Đi qua bàn thứ hai, Gigi vấp phải chân của Hải Đăng, suýt vấp ngã. Bực quá, cô nàng hét ầm cả lên.
Đáng đời Gigi, ai bảo dám đem chuyện cá nhân của người ta ra làm trò cười. Tôi nhìn My, rồi nhìn Siro vui vẻ đập vào vai hai cậu ấy.
“Hai người được đấy! Từ khi nào thế? Sao không nói cho mình biết!”
My và Siro không nói gì, chỉ âu yếm nhìn nhau rồi cả ba bọn tôi cười phá lên.
Ngay lúc ấy, giáo viên môn Văn lên lớp làm cả lũ nháo nhác chạy toán loạn về chỗ.
Tôi về chỗ, nháy mắt với My “xù” và bỏ sách vở ra học bài, trong lòng hân hoan vui sướng.
Mới sáng sớm mà đã nhiều chuyện vui quá đi!
Chiều hôm ấy, My và Siro đến nhà tôi chơi, đem theo một hộp chocolate nhân hạt điều mà tôi rất thích ăn.
“Ngày gì mà tặng mình chocolate vậy?” Tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú.
My và Siro nhìn nhau, rồi nhìn tôi.
Thì ra mọi chuyện là như thế này.
Vào buổi chiều đẹp trời ngày hôm qua, không hẹn mà gặp, cả hai người-My và Siro đều định đến nhà thăm Kem (còn vụ này nữa hả?). Nhưng họ bất chợt gặp nhau ở công viên gần nhà tôi. Ở đó có cây cầu trượt mà My-dù đã lớn tồng ngồng như thế này rồi vẫn thích chơi. Giữa khung cảnh lãng mạn, nên thơ, hai người đã ngồi xuống trò chuyện cùng nhau. Đoạn tiếp theo kể ra dài dòng lắm, nên tôi có thể tóm tắt như sau: Hóa ra Siro cũng thích My từ lâu rồi, nhưng cũng như My, ngại không nói ra. Nhận ra tình cảm của nhau rồi, vui và hạnh phúc quá nên quên béng mất việc đến thăm tôi (được đó!).
Nói đến đây, cả hai đứa đỏ hết cả mặt, còn tôi thì tha hồ cười và trêu trọc.
“Cậu đừng có mà suy nghĩ linh tinh chứ Kem!” Siro đứng dậy, ngồi vào bàn học của tôi, bật máy tính lên, nói là muốn lướt web. Tôi biết thừa cậu ấy đang ngượng ngùng, nên rủ My xuống bếp đem hoa quả và đồ ăn lên.
My đã trở về là My của ngày trước. Cậu ấy trông giản dị nhưng rất khỏe mạnh và tươi tắn.
Hai đứa bọn tôi trò chuyện vui vẻ trong bếp. Tôi hỏi My rằng cậu ấy cảm thấy thế nào khi tham gia vào hội của Gigi. My nói mọi chuyện thật tệ hại. Bọn họ đã cùng nhau đi shopping, làm tóc và đến nhà của Gigi.
“Cậu không thể tưởng tượng ra phòng riêng của Gigi như thế nào đâu!” My thốt lên.
“Như thế nào? Chắc cũng cỡ phòng của Miley Stewart trong seri Hannah Montana trên kênh Disney nhỉ?”
“Còn hơn cả như thế. Nó rộng lắm, và hầu hết mọi thứ đều có màu hồng rực.”
“Khiếp!”
“Mình còn chẳng thể đếm nổi trong ý có bao nhiêu con thú bông nữa. To nhỏ đủ loại nằm la liệt trên giường và ghế sofa. Còn cả mấy cái tủ quần áo, kệ để giày nữa cơ. Ghê thật. Không hiểu Gigi mua nhiều đồ như thế làm gì nhỉ?”
Ôi trời, cậu không biết Gigi tự phong cho mình là Nữ hoàng thời trang à? Làm sao mà giống những người bình thường tụi mình được.”
“Ừ. Nhưng mình thấy mấy đứa chơi với Gigi như kiểu lợi dụng cậu ấy vậy.”
“Sao cậu lại nói thế?”
“Mình chỉ nghĩ thế thôi. Tại vì nhà Gigi rất giàu mà. Bố Gigi là chủ hãng thời trang lớn nữa nên mấy đứa chơi thân với Gigi rất thích đến cửa hàng nhà cậu ấy mua đồ với giá mềm. Có khi còn được tặng miễn phí cơ. Hôm ở nhà Gigi, mình còn tận mắt chứng kiến Mai Mai ra sức năn nỉ, xin xỏ Gigi cho cô ta cái kẹp tóc bằng đá lấp lánh. Gigi nói không cho được, Mai Mai bèn tỏ ra hậm hực, bực bội với cậu ấy trong khi vừa mới được tặng miễn phí mấy món đồ trong cửa hiệu.”
Tôi thở dài. Bạn bè gì mà như vậy chứ? Mà nếu đúng thế thật, thì Gigi thật đáng thương…
Trong lúc bọn tôi đang gọt hoa quả và tán gẫu thì từ trên tầng, Siro lao huỳnh huỵch xuống.
“Có chuyện gì vậy?” Cả tôi và My đồng thanh hỏi.
Siro thở dốc, mãi mới nói ra hơi, trông cậu ấy như kiểu vừa trải qua chuyện gì shock lắm.
“Kem, cậu lên đây mau lên!”
Tôi vội chạy ngay lên phòng cùng Siro, còn My thì theo sau, khệ nệ bê đĩa hoa quả và bánh ngọt.
“Sao hả Siro?”
“Rồi cậu khắc biết.”
Vào phòng, Siro kéo tôi đến trước màn hình vi tính. Tôi vẫn đang mơ màng chẳng hiểu gì.
“Cậu phải thật bình tĩnh đấy.” Siro kéo ghế và ra hiệu tôi ngồi xuống.
“Hả?”
Siro không nói thêm gì, chỉ click chuột một cái.
Trước mặt tôi là trang web Youtube, nơi chia sẻ clip rất nổi tiếng, và…Siro đang ấn nút replay một cái clip.
Ngạc nhiên ở chỗ, tôi thấy mình trong đó.
Khung cảnh giữa hồ nước rất đẹp. Trên chiếc thuyền gỗ, có một cô bạn đội mũ len mỏng màu xanh, tóc thẳng và dài, cô bạn ấy đeo chiếc gọng kính đen tròn, đang ôm cây đàn guitar.
Tôi thấy cô ấy mỉm cười rất tươi, lộ cả niềng răng. Giọng nói của cô bạn ấy thật quen thuộc.
Bởi vì, cô ấy-cô bạn trong clip mà Siro cho tôi xem-chính là tôi-Kem.
“Đây là bài hát Mũ Len Nhỏ.”
Cô bạn trong clip bắt đầu chơi đàn, âm thanh phát ra từ cây đàn guitar thật mềm mượt và ngọt ngào. Chuyện này thật kì quặc, tôi đang xem chính mình. Tôi nghe thấy tiếng đàn, nghe thấy giọng hát của tôi.
Lúc này tôi có thể cảm nhận một cách rõ ràng nhất giọng hát của mình. Bởi bạn biết đấy, từ trước đến nay tôi chỉ hát mà không bao giờ nghe lại mình đã hát những gì.
Ca khúc thật tươi vui và nhẹ nhàng, đem đến cảm giác thoải mái. Từng giai điệu, từng lời hát, và cả tiếng guitar hòa quyện vào nhau trong khung cảnh hồ nước êm đềm, phía xa là n
