyến rũ. Bàn tay to của anh tự do trên người cô, nhanh chóng cởi áo choàng tắm của cô ra, phơi bày thân thể tuyết trắng của cô.
Nhìn gương mặt đỏ ửng đầy say mê của cô đang nằm dưới anh, như một con mèo con màu trắng, cứ mặc cho anh đùa nghịch chiếm đoạt. Mạnh Hi Tông hơi khàn giọng, giữ lại hai tay của cô, hôn từ trán xuống. Thân thể của cô khẽ run run trông môi lưỡi của anh, mềm mại say đắm.
"Hì..." Anh cười nhẹ "Thấy em và người đàn ông khác khiêu vũ, anh lại ghen tỵ."
Tô Di đang trong ý loạn tình mệ, khẽ "à" một tiếng, chợt cười. Nụ cười như vậy trong mắt Mạnh Hi Tông chính là yêu tinh thanh khiết, trong nháy mắt thắp lên ham muốn mãnh liệt nơi anh.
Dưới đài, là vườn hoa rộng lớn của biệt thự họ Du. Có thể thấy rõ yến tiệc phía trước, mơ hồ còn nghe tiếng người huyên náo truyền đến. Xa chút nữa, chính là núi non chập chùng và thành thị đèn đuốc sáng trưng mênh mông vô bờ. Vào buổi tối thời bình, thành phố này lại xinh đẹp yên tĩnh vô cùng.
Trên đài, gió đêm khẽ thổi qua thân thể đang dây dưa quấn lấy nhau của hai người. Làn da màu mạch và làn da trắng nõn, cứng rắng và mềm mại, linh hồn và thân thể, dùng phương thức nguyên thủy nhất, nói lên sự cố chấp ban sơ nhất của tình yêu.
Năm 1642 theo lịch Liên Minh.
Tòa nhà cơ giới tráng lệ, như thể người khổng lồ màu bạc, đứng sừng sững ở trung tâm Hy Vọng Thành.
Trong phòng làm việc của sĩ quan chỉ huy ở tầng cao nhất, một người đàn ông cao lớn, mặc bộ quân trang phẳng phiu, ngồi ngay ngắn. Tóc đen mắt đỏ, vẻ ngoài tuấn lãng. Và dưới hàng mày rậm, hai mắt thâm thúy nhìn chăm chú vào báo cáo quân sự trước mắt.
Cửa tự động từ từ mở ra, một chàng trai trẻ tuổi cũng cao lớn như vậy, trên khuôn mặt màu đồng, đôi mắt lam có ý cười ấm áp.
"Anh hai, anh đang làm việc à?" Hắn đến trước bàn sĩ quan chỉ huy.
Hình Nghị ngẩng đầu lên, nhìn hắn: "Có việc gì?"
Hình Kỳ Lân đã biết hắn kiệm lời khô khan từ lâu, cũng không để tâm đến sự lạnh lùng trong giọng nói của hắn, trái lại nhìn thẳng vào khuôn mặt hơi tái nhợt của Hình Nghị, rồi nói: "Sao sắc mặt của anh lại không được tốt lắm vậy?"
Ánh mắt của Hình Nghị lại trở về trên màn hình máy tính, nói với vẻ hờ hững: "Ừm, nằm mơ nhiều quá."
Hai người đã thảo luận về giấc mơ của người máy từ rất lâu về trước. Tuy rằng theo nguyên lý mà nói, người máy không nằm mơ. Nhưng khi Hình Nghị ở trạng thái cơ giới bản thể, bình thường sẽ nằm mơ. Khi đó hắn thường mơ tới cảnh tượng liên quân tấn công hành tinh mẹ của người máy, Đế Quốc bị hủy diệt.
Vì vậy Hình Kỳ Lân mới hiểu được: "Lại mơ thấy Đế Quốc bị hủy diệt à?"
Hình Nghị hơi sững lại, nhíu mày nói: "Không, không phải giấc mơ kia."
Hình Kỳ Lân hơi kinh ngạc, vậy giấc mơ nào quấy nhiễu hắn vậy? Có thể thấy được hắn không muốn nói nhiều, Kỳ Lân cũng không dám hỏi thêm. Nếu
