Kiêu Sủng

Kiêu Sủng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210295

Bình chọn: 8.5.00/10/1029 lượt.

là lâu rồi không đánh nhau, hơi ngứa ngáy chân tay.

Hắn vừa mới cất bước, bên này lại nghe thấy mấy tiếng "choang choang" vang lên giòn giã — — Những tên cường tráng bao quanh thiếu niên đó đã đập vỡ chai bia.

Thấy vẻ bối rối trên mặt Kỳ Lân, Hình Nghị nói lãnh đạm: "Ở đây giao cho tôi."

Kỳ Lân hơi chần chừ, những nghĩ một ngày nào đó sẽ gặp mặt, dứt khoát gật đầu rời đi.

Bên này, rất nhiều người thờ ơ vây xem. Không ít người thấy rõ dung mạo thiếu niên đó, trong lòng có phần căng thẳng và thương xót.

Một cô bé rất xinh xắn, đứng góc trong chỗ ghế dài, mặt đầy nước mắt, dáng vẻ muốn nói gì đó nhưng lại không dám lên tiếng. Mà những tên cường tráng hung hãn đang vây bắt chàng trai, nhưng cậu ta lại không hề hoang mang, lại ngẩng đầu cười cười với họ.

"Ai lên trước?" Cậu ta bày ra tư thế chiến đấu tiêu chuẩn.

Đám đàn ông to con xông hết lên, bắt đầu tay đấm chân đá kich liệt — —

Trong lòng Hình Nghị hơi khinh thường. Một là khinh thường thiếu niên — — Tuy rằng có vẻ cậu ta đã trải qua sự dạy bảo của danh gia, nhưng dù sao cũng chỉ tầm mười một, mười hai tuổi. Hơn nữa, những tên lưu manh hung ác này, thật sự còn tàn nhẫn hơn những cao thủ chiến đấu trong quân đội. E rằng thiếu niên này sẽ gặp bất lợi; Hai là khinh bỉ những tên to con này. Đối phó với một nhóc con, lại ra tay tàn nhẫn không chừa đường sống cho người ta.

Thân là sĩ quan chỉ huy, đương nhiên hắn có mang súng bên người. Hắn không giống Kỳ Lân, tự hạ thân phận đấu võ với hai người đàn ông ở bên kia.

Hắn chỉ hờ hững rút súng ra, đi tới chậm rãi, đặt lên gáy một tên to con trong số đó.

Toàn thân tên to con đấy cứng đờ, chuẩn bị vật lộn! Hình Nghị nhấc một tay lên, đánh gẫy vai tên đó.

Tên to con đau đến mức kêu to như thần kinh — — Những tên to con khác nghe thấy tiếng đều dừng lại. Mà cậu trai trẻ ở giữa bọn họ, dù đã ăn mấy đòn nhưng ý chí chiến đấu trào dâng vô cùng, cũng ngạc nhiên nhìn Hình Nghị.

"Cút hết cho tao." Hình Nghị nói lãnh đạm.

Mấy gã to con vốn chỉ nhìn thấy cô bé đứng một mình, sờ mó một chút, mới tranh chấp với cậu trai trẻ kia. Lúc này thấy Hình Nghị, biết đã gặp phải kẻ mạnh. Cũng rất thức thời, lập tức rời đi không còn bóng dáng.

Những người xem ở xung quanh tản đi, thế nhưng không ít người lén nhìn Hình Nghị và đôi nhóc kia.

Hình Nghị thu súng lại, lạnh lùng nhìn cậu trai trẻ. Thiếu nữ ước chừng mười lăm mười sáu tuổi lập tức tiến lên, kéo lấy cậu ta: "Em không sao chứ?"

Tuy rằng đầu cậu vẫn còn đang chảy máu, lại không hề để ý đến dáng vẻ của mình, xua tay, nhìn Hình Nghị không chớp mắt.

"Chú là ai?"

Hình Nghị nhíu mày.

