X lớn hơn Z, bán kính của Y lớn hơn Z,
Y và Z có thể hình thành hợpchất ion thường gặp,
nhưng nói như vậy không chính xác là vì... Này,
Hướng Vũ Phàm, cậu có nghe tôi giảng
không đấy?" Lạc Phán Phán chau mày, không vui
cầmvở đập vào đầu cậu.
Đang trong trạng thái gà gật, Hướng Vũ Phàm tỉnh
táo ngay lập tức: "À, cậu vừanói gì?".
Nhìn thấy điệu bộ mơ màng của cậu, Lạc Phán Phán
vô cùng tức giận. "Hướng Vũ Phàm, cậu có thật
sự cần tôi ôn bài cho không?"
"Tôi thề, tôi rất chăm chỉ!" Giọng nói của
cậu vô cùng thành khẩn, nhưng chỉ một lát sau,
cậu chán nản nói: "Nhưng cậu giảng X, Y, Z
đúng là có hiệu quả ru ngủ".
"Hướng Vũ Phàm, tôi thấy về cơ bản là
cậu..." Lạc Phán Phán thấy vô cùng tức giận.
"Gấu nhỏ yêu quý..."
Dưới nhà có tiếng gọi vui vẻ chen ngang câu trách
mắng chưa kịp nói ra của Lạc Phán Phán.
Hàn Thần Dật? Ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên, cô
bước về phía cửa sổ.
Giọng nói quen thuộc khiến Hướng Vũ Phàm chau mằy,
nắm chặt tay lại, khôngnghĩ gì cả, cậu kéo tay cô giữ
lại. ''Đừng đế ý đến cậu ta!"
"Sao cậu lại quản lý tôi?" Lạc Phán Phán
quay đầu, cặp lông mày lá liễu chau lại,muốn nói với
cậu như vậy. Tuy nhiên, khi nhìn thấy đôi mắt
đẹp như sao đêm của cậu, cô ngỡ ngàng ngừng lại.
Ánh mặt trời đầu đông chiếu vào phòng ấm áp, cô
nhìn thấy một sự khẩn cầu trong ánh mắt của cậu.
Cậu đang cầu xin cô? Cô nhớ cậu đã từng là
người kiêu ngạo như thế nào, bâygiờ lại hạ mình cầu
xin cô vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy sao?
Nghĩ đến đó, lòng Lạc Phán Phán thắt lại, một
cảm giác đau đớn xuất hiện.
"Phán Phán, đừng để ý đến cậu ta, chúng ta tiếp
tục ôn bài, được không?" Ánh mắt cậu dừng lại
trên mặt cô, bàn tay nắm chặt lấy cánh tay cô không chịu
buông. Dường như cậu sợ nếu cậu thả lỏng tay ra
thì cô sẽ đến một nơi mà tay cậu không thể với tới.
"Tôi..." Cô đang định đồng ý thì có một
hồi chuông điện thoại vang lên từ túi áo khoác ngoài
của cô...
Trên thảm cỏ của nhà họ Hướng, Hàn Thần Dật
ngẩng đầu nhìn lên phòng của Hướng Vũ Phàm, gọi
vài câu không được, nụ cười trên khuôn mặt
cậu dần biếnmất. Nhìn lên cánh cửa sổ im lìm,
trong đầu cậu lóe lên câu nói của Đoàn Khanh
Nhi ngày hôm đó.
“Điểm yếu lớn nhất của Phán Phán là Hướng Vũ
Phàm, điều cấm kỵ lớn nhất làDiêu Nguyệt Thi. Cậu chỉ
cần tận dụng hai điều này, muốn cướp được Lạc PhánPhán
trong tay Hướng Vũ Phàm không phải là điều quá
khó."
Dù sao người đó cũng là điểm yếu của cô ấy, vậy
thì việc này trở nên dễ dàng rồi.
Ngẩng đẩu nhìn lên cửa sổ trong ánh nắng chói
mắt, ngừng một lát, cậu rút điệnthoại ra...
