Kỳ thực, nếu nghĩ kĩ lại thì từ ngày quen biết đến giờ, thái độ của Mai Trường Tô với người khác vẫn không thay đổi nhiều, người ta đã không thay đổi mà mình lại bất mãn thì chính là do suy nghĩ chủ quan của mình, làm sao có thể đổ lỗi cho người ta được? Ngôn Dự Tân nói đúng, hắn coi Tô Triết như người thầy tốt bạn hiền, đó là bởi vì bản thân Tô Triết đã có tư cách và năng lực này. Mặt khác, nếu bây giờ Tiêu Cảnh Duệ không có thực lực để giành được vị trí tương ứng trong lòng Tô Triết thì đó là vấn đề của chính hắn, oán trách người ta lạnh nhạt thật sự là rất không công bằng.
Nghĩ đến đây, vướng mắc trong lòng đã vơi đi nhiều, Tiêu Cảnh Duệ hít sâu một hơi, cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Ánh mắt mang ý cười dịu dàng của Tô Triết cũng vẫn thân thiết, nhã nhặn giống như trước kia.
Nhìn về phía cây bách cổ thụ Mai Trường Tô vừa chỉ, Tiêu Cảnh Duệ lại gói con chim ưng bằng rễ cây lại, lắc người phi thân qua đó, ngẩng đầu gọi: “Phi Lưu! Xuống xem đây là cái gì?”
Tán lá cây thoạt nhìn không có gì khác thường quả nhiên lộ ra một gương mặt tuấn tú, Phi Lưu mở to mắt nhìn xuống dưới.
“Này, tiểu bằng hữu của ngươi nhờ ta mang tới...” Tiêu Cảnh Duệ giơ cao tay, lắc lắc.
“Cái gì?”
“Xuống xem đi, xuống xem là biết.” Bởi vì đã thân quen hơn nên Tiêu Cảnh Duệ cũng bắt đầu trêu đùa thiếu niên thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng nhưng lại hồn nhiên như trẻ con này, giống như đại ca chơi đùa với tiểu đệ.
“Cái gì?” Phi Lưu quả nhiên hơi giận vì bị trêu đùa, hỏi lại lần nữa.
“Không xuống à? Vậy ta mang đi đây...” Tiêu Cảnh Duệ đưa tay cầm bọc quà ra sau lưng, làm bộ chuẩn bị đi về.
Trong nháy mắt, Phi Lưu đã đặt hai chân xuống đất, lật tay đánh tới. Tiêu Cảnh Duệ xê dịch bước chân tránh được, đồng thời vặn người nhảy lên, búng người mấy cái nhảy qua một hướng khác.
Được trà nóng sưởi ấm, gương mặt vốn rất yếu ớt của chàng xuất hiện một thoáng hồng nhạt, thoạt nhìn cũng được coi là khí chất nhẹ nhàng, tao nhã phong độ.
Hạ Đông chăm chú nhìn chàng hồi lâu rồi mới khẽ thở dài. “Ta có một lời nói thẳng, mong tiên sinh chớ trách.”
“Hạ đại nhân không cần khách sáo.” Mai Trường Tô xưng hô tôn kính, ngữ điệu khiêm tốn, nhã nhặn. “Có lời gì cứ nói, đừng ngại.”
“Tiên sinh quả thật là một nhân vật rất xuất sắc, ta tự biết bây giờ còn chưa nhìn thấu được tiên sinh, có điều... bất kể tiên sinh là loại người nào thì có lẽ cũng không tránh được một trong hai loại.”
“A.” Mai Trường Tô mỉm cười. “Xin đại nhân nói rõ.”
“Tiên sinh hoặc là tài tử phong nhã thích trà ngon đàn khéo, hoặc là mưu sĩ khôn ngoan bày kế điều quân, nhưng bất kể là loại nào cũng không phù hợp với quận chúa Nghê Hoàng.”
Nụ cười vẫn giữ trên môi, Mai Trường Tô điềm đạm nói: “Chẳng lẽ hôm nay Hạ đại nhân đến là vì nghe tin đồn Tô mỗ được quận chúa lựa chọn làm phu quân tương lai, cho nên muốn quan sát trước xem sao?”
Hạ Đông cười. “Quả thật là mục đích này, nhưng không phải là vì nghe đồn đại.”
“Sao cơ?”
“Ta và quận chúa Nghê Hoàng quen biết nhiều năm, cũng xem như biết vài phần tính cách của nàng. Nếu không có nguyên nhân đặc biệt, cho dù tiên sinh là người được Bệ hạ và các hoàng tử coi trọng thì nàng cũng sẽ không trọng đãi tiên sinh như vậy.” Nói tới đây, một thoáng lạnh lùng lóe lên trong mắt Hạ Đông. “Nhưng trước sự trọng đãi của quận chúa, phản ứng của tiên sinh lại làm người ta thất vọng, có thể nói là hòn đất ném đi mà không có hòn chì ném lại, khiến ta quả thực không thể hiểu được. Trong Mục phủ cũng có người có cảm giác giống như ta, cảm thấy tiên sinh không khỏi quá ngạo mạn, không đủ ân cần.”
Mai Trường Tô cười khổ, nâng tách trà trong tay lên, lại uống một ngụm rồi chậm rãi nói: “Hạ đại nhân... Tô mỗ không ngại nói thẳng, ngài thật sự là sai rồi.”
“Sai rồi?”
“Quận chúa có phong thái tuyệt thế, khí độ hiên ngang, Tô mỗ không điếc không mù, há không có lòng ngưỡng mộ? Chỉ có điều... một là thân thể ốm yếu, khó mà trường thọ, sở dĩ đến nay chưa thành thân chính là vì không muốn làm liên lụy người ta, huống hồ là quận chúa? Hai là cho dù Tô mỗ có ý thì chỉ sợ quận chúa cũng không có lòng. Đúng như những gì Hạ đại nhân vừa nói, Tô mỗ bất kể là loại người nào cũng đều không hợp với quận chúa. Điểm này Hạ đại nhân biết, chính quận chúa sao lại không biết? Người trong lòng nàng phải là một nam nhân hào khí cương liệt, có thể cùng nàng chinh chiến nơi sa trường, sánh vai ngăn địch, sao có thể lờ đờ ủ rũ, không có nửa phần anh khí như Tô mỗ được?”
“Nhưng Nghê Hoàng rõ ràng...”
“Quận chúa Nghê Hoàng quả thật rất trọng đãi Tô mỗ, có điều nguyên do không phải như các vị tưởng tượng.” Mai Trường Tô đặt tách trà xuống, xòe tay ra sưởi trên bếp lò. “Hạ đại nhân thân là Huyền Kính sứ, thủ đoạn phi phàm, chắc hẳn đã điều tra chân tướng Tô mỗ rõ ràng rồi đúng không?”
Hạ Đông thản nhiên gật đầu, nói: “Không sai. Tông chủ Giang Tả minh trẻ tuổi như thế, quả thật khiến ta hơi ngạc nhiên.”
Mai Trường Tô nhìn hơi thở trắng mờ của mình trong không khí lành lạnh, ánh mắt dõi ra xa xăm, chậm rãi nói: “Thân phận này của ta quận chúa cũng biết. Sở dĩ nàng đối xử ân cần vớ