ắc mặt âm trầm nói: "Bây giờ là giờ làm việc."
"Thật xin lỗi." Các nữ công nhân viên lập tức đứng lên nhận sai.
Chu Văn Kỳ âm thầm le lưỡi, chính mình thật là đắc ý quên hình (vì đắc ý mà quên đi dáng vẻ vốn có của mình). "Ngượng ngùng, tôi chiếm dụng quá nhiều thời gian của các cô, như vậy đi, tôi
để lại số điện thoại, chờ các cô có rảnh rỗi thì tìm đến tôi."
"Cám ơn lão bản nương."
Xấu hổ lão bản nương nhanh chóng viết xuống số điện thoại di động, cúi đầu
đi theo lão bản đại nhân đi về phía cửa lớn của công ty, nhìn gương mặt
thối như cũ của anh, cô thấp giọng áy náy nói: "A Dực, anh không nên tức giận a, sau này em không dám."
"Sau này sửa là tốt rồi." Thật ra thì Lôi Dực cũng không quá tức giận, chẳng qua là ở công ty có
thói quen mặt lạnh, dù sao đối với nhân viên công ty không thể quá buông lỏng.
"Là em không đúng, anh đừng nên trách các cô ấy, bởi vì em mang đồ ăn đến đây, các cô ấy cho em mặt mũi mới cổ vũ."
Thấy vợ cúi đầu nhận sai, trong lòng anh một trận chua xót, đang muốn an ủi
cô nói đây chỉ là một chuyện nhỏ, cô lại ngẩng đầu lên vội vã nói: "A Dực, em tìm được công việc em thích làm, em muốn giúp mọi người làm
thiết kế tạo hình, em muốn đi tìm mấy cửa hàng quần áo và trang sức, cửa hàng tóc nói chuyện một chút, như vậy hợp tác đứng lên tương đối dễ
dàng."
Phụ nữ cảm xúc đều là thay đổi như vậy hay sao? Thế nào thoáng cái xuống thấp thoáng cái lên cao? Lôi Dực ngây ngẩn cả
người, nhìn cô bình thường cũng là cười híp mắt, lúc này cũng là cười
đến đặc biệt rực rỡ, anh dĩ nhiên không thể nào cự tuyệt.
"Tốt, chỉ có điều anh muốn đi cùng em ."
"Nhất định phải vậy sao?" Cô cũng không phải là trẻ con, nói chuyện làm ăn còn phải mang theo người lớn đi cùng.
"Phải." Bên ngoài nhiều gian thương và cặn bã như vậy, trừ lừa gạt tiền nói
không chừng còn lừa gạt sắc, anh không thể để cho vợ yêu có cơ hội bị
thương.
"Biết, vậy em về nhà trước, bái bai." Xem ra phản kháng là không có hiệu quả, trừ phi cô có thể chứng minh mình
có bản lĩnh, mọi người mới có thể tin tưởng cô là một người thành thục.
Chán nản trong mắt cô bị anh nhìn ở đáy mắt, cũng chẳng biết tại sao, nhìn
cô phất tay một cái rời đi, anh có loại cảm giác không bắt được gió, hai người kết hôn đến nay cũng coi là ở chung hài hòa, nhưng có lúc một
chút anh cũng không hiểu rõ cô, tiếp nhận cô đến gần coi là chuyện đương nhiên, mình lại cái gì cũng không làm, có thể có một ngày cô sẽ chán
ghét anh hay không? Nếu như cô gặp được đối tượng tốt hơn, có hay không
cảm thấy hối hận?
Vừa nghĩ đến trường hợp này, anh nắm chặt hai
quả đấm tự nói với mình, luôn phải làm chút gì, không thể há miệng chờ
sung, ừ, trước hết hướng các anh em xin chỉ bảo đi.
Chu Văn Kỳ
rốt cuộc hiểu rõ gia đình và sự nghiệp hài hòa vất vả thế nào, cô mỗi
ngày phải làm việc nhà, còn phải ra cửa tìm đối tượng hợp tác, cuộc sống nhàn nhã trước đây một đi không trở lại, nhưng là cô rất thích loại cảm giác phong phú này, có thể chứng minh mình là người hữu dụng, đáng giá.
Lôi Dực đối với chuyện này không có nhiều lời, yên lặng lấy hành động ủng
hộ, dành thời gian cùng cô đi nói chuyện hợp tác hạng mục công việc,
đứng ở bên cạnh cô cảm thấy giống như là vệ sĩ, trên thực tế cũng thật
là vệ sĩ, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, cô tin tưởng không ai dám lừa gạt cô một mao tiền. Ngoài ra anh còn đem người giúp việc ở nhà cũ mời
đến, một tuần hai lần tổng vệ sinh, buổi sáng lúc anh đi chạy bộ cũng sẽ mua bữa sáng trở lại, để cho cô tiết kiệm không ít thời gian.
Cô ở trên mạng thiết lập một trang web riêng cho mình, dán ra mấy case
trước và sau khi tạo hình , bao gồm mẹ cô và chị dâu cô cùng làm mẫu,
Lôi Dực đem danh thiếp của cô đặt ở quầy công ty, mỗi khi có khách đến
đều phải phát mấy tờ, tuy nói công ty vệ sĩ và trang điểm không có quan
hệ gì với nhau, nhưng các nhân viên biết đây là 'nghiệp lớn' của lão bản nương nên cũng không dám nói thêm cái gì.
Hôm nay Chu Văn Kỳ
ngồi ở phòng khách nhà mình, vừa lật xem tạp chí thời trang, vừa lên
mạng trả lời tin nhắn, đã có người cùng cô hẹn thời gian, xem ra cô làm
tuyên truyền cũng không tệ lắm.
Có có thói quen một tâm hai tác dụng, thậm chí còn có biện pháp gọi điện thoại. "Anh trai, anh có bận hay không?"
"Anh đang ở phòng nghiên cứu không có việc gì, sao vậy?" Chu Diệu Đình ở trường học đảm nhiệm chức trợ giáo, trừ thời gian đi học, những thời gian khác đều có thể tự do sử dụng.
"Em muốn tìm mọi người cùng nhau đi làm kiểm tra sức khỏe toàn diện, nhất là ba và mẹ, còn có ông nội Lôi cũng muốn."
"Kiểm tra sức khỏe? Anh cũng có nghĩ đến, nhưng là ba luôn nói thân thể ông rất tốt, không cần làm kiểm tra."
"Anh nhất định phải thuyết phục ba, gọi mẹ cùng giúp khuyên nhủ, ba ở tuổi
này rất dễ bị cao huyết áp, bệnh tim, bệnh tiểu đường, nói không chừng
một khi tâm tình kích động còn có thể trúng gió."
"Sao em lại tự dưng nhắc đến chuyện này?" Chu Diệu Đình biết tầm quan trọng của kiểm tra sức khỏe, nhưng không biết vì sao em gái lại lo lắng như vậy?
Chu Văn Kỳ bất đắc dĩ không thể làm gì khác h