Điện thoại vẫn rung lên không ngừng như thúc giục
Lạc Phán Phán nghe máy. Tuy nhiên, nhìn thấy tên
người gọi hiện lên trên màn hình, cô lại do dự.
"Là Hàn Thần Dật?" Hướng Vũ Phàm nghi ngại
bước đên bên cạnh cô, định lấyđiện thoại ra khỏi tay
cô. Liếc nhìn màn hình điện thoại không ngừng
lóe sáng, cậugiơ tay định vứt nó lên chiếc sofa thì cô
giữ lại.
"Có lẽ là có việc gì đó quan trọng." Cô
cắn môi, nói nhỏ, ánh mắt trong suốt thểhiện thái độ
không chịu khuất phục.
Nhìn cô một lát, cậu miễn cưỡng bỏ tay ra.
Cầm điện thoại, Lạc Phán Phán bước về góc phòng
mở máy nghe. "Xin chào, tôi là Lạc Phán
Phán..."
"Gấu nhỏ yêu quý, tôi là Thần Dật." Trên
bãi cỏ của nhà họ Hướng, Hàn Thần Dật dựa vào
một gốc cây to. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống
khuôn mặt cậu,hai má lúm đồng tiền lấp
lánh. "Lát nữa cậu kèm học cho Hướng Vũ
Phàm xong, chúng ta đến phố sách được không? Cô
giáo chủ nhiệm cho chúng tôi bài tập ngoại khóa,
tôi cần đến phố sách tìm một ít tài liệu."
Lạc Phán Phán nhìn Hướng Vũ Phàm, giọng điệu có vẻ
khó xử: "Hàn Thần Dật, xin lỗi, tôi không đi
cùng cậu được. Kiến thức cơ bản môn hóa học
của Hướng VũPhàm không tốt, tôi nay có thể tôi sẽ về
nhà muộn hơn".
Dường như sớm đoán trước được những gì cô nói, cậu
chỉ điềm nhiên nhếch môitỏ vẻ hơi lạnh lùng.
"Phán Phán, lẽ nào cậu muốn mãi mãi như thế
này sao?"
Cầm điện thoại chặt hơn, cô cắn môi, không nói
gì. Người ở phía bên kia khônghề ngạc nhiên,
giọng nói trầm trầm tiếp tục vang lên: "Cậu đừng
quên rằng, anhấy đã có bạn gái rồi".
Anh ấy đã có bạn gái rồi...
Câu nói khiến cho Lạc Phán Phán cảm thấy đau đớn.
Cánh tay buông thõng xuống rồi bám lấy vạt áo, cô
hít một hơi thật sâu, ánh mắttrở nên u
buồn. "Tôi biết, tôi ra đây."
"Ừ, tôi đợi cậu trước cửa nhà..."
Lạc Phán Phán không nghe thấy những câu tiếp theo
nữa bởi cô không còn tâm trạng để lắng nghe.
Cất điện thoại, cô thở dài rồi thu dọn sách vở.
Thấy vẻ thất thường của cô, Hướng Vũ Phàm
cảm thấy vô cùng căng thẳng. "Phán Phán, cậu đi
đâu đấy?"
Lạc Phán Phán không giải thích, thậm chí không nhìn
cậu, chỉ thờ ơ nói: "Sắp năm giờ rồi, tôi phải
về thôi. Nêu cậu không hiểu gì, có thể lên
mạng hỏi cô giáo dạyhóa của cậu".
"Cậu đi với Hàn Thần Dật đúng không?" Hướng
Vũ Phàm lo lắng giữ lấy cánh taycô. "Có phải
là cậu đã đồng ý hẹn hò với cậu ta?"
Cô nhìn xuống, giấu đi tâm trạng thật sự của
mình, nói nhỏ: "Hướng Vũ Phàm,cậu can thiệp
vào chuyện của tôi nhiề