người đặt biệt
hiệu cho hắn là “Đại đế”, biệt hiệu này không hẳn là biểu hiện tôn kính
với hắn, trong đó nói không chừng còn bao hàm lời nguyền rủa, nhưng cũng có thể từ danh hiệu này nhìn ra uy vọng của hắn.
Caesar rất có
uy vọng, bất luận thuộc hạ hay thân tín, đều hết sức cung kính với hắn,
ngay cả đối thủ gặp hắn … dù trong lòng nghĩ gì, tôn kính bên ngoài vẫn
là có, hắn đã bao giờ gặp phải dạng người như Lâm Dược đâu.
Lúc
còn sống, hắn không cần cố ý bày vẻ mặt lạnh, chỉ cần không nói chuyện,
người khác sẽ run rẩy, như đứng trên băng mỏng, thầm suy ngẫm đã nói sai cái gì, suy nghĩ phải lấy lòng hắn thế nào.
Mà hiện tại bất luận hắn không phản ứng thế nào, Lâm Dược vẫn có thể thao thao bất tuyệt:
“Được rồi được rồi, tôi sẽ nói về bản thân trước, mỗi lần tắm tôi sẽ đi
tiểu, phía trước phóng, phía sau xả, tư vị đó a… rất sướng, anh thử qua
chưa? Chưa hả? Không sao, sau này anh và tôi cùng một thân thể, tôi có
thể cảm giác được, chắc anh cũng cảm giác được!”
…
“Được
rồi, chuyện bí mật như thế tôi cũng nói rồi, anh phải kể về anh đi chứ,
khi anh tắm, thích làm gì? Nói đi mà, đừng mắc cỡ chứ, tôi thiệt tình
không nói cho ai biết đâu mà.”
… Lúc này Caesar chỉ có một cảm
giác, hổ lạc bình dương bị chó khi, nếu là lúc hắn còn sống, không tặng
Lâm Dược một viên đạn, cũng phải tặng hắn một nhát đao, nhưng hiện tại,
hiện tại trừ yên lặng ra, hắn không thể làm gì được nữa!
Caesar
tuyệt đối không có suy nghĩ do đây là thân thể người khác, nên hắn phải
kính trọng, hắn từng thử chiếm lĩnh, nhưng khi hắn chưa có suy nghĩ này
còn tốt, hễ có, sương mù vốn bình lặng sẽ sục sôi, thử mấy lần, xém chút đã nuốt chửng hắn rồi.
Hắn không biết sương mù này là gì, nhưng có lẽ, là một biện pháp bảo vệ của bản thân nhân loại.
Có giáo huấn rồi, hắn không còn dám tùy tiện, mà hiện tại hắn đã chết, tuy sau khi nói chuyện với Lâm Dược, hắn có thể nhìn thấy thế giới bên
ngoài, cũng có thể nghe được thanh âm bên ngoài, nhưng đối tượng duy
nhất hắn có thể liên hệ chỉ có Lâm Dược.
Dưới tình hình này, bất kể Lâm Dược nói gì, hắn chỉ có thể nghe, phản ứng duy nhất chính là không có phản ứng gì.
Nhưng không có phản ứng cũng không được, Lâm Dược không bằng lòng.
Công nhận, Lâm đại thiếu gia rất giống đại văn hào Tô Đông Pha của thời
Tống, sao, đương nhiên không phải là tài hoa phong lưu, mà là, Lâm đại
thiếu cũng là một kẻ theo trường pháp lạc quan hết thuốc chữa.
Trong đầu đột nhiên có thêm một giọng nói, nếu là người khác, người duy tâm
có lẽ sẽ cầu thần bái phật, tìm bồ tát đạo sĩ, người duy vật, có lẽ cũng phải tìm bác sĩ tâm lý rồi chuyên gia thần kinh.
Nhưng Lâm Dược
thì không, trong đầu có thêm một linh hồn, mới mẻ như thế, còn là người
Mỹ, sau này không cần rầu rĩ vì tiếng Anh nữa. Hơn nữa, có thể có một
người thời thời khắc khắc nói chuyện với y, y cũng rất vui vẻ.
Tính cách của Lâm Dược rất thích hợp kết bạn, nhưng không có học lực, muốn
kiếm đủ tiền nuôi sống mình thì cần có công việc thời gian dài, mà công
việc y tìm được bình thường luôn rất hao thể lực, cả ngày làm việc xong
chỉ muốn nghỉ ngơi, làm gì còn thời gian đi chơi với bạn bè?
Còn
đồng nghiệp à, mỗi lần đều gặp được vài người dễ gần, nhưng mỗi công
việc của y đều không lâu dài, cho nên bạn bè không ít, nhưng có thể tâm
giao thì không có một ai.
Hiện tại trong đầu có thêm một linh
hồn, tuy hơi nghẹn chút, nhưng không sao, đối phương không thích nói
chuyện, y có thể nói nhiều thêm.
“Ý, nói lâu như vậy rồi, tôi còn chưa biết anh tên gì, tôi là Lâm Dược, lâm gồm hai chữ mộc, dược của
nhảy cao, tôi thấy tiếng Trung của anh rất mượt, biết hai chữ này chứ,
anh tên gì, cũng phải cho tôi biết để xưng hô chứ, phải không?”
Có gì để xưng hô chứ? Chỗ này chỉ có hai người, tuy không mấy để ý, nhưng Caesar vẫn nói tên ra.
“Caesar? Tên của anh thật không may mắn, tôi nhớ có một người tên là Đại đế
Caesar bị người ta giết chết, còn một người tên Caesar gì đó cũng chết
rất sớm, tôi thấy tuổi tác của người anh em cũng không lớn… được rồi,
tôi không nhắc chuyện buồn của anh nữa, chỉ là tuy giờ anh đã chết rồi,
nhưng chúng ta vẫn nên đổi cách xưng hô, thế này, tôi gọi anh Khải Khải
vậy, ừm, anh cũng có thể gọi tôi là tiểu Dược, mẹ tôi luôn gọi tôi như
thế.”
“… Tôi còn có tên tiếng Trung là Từ Bình Lạc.”
Khai tên này ra thuần túy là do hắn không thể tiếp nhận cái cách xưng hô Khải Khải đó.
“Tên này hay, vừa bình an vừa khoái lạc, vậy sau này tôi gọi anh là Lạc Lạc!” “Mọe, ông đây hôm nay thua hết ba mươi!”
“Tôi cũng thua hết năm mươi, gần đây không thể đánh bài với tiểu Lâm, thằng nhóc ấy gần đây hên lắm, lần này cũng thắng hết!”
Lâm Dược vừa gom tiền nhét vào túi, vừa cười ha ha: “Hên gì chứ, đây là kỹ
thuật! Kỹ thuật, biết không hả? Ông đây là truyền nhân của đổ thần, hậu
nhân của đổ vương!”
“Phi! Đổ vương nữa chứ! Không biết là ai trước đó ngày ngày thua tới mức phải lột quần!”
“Tiểu Trì Tử, có biết cái gì là muốn thành công phải biết giấu tài không? Hồi xưa tôi thua là để cho mấy cậu mắc câu, tôi không bỏ chút máu,