ốn giữ vị khách kia lại.
‘’Chỗ này cô thuê hả?” Anh ở đây đợi cả buổi chiều, phát hiện cô gái này không
phải tiết kiệm bình thường đâu, giấy vệ sinh trong toilet là hàng giảm giá,
trong ống đựng bút, mấy cây bút mực chỉ còn 1cm cũng vẫn giữ, ban công còn phơi
túi nhựa, anh có cảm giác đây là khu dân nghèo.
Kì lạ hơn chính là anh lại có thể ngủ ở nơi tồi tàn như thế này.
“Không phải anh không vừa mắt tôi sao? Vậy anh còn ở chỗ này làm gì?” Còn ở chỗ
của cô ngủ ngon lành nữa! Cậu ấm à.
“Vốn dĩ không vừa mắt, nhưng bây giờ...” Anh vuốt cằm, “Tốt hơn một chút rồi.”
Đã thuận mắt hơn, tuy nhiên tính cách của cô vẫn rất đáng ghét, nhưng miễn
cưỡng có thể chấp nhận được.
“Trời ạ! Anh làm ơn sửa lại đi, tiếp tục xem tôi không vừa mắt đi!” Cô kinh
hoảng la hét, bị tên hư hỏng này bám lấy, khổ thân cô rồi.
“Cô còn rất thú vị, muốn tôi sửa cái gì?” Cô gái ngốc không biết tốt xấu này,
không biết nhân lúc này nắm lấy cơ hội, còn bày ra vẻ mặt khó coi như vậy với
anh!
Vì anh nói một câu thú vị, nên cô phải khóc lóc cảm ơn sao? Bàng Tử Lê tặng anh
một ánh nhìn khinh bỉ, đi vòng qua anh, đem tấm đệm trên sàn nhà cất vào phòng.
“Anh cũng đã ngủ no rồi, còn có việc sao?”
“Tôi muốn về.” Anh đẩy cửa ra, muốn đi khỏi.
Cô dừng bước, nhưng nhớ tới một chuyện rất quan trọng, vội giữ lại. “Khoan đã!
Năm trăm của tôi đâu?” Thiếu chút nữa bị anh ta quỵt tiền rồi.
“Hôm nay tôi quên mang tiền, ngày mai cô tới lấy.”
Có lầm hay không? Anh quên mang tiền, còn bắt cô phải qua đó lấy tiền? Nói anh
ta là cậu ấm, da mặt anh ta đúng là dày mà, thật không biết xấu hổ!
“Cô tới lấy, tôi sẽ đưa tiền xe cho cô.” Anh chậm rãi nói.
“Tôi sẽ đi.” Dù sao tiền của anh cũng nhiều, cô chỉ lấy có một chút à. “Ngày
mai mấy giờ?” Cô lập tức lấy giấy ghi lại.
“Bốn giờ chiều cũng được.” Vào thời gian này hình như anh rảnh.
“Trễ quá vậy!” Vừa đúng giờ cô làm ca tiếp theo, như vậy là làm khó cô mà!
“Hay là bây giờ cô đi cũng được.” Anh thì sao cũng được.
“Không được! Tôi còn phải đi làm.”
“Đã trễ vậy rồi, cô còn đi làm? Không sợ nửa đêm gặp ma sao?” Anh nhíu mày, cô
luôn phải đi làm trễ như vậy?
“Ai cần anh lo! Có thể chuyển lên ba rưỡi không?” Gặp ma? Miệng của anh ta toàn
nói lời không hay, cũng may cá tính cô mạnh mẽ, nếu không nhất định sẽ bị lời
nói của anh hù dọa.
“Tùy cô, mà cô làm ở đâu?” Anh đột nhiên hỏi.
“Hỏi làm gì?” Cô đề phòng nhìn anh.
“Tôi đưa cô đi.” Để cô đi đường một mình ban đêm, anh nghĩ thế nào cũng cảm
thấy không ổn.
