ng về phía Cung Vũ.
Trong tiếng kêu sợ hãi của mọi người, Cung Vũ thoáng lắc mình tránh sang trái một bước, vừa vặn tránh được giò hoa, đồng thời kêu lên một tiếng sợ hãi rồi ngã xuống đất.
“Cung Vũ cô nương!” Chu ma ma sợ mất vía, vội vã lao tới nâng nàng dậy, cuống quýt hỏi: “Có bị thương không?”
Vừa nghe thấy hai chữ Cung Vũ, Hà Văn Tân lập tức sáng mắt lên, định thần nhìn lại. Giai nhân xinh đẹp, yêu kiều kia chẳng phải là Cung Vũ cô nương mình vẫn khát khao mà mới gặp được một, hai lần đây ư? Hắn lập tức tươi cười, cũng vội vã tiến lên đỡ nàng dậy, miệng nói: “Sao Cung Vũ cô nương lại ở đây? Làm Cung Vũ cô nương hoảng sợ rồi, đều là đám nô tài chết bầm này không hiểu chuyện...”
Cung Vũ hơi run rẩy nhưng vẫn gạt tay Hà Văn Tân ra, nhỏ giọng nói: “Là ta đi nhầm chỗ...”
“Không sao, không sao.” Hà Văn Tân lập tức tiếp lời. “Cô nương muốn đi đâu?”
“À, tối nay rảnh rỗi, ta muốn đi tìm Tâm Liễu tỷ tỷ nói chuyện...”
Chu ma ma vội nói: “Nha đầu Tâm Liễu đang tiếp khách, cô nương ngồi chờ một lát nhé?”
“Nếu thế thì ta cũng nên về Diệu m phường luôn, ngày khác ta sẽ trở lại.”
“Ai da!” Thấy trên trời không rơi xuống bánh thịt nhưng lại rơi xuống một đại mỹ nhân, Hà Văn Tân sớm đã mở cờ trong bụng, vội vã ân cần. “Tối nay cô nương rảnh rỗi, bản công tử muốn giải sầu với cô nương, giờ có về cũng chỉ là đêm dài cô quạnh... Nào, mau vào đây...” Đang ra sức mời gọi, đột nhiên hắn nhớ ra cả tiểu viện đã bị mình đập phá thành một đống hỗn độn, giờ sao có thể mời người đẹp đi vào, liền trợn mắt nhìn Chu ma ma. “Mau chuẩn bị một tiểu viện tốt nhất cho ta, bản công tử phải uống rượu ngắm trăng với Cung Vũ cô nương.”
Chu ma ma ngẩng đầu nhìn, mây đen đầy trời, làm gì có có trăng mà ngắm?
Những lời này đương nhiên không thể nói ra, bây giờ chuyện thu xếp nơi khác cho Hà Văn Tân mới là quan trọng, Chu ma ma lập tức cười cầu tài. “Xuân Kiều các vẫn còn trống, chỗ đó rất thoải mái, công tử và cô nương đến đó được không?”
“Mau, mau dẫn đường.” Hà Văn Tân không chờ đợi được, đồng thời đưa tay cầm cánh tay ngọc của Cung Vũ nâng dậy. “Cung Vũ cô nương, chúng ta đi luôn chứ?”
Cung Vũ cúi đầu, lần nữa tránh bàn tay của Hà Văn Tân, ra hiệu cho tì nữ của mình tới, lẳng lặng cất bước đi trước.
Hà đại thiếu gia mặc dù không vui nhưng cũng biết vị cô nương đầu bảng của Diệu m phường này luôn luôn như vậy nên cũng kiềm chế sắc tâm, đi theo nàng ra khỏi tiểu viện.
Xuân Kiều các nằm ở mé tây Dương Liễu Tâm, phải đi vòng qua hồ nước rồi lại đi qua một vườn đào mới đến. Có giai nhân bên cạnh, Hà Văn Tân hoàn toàn không thấy đường xa, vẫn không ngừng cười đùa trêu ghẹo.
Vừa đi qua hồ nước, bước lên con đường lát đá xanh, Cung Vũ đột nhiên dừng chân, nhỏ giọng nói: “Mời công tử đi trước, Cung Vũ sẽ đến sau.”
--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------
Thời gian này Dự vương chỉ nghĩ đến việc làm thế nào lôi kéo được Mai lang Giang Tả về dưới trướng, lại thật sự chưa nghĩ tới chuyện sau đó sẽ dùng như thế nào, vì vậy nhất thời không thể trả lời được.
“Cho dù là người tài ba đến mấy, giành được mà lại không dám dùng thì cũng có ích lợi gì?” Tần Bát Nhã rất thông minh, biết mình nên chạm đến là dừng, không nói sâu hơn. Nàng ta quay người ngắm trăng sáng, để Dự vương tự suy nghĩ.
Một lúc lâu sau, chiếc đèn bạc trên bàn phát ra tiếng lách tách, mùi dầu mơ hồ tỏa ra xung quanh.
Tần Bát Nhã đứng dậy mở chao đèn, cầm kéo bạc cắt bấc đèn, đưa mắt thoáng liếc nhìn Dự vương.
“Nếu ngay cả một Mai Trường Tô cũng không thu phục được thì còn nói gì đến hùng đồ bá nghiệp?” Dường như Dự vương không nhìn thấy ánh mắt Tần Bát Nhã, nhưng lúc này tiếng hắn lại vang lên. “Bát Nhã, ngươi để ý động tĩnh của Thái tử giúp ta, bản vương... nhất định phải có được Mai Trường Tô.”
***
Màn đêm che phủ đến đâu, nơi đó đều có thể được miêu tả bằng hai từ: tối tăm và yên tĩnh. Tuy nhiên, trên đời có một số nơi tình hình lại hoàn toàn trái ngược.
Phía tây thành Kim Lăng có một con hoa lộ rất dài tên là Loa Thị, hai bên nhà cửa đẹp đẽ, đình đài lầu các, ban ngày yên tĩnh an bình, ban đêm lại tiệc rượu phòng hoa, múa ca tấp nập.
Con suối Hoán Sa chảy xuyên qua thành uốn lượn bên đường khiến chốn tiên cảnh nhân gian này càng thêm phong nhã, làm người ta lưu luyến quên về.
Các chốn mua vui trên đường Loa Thị đều có phong cách đặc thù và điểm hấp dẫn riêng biệt, chẳng hạn như nhạc khúc ở Diệu m phường luôn thịnh hành hơn những nơi khác, vũ điệu của Dương Liễu Tâm không ngừng được đổi mới, Hồng Tụ Chiêu nhiều người đẹp nhất, Lan Chỉ viện thì thường xuyên có những cô nương cực kỳ chiều khách... Mỗi nơi đều có sở trường, tuy có cạnh tranh nhưng dù sao cũng không quá gay gắt nhờ những luật lệ bất thành văn, cho nên dù gần sát nhau nhưng vẫn tương đối yên bình, thậm chí thỉnh thoảng còn giúp nhau lúc cần thiết.
Chẳng hạn như lúc này...
“Chu ma ma, không phải ta không nể mặt, không chịu giúp đỡ.” Tân tam di cai quản Diệu Âm phường lộ vẻ khó xử. “Ngươi và ta quen biết nhiều năm, Dương Liễu Tâm và Diệu Âm phường xưa nay vẫn giống như một nhà. Các cô nương khác ngươi cứ việc