Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323832

Bình chọn: 8.5.00/10/383 lượt.

tôi chỉ có một đôi,

cộng thêm bài trên bàn thì chỉ là xám chi nhỏ nhất, mà đối phương rất có thể có sảnh, hoặc là xám chi lớn hơn, tuy Trần lão tam là kẻ chơi

thoáng, nhưng không có nghĩa là hắn không lấy được bài lớn. Đương nhiên

hiện tại nói gì cũng vô nghĩa, tôi có thể nhìn thấy át chủ bài của Trần

lão tam, đương nhiên nói sao cũng phải theo.”

Hắn vừa nói xong,

Lâm Dược đã đẩy năm mươi ba chip ra, sau đó ra vẻ rầu rĩ nói: “Bài của

tôi rất nhỏ, chỉ có ba con 2, đại ca là sảnh sao?”

Sắc mặt Trần

Lập lập tức đen thui, tên số năm kia thì vẻ mặt tang thương, miệng run

lẩy bẩy, nếu lúc này lại gần sẽ nghe được tiếng lầm rầm như của Lâm tẩu: “Ba con 9 của tôi a, ba con 9 đó.” Mà khi Trần Lập nhận thua, hắn xém

chút đã bật khóc luôn. Lâm Dược ngồi trước bàn, miễn cưỡng chống đỡ không cho mí mắt trĩu xuống, nhưng cho dù vậy, vẫn liên tục ngáp mãi không ngừng.

Hôm qua y bị đánh thức trong lúc ngủ, tiếp theo đến bệnh viện lại đánh một

trận, sau đó thì suy nghĩ làm sao kiếm tiền, thật sự rất mệt.

Đương nhiên, người nếu vực tinh thần thì mấy cái này có là gì. Ban đầu khi y

ngồi trên bàn bài cũng tập trung tinh thần cao độ, nhưng chơi hết ván

này tới ván khác, tinh thần của y cũng chậm rãi thả lỏng, dù sao y chỉ

cần làm theo chỉ huy của Caesar ném chip hoặc bỏ bài là được, muốn theo

hay muốn thách thức, đều không cần y bận tâm, hơn nữa Caesar chỉ huy

không bao giờ sai, tuy bề ngoài y thua cũng nhiều, nhưng mỗi lần thua

đều không bao nhiêu, mỗi lần thắng hả, chính là thắng đậm, hiện tại tính lại, y đã thắng được khoảng sáu bảy mươi ngàn rồi.

Là người thì

đều có máu cược, Lâm Dược cũng có, nhưng trước giờ y không mấy hứng thú

với chơi bài, bình thường chơi với mấy người trong đơn vị cũng chỉ là do y thích náo nhiệt.

Mà trong sòng bài này, tuy có thể liên tục

nghe tiếng mạt chược kế bên, tiếng đổ xúc xắc rồi kêu la, nhưng bên bàn

poker này thì rất an tĩnh, an tĩnh tới mức y chỉ muốn ngủ, sỡ dĩ không

ngủ, hoàn toàn là vì còn có tám mươi ngàn đang treo lơ lửng, nếu không

cho dù đang ở sòng bài, cũng khó bảo đảm y không thật sự chợp mắt một

tí.

“Lạc Lạc à, lẽ nào anh không có công phu nghe tiếng phân biệt hả? Đáng lý ra anh nghe tiếng xào bài thì phải biết có lá nào bên

trong, không cần tôi nhìn, anh cũng nên nghe ra được lá bài chung là lá

nào chứ.”

“… Tôi không có công năng kỳ dị.” Tuy thực sự không

muốn để ý tới y, nhưng kinh nghiệm quá khứ cho Caesar biết, nếu không

trả lời, Lâm Dược có thể lặp lại một câu nói cả trăm lần.

“Cái này còn cần công năng kỳ dị, anh rèn luyện không được à?”

“… Không thể.”

“Tại sao không thể? Trên phim đều có thể, tại sao anh không thể? Anh là quỷ

hồn mà, càng phải có năng lực độc đáo riêng biệt, nói tới…”

“Cược hết!”

Lâm Dược theo phản xạ điều kiện đẩy hết chip ra, sau đó lập tức ngốc mặt: “Tôi không có cả một đôi, anh bảo tôi đặt hết?!”

Poker Texas, trước hôm nay, Lâm Dược ngay cả cái tên cũng chưa từng nghe qua. Y hoàn toàn không hiểu chuyện đặt cược, trừ mạt chược, đổ xúc xắc lúc

bình thường có thể tiếp xúc ra, những cái khác y hoàn toàn xem từ phim

Hồng Kông, mà y quen thuộc chỉ có stud poker. (Một trò chơi poker đơn

giản nhưng kịch liệt)

Cho nên, khi y tới sòng bài này, ngồi lên

vị trí này liền ngẩn người, sao chỉ phát cho y hai lá bài? Sao trên bàn

có ba lá bài để ngửa? Tại sao có lúc còn chưa phát bài đã bắt y phải

cược, mà có lúc y không cần cược đã được phát bài?

Tuy Caesar nói có thể giúp y thắng được tám mươi ngàn, tuy trước đó khi chơi đấu địa

chủ với bọn lão Lưu cũng chứng minh được tài năng của Caesar, nhưng thật ra Lâm Dược vẫn cảm thấy rất không nắm chắc, đặc biệt là ban đầu, khi y thua liên tục, cho nên y cũng không có tâm tư hỏi.

Nhưng liên tục chơi mấy chục ván, một vài thứ cơ bản y không cần hỏi cũng đã biết rồi.

Thật ra thì cũng khá tương tự với stud poker mà trước kia y chơi, vì cùng luận sảnh, tứ quý, xám chi, đôi.

Mà khác với stud poker là, bài được ngửa trên bàn, là bài chung, tất cả mọi người đều có thể dùng.

Lần đầu sẽ phát ba lá bài chung, nếu lúc này trừ người thắng, những người

khác đều bỏ bài, thì sẽ kết thúc, nếu không có, vậy sẽ phát lá thứ tư,

thậm chí lá thứ năm.

Chẳng qua tổng cộng cũng chỉ phát năm lá bài chung, mà cách chơi chính là dùng lá bài chung và bài riêng trong tay

mình ghép thành bài lớn nhất để so với người khác, bài ai lớn, người nấy thắng.

Hiện tại trong tay y có một con 8 bích, một con K rô, ba

lá bài chung trên bàn là 3 chuồn, 6 chuồn, A chuồn, tuy nói là con A,

nhưng con A đó, mọi người đều có thể dùng, mà bài trong tay y lớn nhất

là con K, ghép với trên bàn cũng không thành đôi, cho dù tiếp theo còn

phát hai lá nữa, nhưng chẳng lẽ còn có thể liên tục phát hai con K, cho y ghép thành xám chi hay sao?

“Lạc Lạc, tiếp theo, tiếp theo có phải có liền hai con K?’

“Tôi không biết.”

“Vậy anh còn bảo tôi đặt hết?”

Caesar trầm mặc một chút, sau đó nhàn nhã nói hai chữ: “Cướp gà.”

Lâm Dược bên này giật mình, Trương Trí Công bên kia thì xém chút phun nước

lên màn hình. Từ sau khi


Insane