Teya Salat
Lang Gia Bảng

Lang Gia Bảng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214821

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

sớm đã bị tách ra, hoàn toàn không phát huy được ưu thế đông người. Chẳng bao lâu sau đã có hai người xông tới được bên cạnh xe tù, đáng tiếc cũi giam quá chắc, bọn chúng chặt chém đến mức quằn cả lưỡi đao mà vẫn không phá được cũi giam, chỉ có thể tìm cách cướp cả chiếc xe đi.

Không biết là vì có người đến cứu hay vì nguyên nhân nào khác mà phạm nhân trong xe tù trở nên cực kì kích động, hắn cố gắng kéo gông xích trên ngưòi đến lắc chấn song cũi, miệng kêu không ngừng nhưng lại không nói được rõ ràng, hình như đã bị nhét giẻ vào miệng.

Do vẻ kích động của hắn quả thật rất khác thường nên người chỉ huy cướp tù đột nhiên nghĩ đến một chuyện, lập tức quát to một tiếng: "Rút! Toàn bộ rút lui!"

Hắn còn chưa nói xong, trên mặt nam nhân dẫn đầu đã để lộ một nụ cười lạnh.

Cùng với khí lạnh từ nụ cười của hắn là hơi thở của cái chết phát ra từ gần trăm tay cung cứng đột nhiên xuất hiện trên đỉnh tường thành.

Xe tù đang dừng lại cách mấy trượng bên ngoài cổng thành, ngoài mấy người đang ở bên dưới lầu thành thì gần như tất cả những người đến cướp tù đều nằm trong tầm bắn của các cung thủ trên tường thành.

Mặc dù nhận được mệnh lệnh rút lui trong nháy mắt, đám ngưòi đã lập tức ngừng tấn công và chạy đi với tốc độ cao nhất, nhưng chân người sao có thể nhanh hơn tên nhọn? Chỉ trong chớp mắt, tiếng xé gió và tiếng kêu thảm đồng loạt vang lên, bên ngoài cổng kinh thành phía tây đã xuất hiện một cuộc tàn sát.

Cho dù là người giang hồ có võ công nhưng trừ phi là cao thủ tuyệt thế, nếu không cũng chỉ có thể làm bia sống dưới mưa tên, điểm khác biệt duy nhất là có thể ngăn cản bao lâu, có thể chạy được bao xa.

Sau vài loạt mưa tên, chỉ có khoảng một nửa số người cướp tù được đồng bọn liều chết yểm hộ chạy thoát vào rừng rậm ngoài thành. Xác chết nằm ngổn ngang trên tuyết, có xác bị tên cắm đầy người, máu chảy như suối nhuộm tuyết đọng, biến thành màu đỏ thẫm.

Nhìn thấy tình cảnh thê thảm như thế, người chỉ huy đã đỏ cả mắt. Có điều, rõ ràng là một người có tâm chí kiên cường, chỉ một lát sau hắn đã không chế được tâm tình như muốn phát điên của mình, lệnh cho mười mấy người từ trong thành liều chết xông ra ngoài rồi lại may mắn bị đẩy lui vào dưới cổng thành lập tức chạy trốn.

Nhưng đối thủ của hắn cũng không tầm thường, trên lầu thành có phục binh, chẳng lẽ trong thành lại không có? Gần trăm quan binh tràn ra từ những ngõ nhỏ nhanh chóng tạo thành một vòng vây kín mít.

Từ binh khí giống nhau và giáp da màu xám của bọn họ có thể thấy đây chính là binh lính tinh nhuệ dưới trướng Huyền Kính ti, người nào người nấy như sói như hổ, tập trung tinh thần chờ quan trên hạ lệnh.

Nhưng trong thời khắc mấu chốt này, vị nam nhân cầm đầu kia lại chậm chạp không nói khiến mọi người đều thấy bất ngờ.

Từ đầu đến giờ, bất kể chiến cuộc nghiêng về bên nào, vẫn có một người không hề bị ảnh hưởng bởi sự thay đổi chóng mặt xung quanh, đó chính là người áo đỏ giao thủ với nam nhân dẫn đầu.

Hắn vẫn chiến đấu một cách nghiêm túc, hình như võ công cao tuyệt của nam nhân dẫn đầu khiến hắn hết sức hài lòng, đôi mắt trên gương mặt cứng đờ lấp lánh ánh sáng cầu thắng, ra tay cũng không chút lưu tình. Lúc này hắn đang chiến đấu say sưa, ép nam nhân dẫn đầu không thể không dùng toàn lực ngăn cản. Để giữ cho hơi thở không loạn, nam nhân dẫn đầu không thể mở miệng nói một tiếng nào.

Nếu người áo đỏ có thể bắt được nam nhân dẫn đầu làm con tin thì đương nhiên tình thế sẽ lại có bước chuyển ngoặc. Có điều nhãn lực của người chỉ huy cướp tù rất chính xác, thoáng cái đã phát hiện phải mất một thời gian thì may ra mới có thể đạt được mục đích này, mà binh lính của Huyền Kính ti lại không ngốc, dù nam nhân dẫn đầu không mở miệng được thì bọn họ cũng sẽ không đứng yên mãi, chẳng bao lâu sau sẽ phản ứng lại và bắt đầu chủ động tấn công.

Cho nên sau vài giây suy nghĩ, hắn lập tức lớn tiếng nói: "Tên tiểu tử kia, chúng ta phải về thôi, lại đây mở đường máu nào!"

Nghe nói phải về, ánh mắt người áo đỏ lộ vẻ không vui, có điều cuối cùng hắn vẫn nghe lời, xoay mình búng người, lập tức thay đổi đối tượng tấn công.

Thực ra lúc nghe thấy người chỉ huy nói, nam nhân dẫn đầu đã dùng đủ mười hai thành công lực để ngăn cản nhưng không ngờ đối thủ vẫn thoải mái rút khỏi cuộc chiến, gần như là xoay người đi ngay, không hề có cảm giác vất vả, chật vật.

Vì không ngờ sẽ có cao thủ ra tay, lại muốn bắt sống thêm mấy người nên trong đám phục binh trong thành không có cung thủ. Dù sức chiến đấu của bọn họ mạnh hơn binh sĩ thông thường, nhưng ngay cả nam nhân dẫn đầu cũng không làm gì được người áo đỏ, bây giờ người áo đỏ xông tới thì ai có thể đỡ nổi? Còn mười mấy người bị vây cũng đã giết đỏ cả mắt, đương nhiên ai nấy đều dùng toàn lực để tìm đường sống trong chỗ chết, chẳng bao lâu sau bọn họ đã mở được một đường máu thoát ra ngoài.

Có điều sức lực của hai bên cách biệt quá xa, mặc dù một số người đã trốn được nhưng nam nhân dẫn đầu vẫn tự tay bắt được ba, bốn người giao cho thủ hạ dẫn đi.

Hắn biết người đó có võ công quá cao cường, đuổi theo cũng không có tác dụ