Hắn không biết, những huấn luyện chiến đấu đã rèn luyện từ nhỏ giúp cho cậu trai trẻ vẫn luôn mong được đánh một trận như người đàn ông chân chính. Hiếm lắm hôm nay mới có cơ hội, lại bị Hình Nghị bóp chết. Giống như gồng mình đánh một cú, nhưng lại đánh vào bịch bông.

Cậu trai trẻ đang trong thời kỳ nổi loạn trầm trọng, tuy rằng biết Hình Nghị giúp mình, cũng biết mình không nên khiêu khích, nhưng giọng điệu vẫn không tốt lắm.

Cô bé cầm lấy cánh tay cậu trai trẻ: "Em còn không nói cảm ơn đi! Cảm ơn chú đã cứu chúng cháu! Về nhà chị sẽ nói cho mẹ em biết!"

Nghe thấy cô bé nhắc tới mẹ, cậu trai trẻ mới hơi thấy xấu hổ, nói với Hình Nghị không tình nguyện: "Cảm ơn chú." Nói xong, còn không kìm lòng nổi mà tiếc nuối siết chặt nắm tay.

"Muốn đánh nhau à?" Hình Nghị nhìn vẻ mặt của cậu, chợt thấy lạ nên lên tiếng hỏi.

"Vâng!" Hai mắt cậu trai rẻ sáng ngời, ánh mắt lướt qua cơ thể cường tráng của Hình Nghị, "Thân thủ của chú rất tốt phải không?"

Hình Nghị thấy đôi mắt rực sáng của cậu, tâm trạng bỗng nhiên vui hẳn lên.

"Đánh đi."

Sau khi Kỳ Lân dạy dỗ đám người dám cả gan trêu ghẹo Xoa Muội, quay đầu lại đã không thấy bóng dáng của Hình Nghị và Mạnh Dao đâu.

Nhất thời hắn cảm thấy hơi bất an. Chắc Hình Nghị không nhớ Mạnh Dao đâu! Tại sao hai người lại cùng biến mất?

Hắn lấy điện thoại ra.

Điện thoại kêu một lúc mới có người nhận. Giọng Hình Nghị vẫn trầm lắng như cũ.

"Có việc gì?"

Kỳ Lân cực kỳ bình tĩnh nói: "Anh hai, anh ở đâu vậy? Thằng nhóc vừa nãy đâu rồi?"

"Chúng tôi ở bãi đậu xe." Nói xong Hình Nghị cúp điện thoại.

Kỳ Lân khó hiểu trăm bề. Vì sao lại nói là "Chúng tôi."

Đến khi hắn và Xoa Muội chạy tới bãi đậu xe trống trải ngoài quán bar, hai người đều ngẩn ra.

Con gái lớn của Giản Mộ An đứng ở bên cạnh, vẻ mặt kích động, nắm chặt tay hô to: "A Dao cố lên!"

Mạnh Dao ngửa mặt nằm trên mặt đất, khuôn mặt tím bầm rất nổi bật dưới ánh trăng, gắng sức vùng vẫy muốn đứng lên rồi lại ngã xuống đất.

Hình Nghị đứng trước mặt cậu, nghiêm mặt nhìn cậu: "Sao vậy? Không nổi nữa hả?"

Mạnh Dao lại bật cười, tiếng cười mang vẻ trong trẻo của thanh niên.

"Chú à, chú giỏi quá. Giỏi như ba cháu vậy! Cháu thua rồi!"

Hình Nghị nghe vậy, khóe miệng lại có thể cong lên chậm rãi. Cánh tay dài vương ra, Mạnh Dao đặt một tay lên, mượn lực để lên tinh thần, đứng dậy lần nữa.

Kỳ Lân yên lặng nhìn hai người vô cùng hài hòa kia. Xoa Muội đứng cạnh thở dài, vỗ vai hắn: "Anh chết chắc rồi."

Đ


XtGem Forum catalog