The Soda Pop
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324002

Bình chọn: 9.5.00/10/400 lượt.

í Công mỉm cười, sau khi nhìn ba lá bài chung lại ném ra mười ngàn. Hiện tại trong tay hắn

là một đôi K, ba lá bài chung lần lượt là 2 chuồn, 8 rô và K bích, bài

như vậy, trên cơ bản đã không thể thành sảnh, mà hắn đã có ba con K,

trong ván bài thế này gần như có thể xác định sẽ thắng.

Huống hồ, hắn nhìn Jack đã không còn mỉm cười, hắn liên tục bỏ bài hơn mười ván, là vì muốn nhiễu loạn tâm lý đối phương.

Đương nhiên, là một người đánh bài chuyên nghiệp, tố chất tâm lý đương nhiên

rất tốt, chưa chắc vì bỏ bài mà nóng nảy, nhưng cho dù có tốt, cảm giác

liên tục bị người ta cắt đứt, cũng luôn khiến mình không thoải mái.

Khi lá thứ tư được phát ra, là một con 2 bích.

Mí mắt Trương Trí Công giật một cái, nhìn Jack, ván này, Jack vẫn không

lật bài riêng của mình lên xem, không chỉ là hắn, ngay cả người trong

phòng giám sát cũng không biết hai lá bài đó rốt cuộc là bài gì. Nhưng

hiện tại trên bàn đã có hai con 2, điều này cũng có nghĩa là, đối phương cũng có thể có tứ quý.

“Nếu ván này cậu đã không bỏ, vậy thì chúng ta chơi lớn một chút đi.”

Jack nhàn nhã đẩy ra năm mươi ngàn, sau đó lại lấy một hộp xì gà, tiếp theo, lại lấy một cây kéo bạc. Hắn chậm rãi lấy xì gà, chậm rãi cắt đầu xì

gà, thấy Trương Trí Công nhìn mình chằm chằm, hắn mỉm cười nói: “Nơi này cấm hút thuốc sao?”

Trương Trí Công chậm rãi lắc đầu, mồ hôi như tắm.

Hắn nhớ ra rồi! Hắn nhớ ra người này là ai rồi!

Có lẽ gương mặt đã thay đổi, nhưng động tác này, thói quen này, chỉ có một người như thế! Daniau! Người này là Daniau!

Daniau__ người duy nhất thử lay động vị trí bài vương của Caesar trong suốt hai

mươi năm nay! Daniau mười lăm năm trước gần như cuốn sạch Las Vegas!

Mười hai năm trước, hắn bộc lộ tài năng trong cuộc so tài poker thế giới gồm năm ngàn người nhòm ngó vị trí quán quân năm, chính thức trở thành

cao thủ trong cao thủ!

Ba năm, chẳng qua chỉ ba năm, hắn khiến cả thế giới poker Texas đều chấn động vì hắn. Ba năm, ít nhất có mười cao

thủ bại dưới tay hắn!

Khác với cuộc đấu bình thường, cuộc đấu giữa cao thủ luôn kéo dài, có lẽ là một tuần cũng có thể là một tháng.

Không phải cố ý kéo dài, mà là bản thân poker Texas chính là một cuộc so tài

tiêu hao trí óc cực lớn, đặt cược mấy chục triệu mấy trăm triệu đô la,

trừ khi cố ý từ bỏ, nếu không cho dù có thua, cũng phải thua sau một

thời gian, mà cuộc so tài tiêu hao lớn này, cũng đã được định là cuộc

đấu song phương đều không thể mỗi ngày tiêu hao thời gian quá dài.

Mà đồng thời, thế giới mỗi năm đều có các loại so tài, chính là một vài

cuộc so tài nhỏ mà các cao thủ không để ý, nhưng đối với vài cuộc so tài khá lớn, trên cơ bản mỗi cao thủ đều sẽ tham gia, cái này dính dáng tới danh dự, địa vị, cấp bậc và tiền tài.

Đúng, tiền tài.

Không phải mỗi đổ vương đều giỏi kinh doanh, càng không phải mỗi cao thủ đều

là ông chủ. Trên thực tế, phần nhiều đổ vương mà mọi người nói, đều mở

sòng bài, nhưng kỹ thuật đánh bài của bản thân thì không xuất chúng gì

cho cam, chẳng hạn hai vị đổ vương của Macao và Đài Loan. Mà cao thủ có

kỹ thuật xuất chúng, phần lớn là dựa vào so tài và hoa hồng của sòng bài mà sinh sống.

Cái này giống như so tài cờ vây, rất hiếm kỳ vương chân chính nào kinh doanh kỳ xã, mở trường học cờ vây__ Bọn họ có lẽ có cổ phần trong đó, nhưng bình thường đều không phải là người kinh doanh

chân chính, mỗi năm họ đều sẽ được chia hoa hồng từ các nơi, nhưng khi

bọn họ còn có thể so tài, thì tuyệt đối sẽ tham gia thật nhiều cuộc so

tài.

Các cao thủ phải so tài để phục vụ cho sòng bài, khi nhàn

tản cũng cần kiểu giải trí để thả lỏng bản thân, cho nên một cao thủ một năm nhiều nhất cũng chỉ tiếp nhận một hai lần đối đầu. Trừ khi tất yếu, giữa bọn họ sẽ không có những cuộc so tài nằm ngoài trường hợp chính

thức.

Đúng vậy, tất cả cao thủ đều sinh ra từ trong những cuộc

đấu mênh mông phong phú, tất cả bọn họ đều có thể nói là máu cược rất

mạnh, nhưng khi đứng trên vị trí của họ rồi thì không còn cần phải tùy

tiện đấu với người khác nữa.

Đấu với tay mới, thua rồi thì chính là toàn bộ bản thân và danh tiếng tích lũy của mình, thắng, thì có đạt được cái gì?

Đấu với người cùng trình độ với mình, tốn nhiều thời gian, còn chưa thể

phân thắng thua, đương nhiên, có lẽ thua cũng sẽ không mất danh tiếng,

nhưng thân phận tích lũy trước kia thì coi như phải chắp tay dâng cho

người rồi.

Muốn đấu, có thể tới sòng bài tùy tiện chơi vài ván,

tham gia các loại tỷ thí, hoàn toàn không tất yếu phải làm chuyện tốn

sức mà không được gì.

Ba năm khiêu chiến mười cao thủ, chuyện này trước đây chưa từng có tiền lệ, chỉ sợ sau này cũng không có, mà sau

khi kéo hai cao thủ xuống bệ, Daniau đã được công nhận là cao thủ, nhưng hắn vẫn tiếp tục khiêu chiến.

Ba năm đó, toàn thế giới poker

Texas đều điên cuồng vì hắn, mọi người mỗi lần đều cho rằng đây là người cuối cùng hắn đấu, nhưng mỗi lần, đều thấy hắn khiêu chiến người tiếp

theo, cho tới khi đụng phải truyền kỳ đó…

“Cậu hai.”

Thời gian đã tới, nhà cái nhẹ giọng nhắc nhở, Trương Trí Công tỉnh táo lại, miễn cưỡ