và mở lời đầy thân thiện dù chẳng hề ưa gì mấy cô nàng này.
Gigi lúc đó đang bận trò chuyện rôm rả, nhìn thấy tôi, cả đám cùng đứng khựng lại, tròn xoe mắt.
“Bạn em hả?”
“Vâng, là bạn cùng lớp.” Tôi đáp lại Kiwi.
“Chào các em.” Kiwi khẽ nghiêng đầu chào lịch sự.
“Chào…chào anh!” Gigi lắp ba lắp bắp, và mắt cô nàng thì cứ dán chặt vào anh ấy không rời.
Chà, chuyện này tôi biết mà. Bạn nhớ không, tôi đã có vài lần nói về việc Kiwi là mục tiêu được yêu thích và săn đuổi hàng đầu của trường Isaac Newton. Hầu hết bọn con gái đều chết mê chết mệt anh ấy.
“Ừm…bọn tớ phải về bây giờ, đi trước nhé!”
Nói rồi tôi cùng anh Kiwi lên xe ra về, còn Gigi thì cứ đứng ở đó, há hốc mồm ra kinh ngạc.
Thật lòng mà nói, ngày trước khi đi bên cạnh anh ấy, nhìn thấy thái độ bực bội của hội Gigi, tôi thấy hả hê lắm. Việc này chẳng khác nào chọc tức cô nàng. Nhưng bây giờ, tôi chẳng thấy thú vị một chút nào.
Nếu là trước đây, tôi sẽ ước được ngồi trong xe của Kiwi mãi như thế này. Nói chuyện với anh ấy mới thú vị làm sao.
Kiwi rất thông minh, hiểu biết rộng nhưng lại rất hài hước, anh ấy cứ khiến tôi cười mãi. Bọn tôi tám chuyện về mọi thứ, về sự ấm lên của Trái Đất, về ngày tận thế năm 2012 (Kiwi nói rằng ngày tận thế sẽ không thể xảy ra bởi vì lọ thuốc nhỏ mắt của anh ấy ghi hạn sử dụng đến tận năm 2014 cơ ^^!), rồi thì album mới của Britney Spears (thật tuyệt là Kiwi cũng rất yêu thích Brit), hay về một vài bộ phim hay ho trên tivi.
Nhưng Kem của hiện tại đã bắt đầu có sự thay đổi. Tôi không muốn ngồi mãi như thế này. Tôi muốn tạm biệt Kiwi thật nhanh, chạy về nhà, chui vào phòng tắm ngâm mình trong làn nước nóng.
Ngay cả tiếng loạt xoạt của chiếc áo khoác Kiwi đang mặc cũng ám ảnh tôi ghê gớm. Anh ấy đáng yêu, thân thiện và ngọt ngào quá, càng như vậy tôi lại càng khó xử.
“Bye anh Kiwi!” Đến nơi, tôi đeo túi xách lên, ra ngoài và đóng rầm cửa xe lại, mau chóng chạy vào nhà.
“Bye Ice-cream!” Kiwi nói vọng theo, nhưng tôi cứ lao đi, vờ như không nghe thấy.
Tôi bắt đầu có cảm giác việc này thật sai trái.
Hẳn rồi, tôi không thể nào thích một người chỉ vì bề ngoài của anh ấy, càng không thể thêm cái lý do “hầu hết các cô gái đều như thế” được.
Ahhh! Sao mà lại đau khổ thế này cơ chứ!
...
Vừa bước chân vào nhà, tôi đã bị chị Sam dọa cho một mẻ hết cả hồn.
Bụp bụp bụp!
Một tràng âm thanh liên hoàn bất ngờ đập ngay vào tai, kèm theo đó là hàng loạt các miếng giấy đủ các sắc màu lấp lánh bay vụt ra từ cái ống pháo giấy của chị ấy.
Tôi phải nói thêm bao nhiêu lần với Sam là đừng có mà nổ mấy cái thứ này, nó sẽ dính hết cả lên tóc, và có khi còn chui tọt vào mũi hay miệng nữa?