“Không cần.” Đi chung với anh, cô sợ sẽ bị tức chết.
“Bây giờ không phải lúc cho cô khoe khoang sự ngu ngốc đó!”
“Khoe khoang ngu ngốc?” Cô cao giọng, rất ít người dám trước mặt cô mà nói cô
ngu ngốc, anh ta thật sự đáng đánh đòn; nếu không phải vì đánh người sẽ đền
tiền, cô đã sớm cho anh vài cú đấm.
“Dù sao cô cũng là con gái!” Sao mà không có chút cảnh giác nào hết vậy.
“Tôi đi đường lớn, sẽ không gặp ma đâu, anh yên tâm.” Biết được vì sao anh lo
lắng, nhưng cô vẫn nhịn không được cãi lại.
“Nếu như cô còn muốn lấy tiền, tốt nhất làm theo lời tôi.”
“...” Mặc dù biết anh là vì muốn tốt cho cô, nhưng lấy tiền để uy hiếp cô, vẫn
khiến cô tức giận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Sao hả?”
“Hừ!” Không tình nguyện cầm túi xách, mang giầy, “Còn không đi mau!” Cô quyết
định đi đường vòng, để người thích đưa như anh ta đi một lần cho đã ghiền luôn.
Mắt anh có ý cười vui vẻ, chiêu dùng tiền uy hiếp này đối với cô đúng là lần
nào cũng hiệu nghiệm.
* * *
Bàng Tử Lê đi theo sau nhân viên tiếp tân, chăm chú quan sát xung quanh, thì ra
nơi này chính là công ty của anh Trọng Lương, nhìn qua không chê vào đâu được.
“Cô Bàng, Anh Mạc chờ cô bên trong.” Nhân viên tiếp tân cười nói.
“Cám ơn.” Bàng Tử Lê gật đầu, cô gõ cửa, nghe người ta mời mới đẩy cửa bước
vào.
“Cô ngồi trước đi.” Mạc Hạo Cấp cũng không ngẩng đầu lên nói.
“Phải đợi bao lâu? Tôi còn phải về đi làm.” Kỳ lạ? Anh ta làm bộ làm tịch cái
gì chứ, rõ ràng hẹn ba giờ rưỡi, vì sao còn muốn cô phải chờ?
Thật là một cô gái không có kiên nhẫn, Mạc Hạo Cấp gấp tài liệu lại, nghĩ cách
đối phó cô nàng khó trị này.
“Anh Trọng Lương ở đâu?” Hôm nay ở quán không gặp được anh, từ lúc vào công ty
đến bây giờ, cũng không thấy bóng dáng anh ấy đâu.
“Cô có thể đừng gọi kiểu mắc ói như vậy không?.”
“Ai mắc ói?” Đúng là một kẻ vớ vẩn, ngay cả việc cô gọi anh Trọng Lương thế nào
cũng để ý.
“Không phải cô nói còn đi làm tiếp sao? Tìm cậu ấy làm gì?” Anh nhìn khuôn mặt
nhỏ nhắn đang bất mãn của cô, đột nhiên cảm thấy rất thú vị.
“Tôi quan tâm anh ấy không được sao?” Cô chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, anh có cần
giống bà già hỏi lung tung như vậy không.
“Cô kia, đừng nói là cô thích cậu ấy nha?” Mạc Hạo Cấp không khỏi bật cười, cô
gái này sẽ không ngốc đến vậy chứ?
“Thì đã sao nào!” Cô hất hàm, thẳng thắng thừa nhận, cô đúng là thích anh Trọng
Lương gần gũi dễ mến đó.
Cốc cốc cốc ——
“Thật ngại quá, làm phiền rồi.” Lâm Trọng Lương nhẹ nhàng đẩy cửa ra, “Tớ tới
lấy bản kế hoạch.”
“Anh Trọng Lương.” Bàng Tử Lê vui mừng lên tiếng.
“A? Thậ
