Insane
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3213074

Bình chọn: 9.00/10/1307 lượt.

dù thế nào cũng sẽ không nghĩ đến chuyện hận Mai Trường Tô, bởi vì bọn họ vốn không biết Mai Trường Tô có liên quan đến việc này.

Cho nên bây giờ cần nghĩ cách làm cho bọn họ biết việc làm của Mai Trường Tô, đương nhiên chuyện này sẽ có lợi ích lớn.

Vừa nhìn vẻ mặt Tần Bát Nhã, Dự vương đã biết nàng ta hiểu rõ ý mình, không khỏi cười, nói: “Người ta vẫn nói Tỷ Can ngày xưa cực kỳ hiểu ý người khác, nhưng ta thấy Tỷ Can vẫn còn kém Bát Nhã nhiều.”

Tần Bát Nhã thản nhiên cười, không hề khiêm tốn, cũng không hề đắc ý, mỹ nhân như ngọc dưới ánh đèn làm trái tim Dự vương rung động, hắn bất giác nắm tay nàng nhưng lại bị nàng nhẹ nhàng đẩy ra.

“Ngươi vẫn không muốn sao?” Tiêu Cảnh Hoàn khẽ nhíu mày.

Tần Bát Nhã thản nhiên nói: “Bát Nhã dù là kẻ phong trần nhưng cũng từng thề với sư phụ, đời này tuyệt đối không làm thiếp, mong điện hạ thứ lỗi.”

Dự vương dù đã có lòng ham muốn đối với nàng ta từ lâu nhưng hắn cũng có phong cách của mình, không muốn làm chuyện cưỡng ép nữ nhân, hơn nữa hắn rất thích trí tuệ của Tần Bát Nhã, có thể thu thập và phân tích tình báo cho hắn, cho nên cũng chỉ đành hít sâu một hơi, kiềm chế dục vọng.

Dự vương phi xuất thân danh môn, cha và ca ca cũng là đại thần trong triều, sớm đã sinh con trai, bản thân vương phi lại rất được Hoàng hậu yêu quý, cho nên dù hắn có đam mê sự xinh đẹp của Tần Bát Nhã đến mấy thì cũng không bao giờ có ý định phế truất vương phi. Hơn nữa hắn còn nhiều thời gian, cũng không vội một chốc một lát, vì thế hắn lập tức cầm ấm trà tử sa lên rót một ly trà thơm cho giai nhân, cười nói: “Bản vương đường đột rồi.”

Tần Bát Nhã cũng hiểu rõ làm người phải một vừa hai phải nên chỉ cười trừ, vẫn tiếp tục đề tài trước đó: “Sở dĩ Bát Nhã cảm thấy mình không hiểu Mai Trường Tô chính là bởi vì hắn làm việc không hề có quy tắc. Trong chuyện Khánh quốc công, hắn lựa chọn đắc tội điện hạ. Trong vụ quận chúa, hắn lại lựa chọn đắc tội Thái tử. Giờ đây hắn đứng ra mua Lan Viên, lật ra một vụ giấu xác, dính dáng vào vụ án này có cả người của hai bên. Không phải điện hạ cũng lo trong danh sách đó có người quan trọng của mình cho nên mới sai Diều Hâu Xám đi điều tra ngay trong đêm sao?”

Dự vương cau mày ngồi thất thần hồi lâu mới vô thức cầm ly trà vừa rót cho Tần Bát Nhã lên uống, ngơ ngác nói: “Chẳng lẽ... hắn lại đang...”

“Cái gì?” Tần Bát Nhã nhíu hai hàng lông mày lá liễu.

“Hắn lại đang thăm dò sự độ lượng của ta và Thái tử sao?”

Tần Bát Nhã sững sờ, không khỏi trầm tư suy nghĩ.

“E là còn có ý thể hiện năng lực của hắn nữa...” Dự vương càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng, không khỏi vỗ bàn. “Phàm là đại tài, tâm tư và hành động đều có chút kỳ dị, kỵ nhất là gặp chủ quân hẹp hòi. Hắn muốn thăm dò một chút cũng không phải chuyện lạ.

Nếu Thái tử biết rõ Mai Trường Tô đã tự tay phá hoại kế hoạch liên quan đến quận chúa mà vẫn không thay đổi thái độ chiêu hiền đãi sĩ đối với Mai Trường Tô, thậm chí hắn còn dùng Lâu Chi Kính làm quà để biểu thị mình quyết không thiên vị thì e rằng tâm chí Mai Trường Tô có cứng đến mấy cũng sẽ bị hắn làm cảm động...

Một khi Mai Trường Tô về dưới trướng Thái tử, tất nhiên hắn sẽ nhanh chóng lập công lao để trả lại những món nợ trước kia với Thái tử, đồng thời cũng để giành được sự tín nhiệm hoàn toàn, khi đó hiển nhiên chúng ta sẽ gặp bất lợi nghiêm trọng.”

Càng nói Dự vương càng cảm thấy không ổn, lại bực dọc đứng dậy. “Người này tâm kế vô song, ta quyết không thể để Thái tử giành được tiên cơ.”

Tần Bát Nhã lại chậm rãi ngồi xuống, lộ vẻ suy tư. “Vậy nếu điện hạ được Mai Trường Tô phò tá thì điện hạ có tín nhiệm hắn hoàn toàn, không hề nghi kỵ hay không?”

Thời gian này Dự vương chỉ nghĩ đến việc làm thế nào lôi kéo được Mai lang Giang Tả về dưới trướng, lại thật sự chưa nghĩ tới chuyện sau đó sẽ dùng như thế nào, vì vậy nhất thời không thể trả lời được.

“Cho dù là người tài ba đến mấy, giành được mà lại không dám dùng thì cũng có ích lợi gì?” Tần Bát Nhã rất thông minh, biết mình nên chạm đến là dừng, không nói sâu hơn. Nàng ta quay người ngắm trăng sáng, để Dự vương tự suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, chiếc đèn bạc trên bàn phát ra tiếng lách tách, mùi dầu mơ hồ tỏa ra xung quanh.

Tần Bát Nhã đứng dậy mở chao đèn, cầm kéo bạc cắt bấc đèn, đưa mắt thoáng liếc nhìn Dự vương.

“Nếu ngay cả một Mai Trường Tô cũng không thu phục được thì còn nói gì đến hùng đồ bá nghiệp?” Dường như Dự vương không nhìn thấy ánh mắt Tần Bát Nhã, nhưng lúc này tiếng hắn lại vang lên. “Bát Nhã, ngươi để ý động tĩnh của Thái tử giúp ta, bản vương... nhất định phải có được Mai Trường Tô.”

***

Màn đêm che phủ đến đâu, nơi đó đều có thể được miêu tả bằng hai từ: tối tăm và yên tĩnh. Tuy nhiên, trên đời có một số nơi tình hình lại hoàn toàn trái ngược.

Phía tây thành Kim Lăng có một con hoa lộ rất dài tên là Loa Thị, hai bên nhà cửa đẹp đẽ, đình đài lầu các, ban ngày yên tĩnh an bình, ban đêm lại tiệc rượu phòng hoa, múa ca tấp nập.

Con suối Hoán Sa chảy xuyên qua thành uốn lượn bên đường khiến chốn tiên cảnh nhân gian này càng thêm phong nhã, làm người ta lưu luyến