“Gì thế chị Sam?” Tôi lắc lắc đầu rồi lấy tay gạt chúng đi.
“Chúc mừng Kem sắp trở thành ngôi sao ca nhạc!” Sam hí hửng reo lên.
“Hả? Ngôi sao ca nhạc?”
“Ừ, em gái chị tài ghê, còn được hãng đĩa của nhạc sĩ nổi tiếng mời hát nữa chứ! Hú hú!”
Ôi trời ạ.
Tôi để chị Sam tiếp tục hí hừng, không bình phẩm thêm gì, mệt mỏi lên phòng tắm qua rồi xuống dọn cơm với mẹ.
“Thế nào rồi Kem?” Mẹ vửa hỏi vừa với tay lên tủ bếp lấy lọ hạt tiêu.
“Con nhận lời với ông An Mạnh rồi mẹ ạ. Từ mai, con sẽ đến phòng tập nhà ông ấy luyện giọng, khoảng hai tuần sau thì bắt tay vào thu âm.”
“Thế bệnh tình của ông ấy sao rồi?”
“Trông ông có vẻ yếu lắm. Nhưng ông rất hiền và tốt bụng.” Tôi ỉu xìu.
Chợt tôi nghe thấy tiếng mẹ thở dài.
“Kem này.” Bố từ phòng khách bước vào bếp.
“Dạ?”
“Con lớn rồi, nên bố mẹ cũng không khắt khe với con nữa. Bố đồng ý cho con đi hát hay luyện giọng gì gì đó, nhưng phải biết cân bằng với thời gian học ở nhà cũng như trên lớp, nhớ chưa?”
“Vâng, cảm ơn bố!” Tôi mừng rỡ.
Vậy là lần này cả nhà đều ủng hộ mình, thật tốt quá đi!
…
Sáng hôm sau.
“CÁI GÌ CƠ? NHẠC SĨ AN MẠNH?” Chưa kịp nghe tôi nói hết, My đã hét ầm cả lên.
“Yên nào My!” Tôi vội lấy tay bịt miệng cậu ấy lại, dù gì thì đây cũng là sân trường Isaac Newton.
“Ừ ừ.” My gật đầu. “Không thể tin nổi!”
“Mình cũng vậy.” Tôi tiếp tục rảo bước.
“Vậy là, cậu sắp trở thành ca sĩ rồi. Không phải ai cũng được ông nhạc sĩ đó chú ý đâu.”
“Ừm, mình biết. Nhưng cậu nói xem, mình có thực sự đặc biệt như thế không?”
“Chắc chắn rồi, Kem.”
“Chiều nay mình đến nhà ông ấy luyện thanh nhạc. Cái khoản này chắc mình tệ lắm.” Tôi thở dài đánh sượt.
“Ôi dào, đừng lo lắng quá. Có gì đâu nhỉ, chắc lại mì mi mí mi mì, mò mo mó mo mò thôi. Ha ha nghĩ đến là thấy thú vị!”
Rồi My hắng giọng một cái, rướn cao cổ lên, bắt đầu mì mí mi rõ là hài hước.
“Chưa chuẩn đâu, hai tay cậu phải ôm bụng nữa. Mấy người tập hát đều làm thế. Ha ha ha!” Đoạn cả tôi và My đều cười vang.
Vừa bước chân vào cửa lớp, Gigi đã đứng sẵn ở đó và dang tay ra chặn tôi lại.
“Cho mình hỏi cậu một chút, được không?” Gigi lên tiếng rất dịu dàng.
“Ừm. Cậu hỏi đi.”
“Rốt cuộc cậu và Kiwi là gì của nhau vậy? Cậu là bạn hay bạn gái anh ấy thế?” Đắn đo mãi, cuối cùng cô nàng cũng lên tiếng.
Nhìn gương mặt thành khẩn của Gigi, tôi thực sự chẳng muốn chọc cô ấy thêm chút nào nữa.
“Là bạn bình thường thôi, không có gì cả.”
Nghe