chí còn xây dựng trên ván đấu
nhiều lần thậm chí nhiều năm, mà Lâm Dược, đối với bọn họ hoàn toàn là
một người mới.
Cho dù là Vua sư tử và Vịt con xấu xí cũng không
thể nói hoàn toàn nắm được phong cách bài của y, nhưng có một điểm, vẫn
luôn treo trong lòng họ, tuy bọn họ đều không nói, nhưng thậm chí đã có
bóng râm, đó chính là Lâm Dược từ đầu tới cuối không cần kẹo que.
Kẹo que, Bút nguyên tử, vì nên dùng ngoại hiệu nào, phương tiện truyền
thông thậm chí còn từng tranh luận, mà trong cuộc đấu lần này, y vẫn
không yêu cầu kẹo que.
Nếu nói ban đầu không có cũng thôi, nhưng, sau khi vào năm mươi hạng đầu cũng không có… thậm chí khiến Vua sư tử
cho rằng kẹo que chỉ là tâm huyết dâng trào nhất thời của y, mà hiện
tại, y cuối cùng cũng yêu cầu kẹo que.
“Lẽ nào, cho tới bây giờ, cậu ta mới bắt đầu nghiêm túc sao?”
Trong nhất thời, Vua sư tử cũng có cảm giác kỳ quặc. Trước giờ, hắn đều
nguyện ý kết nạp dìu dắt lính mới, nhưng lính mới này lợi hại như thế,
quả thật, quả thật giống như Daniau năm đó.
Nhưng Daniau cũng
không như cậu ta, vào năm mươi hạng đầu rồi mà vẫn không lấy xì già ra,
lẽ nào, cậu ta còn lợi hại hơn cả Daniau?
Nhớ lại hai năm trước y từng đánh bại Hoa Hồ tử, cảm giác quái dị của Vua sư tử càng mãnh liệt.
Nhưng, cảm giác của Ngựa hoang còn kịch liệt hơn Vua sư tử.
Vua sư tử không biết, hắn thì biết, Lâm Dược từng đấu với Daniau một ván,
trong trận đó, Lâm Dược từng giữa chừng yêu cầu kẹo que.
“Lẽ nào, mình sắp thua rồi sao?”
Trong nhất thời, Ngựa hoang có một suy nghĩ không thể chống lại, hắn miễn
cưỡng đè nén sợ hãi, lại lần nữa lật bài riêng của mình lên.
Ba con 9.
Trong thế giới poker Texas, bài dưới xám chi chỉ có bài tạp, một đôi và hai
đôi. Mà ba con 9, trong xám chi, cũng không tính là rất lớn.
Hiện tại trong mặt bài, nhỏ nhất là 8.
Hai con 9 đều ở trong tay hắn, Lâm Dược thì không thể lại có xám chi 9, nhưng rất có thể là 10 hoặc J.
Mà hiện tại, con River thứ năm vẫn chưa xuất hiện, con bài cuối cùng này
sẽ là gì? Nếu là 9, vậy thì hắn sẽ có tứ quý, gần như thắng chắc, nhưng
nếu không phải…
Nhà cái bắt đầu thúc giục, mà lúc này, kẹo que
của Lâm Dược đã tới, trong JA vốn có một cửa hàng, cho nên kẹo que tới
cũng nhanh.
Ngựa hoang giơ tay yêu cầu tạm dừng, Lâm Dược nhìn kẹo que trên khay, trước chọn một cái vị ô mai bỏ vào miệng.
“Cần tôi cho cậu chút ý kiến không?”
Y ngậm kẹo que, mở miệng không rõ.
Ngựa hoang không để ý tới y, vẫn nhìn chằm chằm bài trên bàn phân tích, Lâm
Dược nhún vai: “Nếu tôi là cậu, tôi sẽ theo, thắng rồi, tôi sẽ phải đi
chạy lõa thể, thua rồi, cậu cũng chẳng qua là tổn thất một chút chip,
còn có thể tiếp tục tới. Thế nào, cược một ván đi.”
Ngựa hoang
vẫn không nói gì, những gì Lâm Dược nói hắn đã có nghĩ tới, nhưng khi bị Lâm Dược nói thế, hắn lại cảm thấy đây nhất định là một cạm bẫy!
Nhưng, cho dù là cạm bẫy thì sao? Mất đi mấy triệu, cho dù không thể cầm được
vòng tay lần này, nhưng nếu có thể đào thải Lâm Dược…
Hắn ngẩng
đầu lên, thì thấy Lâm Dược ngồi đó cầm kẹo que liếm rồi liếm, thấy hắn,
liền nhe hàm răng trắng chiêu bài, Ngựa hoang lập tức tê da đầu.
“Có người có thể thắng chắc không? Có.”
Năm đó, khi hắn tự cho rằng thuật đánh bài đã có thành tựu, từng hỏi người
đó vấn đề này, người đó nhẹ nhàng trả lời hắn như thế.
“Thứ nhất, cậu đừng cược, chỉ cần đừng cược, tự nhiên sẽ không thua.”
“Vậy có ý gì? Huống hồ, cho dù không ngồi lên bàn này, chỉ cần sống, cũng là đang thua.”
Hắn tự cho rằng đắc ý nói ra câu này, còn truy vấn thứ hai là gì.
“Thứ hai… người TQ đối với người có thể thắng chắc này có một cách xưng hô, nghe nói loại người đó là sẽ không thua.”
“Người nào?”
“Bọn họ gọi là ‘thiên ngoại phi tiên’.”
Khi nói câu này, vẻ mặt người đó là đau lòng lạc lõng, vì thế hắn cũng
không truy hỏi nữa. Nhưng, hắn nhớ kỹ bốn chữ đó, sau đó tìm cơ hội hỏi, mới biết nó đại biểu cái gì, khi đó chỉ cảm thấy hoang đường, thậm chí
còn cho rằng người đó đang trêu đùa mình.
Cho tới rất lâu rất lâu về sau, hắn mới biết, thì ra, là thật.
Thì ra trên thế giới này thật sự có thứ không thể tin nổi như vậy, thì ra
người đó, đã từng thua như thế, hơn nữa, thua rồi, thua mãi!
“Tôi bỏ bài.”
Hắn nghe thấy giọng mình, khó hiểu, không có thống hận không có phẫn nộ, chỉ là thản nhiên.
“Tôi thua rồi.” Hắn nhìn Lâm Dược rồi lại nói, “Nhưng tôi sẽ thắng anh! Rồi có một ngày, tôi sẽ thắng anh.”
“Thật ra, cậu chỉ cần theo tiếp thì tôi sẽ thua rồi.” Lâm Dược chậm rãi nói: “Hiện tại tôi không có cả một đôi.”
Y nói xong, lật bài của mình ra, Ngựa hoang đảo mắt, mí mắt hắn giật giật nhưng không tức giận, ngược lại rất ôn hòa cười cười: “Nhưng lá bài
tiếp theo, rất có thể anh sẽ có thùng.”
Khi nói câu này hắn rất
thành khẩn, trong lòng trống rỗng. Hắn thật sự cho là vậy, vào lúc này,
hắn cuối cùng chân chính nhìn thẳng Lâm Dược, thậm chí, hắn đã đặt Lâm
Dược ở vị trí trên mình, cho dù hắn hận người này, nhưng hắn đã biết,
người này hắn phải dụng tâm đối đãi, hắn không thể vì ghét người này,
liền khinh thường y.
Nghe hắ