i anh tham gia trương trình Sao Online, khi đó anh thấy cô một mình ngồi một chỗ, cảm thấy cô rất cô đơn, nên đã lại gần bắt truyện. ban đầu anh nghĩ cô là một người rất gần nhưng sau khi quen thân với cô rồi, anh lại phát hiện đằng sau vẻ lạnh lùng ấy là sự nhiệt tình hết lòng vì bạn bè, nhưng anh vẫn thấy được với người khác cô luôn đề phòng, tất nhiên ban đầu cô đối với anh cũng vậy, anh cũng phải mất một khoảng thời gian mới có thể như bây giờ. Đoàn Dịch Phong ngồi ngửa ra đằng sau, nhìn cô mỉm cười nói: “Xong rồi, còn em sao không ra chào hỏi, nói chuyện cùng bọn họ lại vào đây ngồi”. Vừa nói anh vừa hất mặt về phía nhóm người Đỗ Viên Viên.
“Không thích”. Tạ Chiêu Ly nhìn bọn họ nhàn nhạt nói, sau đó đột nhiên quay đầu nhìn anh hỏi:
“Đoàn Dịch Phong anh cảm thấy Đỗ Viên Viên là người như thế nào?”
Đoàn Dịch Phong nghe thấy câu hỏi của cô, cau mày suy nghĩ, lại quay đầu nhìn nhóm người Đỗ Viên Viên, sau đó quay đầu nhìn cô nói: “ Anh thấy hình dung về cô ta chỉ có hai từ thôi, chính là giả tạo”
“Anh cũng cảm thấy thế?. Đúng là giả tạo”
Hai người ngồi nói chuyện, đùa giỡn một lúc thì đạo diễn gọi mọi người tiếp tục. Đoàn Dịch Phong đứng dậy, phủi phủi quần áo, cười chào tạm biệt cô rồi quay lại chỗ quay phim. Vì hôm nay không có cảnh của Tạ Chiêu Ly nên cô được nghỉ ngơi, tập trung nghiên cứu kịch bản.
Đạo diễn Thạch bề ngoài thì suốt ngày hi hi ha ha, đùa giỡn rất vui vẻ nhưng trong công việc thì rất nghiêm túc, tỉ mỉ, nói trắng ra là bới lông tìm vết, soi mói từng tý một, những cảnh quay phải thật hoàn hảo, đối với các diễn viên yêu cầu rất cao, ngay cả người được cho là có khả năng nhất là Đỗ Viên Viên cũng bị mắng té tát, không biết đường về nhà, khiến cho cô ta tức mà không có chỗ phát, nhiều lúc Tạ Chiêu Ly cảm thấy cô ta suốt ngày mang mặt lạ như vậy không thấy mệt mỏi à, cô đôi lúc cũng cảm thấy thương cảm cho cô ta, sống mà suốt ngày để ý người khác thì còn gì là cuộc sống của mình nữa.
Đối với hành động bới lông tìm vết của đạo diễn Thạch, Tạ Chiêu Ly cũng không có ý kiến, trước đây khi cô còn là Tạ Chiêu Ly cô cũng có nhiều cơ hội hợp tác với ông nên không xa lạ với cách làm việc của ông rồi. Theo cách nói của Đường Dịch Phong thì cô chính là người gần quan hưởng lộc, chính là cô là người bị mắng ít nhất trong đoàn, khiến cho không ít người hâm mộ cùng ghen tỵ, mà điển hình là người đang đi đến trước mặt cô.
Tạ Chiêu Ly nhìn Đỗ Viên Viên đang tươi cười đứng trước mặt mình, nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt, cô cười tươi, ánh mắt tràn đầy thành ý, đưa khăn bông và nước cho cô ta, nịnh bợ: “Chị Viên Viên, chị có mệt không? Có khát nước không? Em có cầm nước cho chị này”
Đỗ Viên Viên nhìn khuôn mặt nịnh nọt trước mặt mình, nghĩ đến vừa nãy đạo diễn phê bình cô diễn xuất không bằng Tạ Uyển, bực mình, khẽ hừ một tiếng, nhưng vẫn tươi cười nhận lấy. Tạ Chiêu Ly thu hết biểu tình của Đỗ Viên Viên vào trong mắt, cười khinh trong lòng, trên mặt cũng không biểu hiện rõ ràng. Phim của đạo diễn Thạch được quay tương đối thuận lợi, ngày phát sóng cũng đã được chỉ định. Thời gian còn lại chủ yếu là công tác hậu kỳ, Tạ Chiêu Ly cũng chỉ còn việc lồng tiếng nên thời gian rảnh rỗi của cô còn rất nhiều. Trước đó trong quá trình quay, nhờ tài nịnh nọt của mình mà giờ cô đã trở nên thân thiết với Đỗ Viên Viên, nên thời gian này cô chủ yếu là cùng cô ta đi mua sắm, còn lại là ngồi nghiên cứu hợp đồng. Vì diễn xuất của cô không tồi nên tổng giám đốc tập đoàn giải trí Tinh Á đã quyết định ký kết hợp đồng với cô. Tuy đây là công ty nhà cô, tổng giám đốc lại là anh cô nhưng bây giờ dù sao thân phận của cô cũng đã khác rồi, nếu là trước đây cô sẽ không ngần ngại mà ký nhưng bây giờ cô nếu muốn trả thù thì phải cân nhắc rõ ràng từng bước một, không thể tùy hứng được.
Đỗ Viên Viên không phải là lần đầu tiên đến nhà của Tạ Uyển nhưng cô ta vẫn không thể chịu được mà chau mày, nhà gì đâu mà vừa nhỏ vừa ẩm mốc, không hiểu sao trước đây có thời gian mình ở được như vậy. trước đây nhà của Đỗ Viên Viên rất nghèo, nhà cô ta chỉ có một gian nhà nhỏ tại khu ổ chuột mạt hạn nhất thành phố T, chung quanh nhà quanh năm có mùi hôi thối, người dân ở đấy thì lạc hậu, nhà nào giàu lắm cũng chỉ có chiếc TV màu, buổi tối gười trong khu lại kéo nhau đến xem. Hồi đó cô ta cũng hay đi xem, nhìn người ta trong TV nhà cao cửa rộng, sang trọng, còn khu nhà mình thì…. Đỗ Viên Viên nhìn căn nhà lụp sụp của mình, cô ta không thể chụi đựng được nữa. Đến năm 18 tuổi cô ta vừa tốt nghiệp trung học cô ta đã lấy trộm tiền tiết kiệm dùng để chữa bệnh cho em gái bị bệnh tim bẩm sinh, lên đường đến thành phố S phồn hoa này với mong ước đổi đời. Nhưng đến đây rồi cô ta mới hiểu, không có bằng cấp như cô ta chẳng làm được việc gì, cô ta liền nghĩ đến những cô gái quán ba, người tình của các đại gia trong TV thường chiếu cũng chẳng đẹp bằng cô ta, hơn nữa bọn họ đều ở nhà cao cửa rộng, có xe riêng, tài xế riêng, quan trọng hơn là kiếm được nhiều tiền một cách rất dễ dàng.
Đỗ Viên Viên vào làm ở một quán bar chui nổi tiếng, ban đầu vì cô ta l