Old school Easter eggs.
Lạc Thiếu, Ly Hôn Đi

Lạc Thiếu, Ly Hôn Đi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324475

Bình chọn: 8.00/10/447 lượt.

ây phải đi

xem bố Nhiên Nhiên tỉnh chưa , con ở đây ngồi một lát a ,” Nói xong rồi

lại quay sang An Nhiên nói “ Ngồi đực ở đây làm gì ? Còn không mau đi

rót nước ? Đây là Vũ , con còn nhớ không ? Chính là Vũ hồi trước hay

chơi với con sau đó xuất ngoại.”

Mẹ An còn tưởng rằng vừa rồi An Nhiên

sửng sốt là bởi vì không nhận ra Vũ liền tiện nhắc lại , An Nhiên miễn

cưỡng cười , đứng dậy đi rót nước , mẹ An lúc này mới bỏ đi.

Vừa thấy mẹ An đi khỏi , An Nhiên lúc này mới quay lại ghế sô pha ngồi , Vũ cũng ngồi xuống cạnh cô , An Nhiên

nhìn về hướng mẹ , sau đó hạ thấp giọng nói : “Sao anh lại tới đây ?”

Vũ chỉ một đống đồ đang đặt trên mặt bàn : “Nói thế nào thì nói bác trai xảy ra chuyện anh cũng nên đến thăm ,

nhưng mà … vừa rồi nhìn dáng vẻ bác gái , hình như là không chào đón anh mấy.”

Một câu nói cuối cùng kia Vũ nói có chút

cười nhạo , An Nhiên cũng biết là anh đang nói giỡn , liền cũng không

chú ý , chỉ nói thẳng : “Nhất định là bây giờ mẹ của em đều thấy ai tới

cửa chỉ cần là nam , thì chính là nguyên nhân em ly hôn.”

Đây là lần đầu tiên Vũ nghe cô thẳng mặt

nói chuyện bản thân ly hôn , thấy cô dường như có chút không quan tâm

không khỏi nhếch môi : “Đúng rồi , vẫn chưa nghe em nhắc tới chồng trước của em.”

Con ngươi An Nhiên thoáng tối đi , sau đó gượng gạo nở một nụ cười thoáng qua : “Nhắc đến anh ta làm gì ? Thời

gian này em chẳng muốn tìm vận đen cho mình.”

Chồng trước của cô là Lạc Lãnh Thần ,

chuyện này bảo cô làm sao nói với Vũ được ? Bây giờ Vũ còn ở công ty của hắn , mỗi ngày đều cúi đầu không thấy gẩng đầu là gặp , anh ấy không

thì tốt hơn .

Vũ không nói gì , chuyển đề tài khác : “Chuyện tình lần này là xảy ra như nào vậy?”

An Nhiên vừa nói đến chuyện của bố mình

liền nhịn không được thở dài : “Em cũng không rõ , tính tình của bố em

anh cũng biết , nhiều năm như vậy càng thêm cố chấp , kề từ sau khi biết bin em ly hôn ông không buồn để ý đến em , mẹ em cũng không biết cụ thể là chuyện gì xảy ra .”

Nói tới đây thì mẹ An đi ra , không phải

nhìn Vũ nói: “Vũ này , bố Nhiên Nhiên có chút không thoải mái , đã ngủ

rồi , thật sự là ngại.”

Vũ khoát tay , mở miệng gọi một tiếng bác gái , lại cùng mẹ An nói những chuyện khác , An Nhiên thì trốn ở một

bên nhìn qua phòng bố , đã nhiều ngày như vậy không chịu đi ra .

Thấy đã tới giờ ăn cơm trưa , mẹ An lấy

tạp dề của mình ra liền nói với Vũ : “Vũ này , buổi trưa hôm nay ở lại

ăn cơm đi , cháu trước kia thích nhất là đồ ăn ta nấu , ngày nào cũng

tranh cơm với Nhiên Nhiên!”

An Nhiên và Vũ đều ngượng ngùng cúi đầu , mẹ An cũng không phát hiện , vui cười hớn hở đi vào trong phòng bếp .

Lúc An Nhiên định nói chuyện , chuông cửa lại vang lên .

“Em đi coi cửa , anh cứ ngồi đi!”

Vũ gật đầu , An Nhiên đang chuẩn bị mở

cửa nhưng khi tầm mắt đảo qua ánh mắt trên cửa , tay ngừng lại trên tay

nắm cửa , sắc mắt trắng bệch trong chớp ắt !

Anh ta … Tại sao anh ta lại đến !

Ngoài cửa , Lạc Lãnh Thần hai tay xách đồ bộ dạng hơi có chút mất kiên nhẫn , thấy lâu như vậy vẫn không có người nào mở cửa ra , không kìm được lại bấm chuông cửa , bên trong , An

Nhiên hai tay run rẩy không có cách nào mở cửa .

Với tình huống lúc này , một khi cánh cửa này mở ra , thì Vũ và anh ta …

Vũ thấy sắc mặt An Nhiên hơi không tốt ,

còn tưởng rằng cô đột nhiên không khoẻ , Vũ đứng lên cười nói : “Nếu em

không khoẻ thì anh ra mở cửa nhé.”

“Không cần !” An Nhiên lớn tiếng doạ Vũ

giật mình , nhìn thấy dáng vẻ của Vũ , An Nhiên miễn cưỡng thu hồi sắc

mặt , “Không phải , ý của em là … Người khách này , anh ngồi xuống đi ,

hay là anh đi xem bố em đi , em … em qua mở cửa .”

Vũ có chút nghi hoặc nhìn về phía cô , An Nhiên cố gắng nặn ra một nụ cười vui vẻ , đẩy vũ đi vào bên trong : “Đi thôi , nói không chừng bố em thấy anh sẽ nói cho anh biết một số chuyện đấy ? Coi như là anh giúp em , anh cũng biết , bố của em vốn không muốn gặp lại em .”

Vũ tuy rằng vẫn nghi hoặc , nhưng cũng

biết An Nhiên làm như vậy nhất định là có nguyên nhân của cô , cười cười , nhấc chân đi vào bên trong , An Nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi ,

tiếng chuông cửa lại vang lên , An Nhiên sửa sang lại y phục của mình ,

sau khi hít một hơi thật sâu mời mở cửa . Ngoài cửa , lạc Lãnh Thần hiển nhiên là không ngờ được người mở cửa cho ánh lại chính là An Nhiên ,

tay giơ lên gõ cửa liền cứng ngắc dừng giữa không trung , An Nhiên vừa

nhìn thấy hắn đã nhớ tới việc Lạc Lãnh Thần làm đối với cô hôm ở khách

sạn , sắc mặt hơi chuyển hồng đồng thời cũng lui lại phía sau từng bước , có ý cách xa.

“Lạc tổng.”

Lạc tổng … Đôi mắt Lạc Lãnh Thần hơi ảm đạm , nhìn vào bên trong : “Bác trai bác gái không ở nhà sao .”

Nói xong định đi vào , nhưng lại bị An

Nhiên chặn ở bên ngoài , An Nhiên cũng chỉ lãnh đạm xa cách : “Lạc tổng , bố mẹ tôi hiện tại đang nghỉ ngơi .”

Lạc Lãnh Thần nhíu mày : “Sao vậy ? Không cho tôi đi vào ? Có phải ở bên trong có người không thể gặp ?”

Lạc Lãnh Thần chẳng quả định nói một câu

vui đùa , nhưng thấy sắc mặt An Nhiên thoáng biến đổi , trong lòng liền

hạ xuố