ảm giác không thật. Không hiểu sao, hình ảnh cô luôn hiện ra trong tâm trí anh, khiến anh không thể xóa bỏ được. Mỗi lần nghĩ đến cô, anh lại có cảm giác tội lỗi, anh cảm thấy có lỗi với Ly Ly, điều này làm anh rất đau khổ. Mỗi đêm anh đều phải dùng rượu và thuốc ngủ làm tê liệt mình. Nhiều lần anh lái xe đến nhà cô, nhìn ánh điện phòng cô cho đến khi tắt đèn, anh mới rời khỏi. Sau này khi anh gặp cô ở trường quay, anh rất muốn nói chuyện với cô, nhưng thái độ của cô luôn lạnh lùng xa cách, khiến anh không có cách bắt truyện với cô.
Tạ Chiêu Ly thấy ánh mắt anh có chút xấu hổ, hồi lâu vẫn không thấy anh cầm áo. Cô không kiên nhẫn, nhét vào tay anh, quay đầu đi thẳng.
Tiêu Trấn Vũ nhìn chiếc áo trong tay lại nhìn Tạ Chiêu Ly hồi lâu mới hỏi: “Em không có chuyện gì chứ?”
Tạ Chiêu Ly không hiểu, cước bộ dừng lại, quay đầu nhìn anh: “Anh có ý gì?” Chẳng lẽ lần trước anh đã biết cái gì như?
Tiêu Trấn Vũ thấy vẻ mặt thắc mắc của cô có chút bối rối, anh ho khan một tiếng, nhìn cô ngập ngừng hỏi: “Em có cần anh ….giúp gì không?”
“Không” Tạ Chiêu Ly thu hết biểu tình của anh vào mắt, mối nghi nhờ càng nâng lên. Cô nhìn anh thăm dò hỏi: “Sao tự nhiên anh lại hỏi vậy?”
“Không có gì! Chỉ là muốn xem anh có thể giúp gì được cho em không thôi” Thật không có gì cần anh giúp sao? Trong lòng Tiêu Trấn Vũ không khỏi cảm thấy thất vọng, thì ra trong lòng cô không có chút vị trí dành cho anh, đến một chút giá trị lợi dụng cũng không có.
Tiêu Trấn Vũ không biết rằng, trong lòng Tạ Chiêu Ly anh quan trọng hơn tất cả, cô không muốn kéo anh ra nhập vào cuộc chiến này. Tạ Chiêu Ly theo thói quen, vuốt mấy công tóc mai ra sau gáy, thấy bộ dạng rối rắm của anh định nói lại thôi, quay đầu rời khỏi.
Tiêu Trấn Vũ nhìn thấy hành động của cô thân hình hơi sững lại. Đây là hành động quen thuộc của Ly Ly, mỗi lần cô bối dối đều vuốt vuốt tóc mai của mình. Nhớ lại hành động và lời nói của cô từ khi mới gặp đến bây giờ, trong lòng anh dâng lên một lỗi nghi hoặc, tuy biết nó rất vô lý, nhưng nó cưa tồn tại trong lòng anh, không thể xóa nhòa.
Phim là phim điện ảnh nên thời gian quay không nhiều, hơn một tháng đã hoàn thành. Cảnh quay cuối cùng cũng đã kết thúc, công việc còn lại chỉ là chế tác hậu kỳ nữa thôi. Từ hôm nói chuyện cuối cùng với cô, anh không có cơ hội bắt truyện với cô nữa. Nhưng trong suốt thời gian này anh luôn quan sát cô, từng của chỉ của cô đều giống Ly Ly đến kỳ lạ. Ban đầu anh nghĩ là cô muốn bắt trước Tạ Chiêu Ly để đạo diễn chú ý đến mình, nhưng sau đó anh phát hiện cô không giống như giả vờ, tuy cô đã cố gắng thu mình lại nhưng một số hành động của cô mà chỉ anh mới biết cũng vô thức lộ ra. Còn nữa lần đầu tiên dặp cô anh đã cảm thấy rất thân thuộc, anh cảm thấy cô không giống như loại người thích tình một đêm, sẵn sàng mang đàn ông lại về nhà. Ánh mắt khi nhìn anh cũng rất khác lạ. Càng ngày sự nghi hoặc trong lòng anh càng sâu. Tiêu Trấn Vũ tay cầm cốc cà phê nhấp một ngụm, nhìn bức ảnh trong điện thoại, lẩm bẩm: “Tạ Uyển, rốt cục em là ai?” Tạ Chiêu Ly vừa đi dạo phố mua lễ phục cho buổi Trao giải phim của năm do đài truyền hình Hồ Thanh tổ chức cùng với Đỗ Viên Viên thì nhận được điện thoại của Trương Duật Hiên nói anh đã về rồi, đang ở nhà, bảo cô đến đó. Tạ Chiêu Ly nói với Đỗ Viên Viên mình còn có việc đi trước, sau đó bắt xe đến thẳng biệt thự nhà họ Trương. Gia tộc họ Trương là một gia tộc có tiếng trên thương trường và là gia tộc khét tiếng trong Hắc đạo. Đến đời Trương Duật Hiên thì gia tộc này đã không còn đối thủ tai thành phố S này rồi. Gia tộc họ TRương tuy giờ đang dần chuyển sang Bạch đạo nhưng thế lực của họ ở giới Hắc đạo vẫn không thể coi thường. Một gia tộc vừa có tiền vừa có quyền thì trong nước chỉ có thế lực nhà họ Trương thôi. Mà người đàn ông đứng đầu nhà họ Trương Trương Duật Hiên thì càng là nhân vật đáng sợ, anh lãnh khốc, vô tình, trong từ điển của anh ta không bao giờ xuất hiện hai từ mềm lòng.
Tạ Chiêu Ly dừng xe lại cách nhà họ Trương không xa. Vì nhà họ Truong không cho phép xe lạ vào khu vực của họ nên cô đành phải đi bộ. Tạ Chiêu Ly từ xa đã nhìn thấy những người bảo vệ đứng giải giác quanh biệt thự nhà họ. Tạ Chiêu Ly vừa đến cổng thì bị hai người bảo vệ chặn lại, không cho vào khiến cô hơi bực mình. Cô từ trước đến giờ đến đây chưa bao giờ bị bọn họ chặn lại. Bực mình, cô lấy điện thoại ra gọi cho Trương Duật Hiên, sau đó đưa cho hai bảo vệ nghe máy họ mới cho cô vào.
Trương Duật Hiên nhìn cô gái đang đi đến đây, ánh mắt sâu thẳm không biết là đang nghĩ gì. Thấy có tiếng mở cửa, anh gạt rụi điếu thuốc đi. Chiêu Ly không thích anh hút thuốc.
Trương Duật Hiên nhìn cô gái vừa xa lạ vừa quen thuộc đang đi về chỗ mình. Cô quen thuộc vì anh đã thấy rất nhiều tài liệu của cô và cử chỉ của cô giống như người con gái đã khắc sâu trong lòng anh. Xa lạ vì khuôn mặt và vóc dáng của cô. Trương Duật Hiên lạnh lùng ngồi xuống ghế nhìn cô gái trước mặt không đợi cô ấy nói đã lên tiếng đi thẳng vào vấn đề: “Nói đi, cô lợi dụng danh nghĩa để gặp tôi là có ý gì?”
Tạ Chiêu Ly thấy ánh