hể nghĩ sao, ta không thèm
quan tâm thái độ của mỹ nhân kia, chỉ cần nàng ta không cùng một phía
với Nhu phi, thì ta an tâm, bây giờ quan trọng hơn cả là xem ta và Nhu
phi ai hoài thai Long chủng trước.” Trên mặt Như phi đều là u ám lạnh lẽo, chuyện nàng phải làm bây giờ là khiến cho vương sủng hạnh mình.
” Nô tì hiểu được, nô tì sẽ thay nương nương quan sát động tĩnh của các nàng.”Liễu Nhi vội vàng nói.
” Ừ.” Như phi gật gật đầu, nàng ta hiện tại đã thông minh hơn một chút rồi.
Một người ở hướng ngược lại.
Thảo Nhi đỡ Nhu phi nói:
”
Nương nương, hôm nay tính ra ta cùng Như phi coi như hòa nhau, ít nhất
cho mỹ nhân kia một cảnh cáo, để nàng ta phải suy nghĩ, không cho nàng
ta dễ dàng nghiêng về một phía, bây giờ, nương nương chỉ cần nghĩ biện
pháp, để vương sủng hạnh, nhanh chóng hoài thượng Long chủng.”
Nhu phi dừng chân lại nhìn nàng, Thảo Nhi này càng ngày càng thông minh, chuyện mình không nói, nàng ta có thể hiểu được.
” Nương nương tha mạng, nô tì không nên nói bậy, thật sự là đáng chết, về sau sẽ không dám.” Thảo Nhi bị dọa lập tức quỳ xuống đất, đã muốn tát cho mình một cái, lắm miệng như vậy làm gì chứ?
Tay vừa đưa lên đã bị Nhu phi ngăn cản:
” Đứng lên đi, ai nói ngươi nói bậy, ngươi nói không hề sai, ta thích sự thông minh của ngươi.”
” Cám ơn nương nương.” Thảo Nhi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra về sau mở miệng phải cẩn
thận, tuy nương nương nói như vậy, nhưng là nói không chừng ngày nào đó
cái mạng nhỏ cũng không giữ được, chết thế nào cũng không biết.
” Thảo Nhi, ngươi nói xem bổn cung nên làm thế nào để vương sủng hạnh ta?”Nhu phi vừa đi vừa lơ đãng hỏi.
”
Nương nương, nô tì nghĩ, hiện tại nương nương cái gì cũng không cần làm, trước mắt vương sủng hạnh mỹ nhân, hiển nhiên là không tránh người cùng Như phi nữa, hoặc là nói không nên để ý vương sủng hạnh ai, việc người
nên làm tốt nhất chính là nên quan tâm vương, mà không phải yêu cầu
vương phải sủng hạnh mình.” Thảo Nhi rất cẩn thận nhìn sắc mặt của nàng nói, sợ nói sai câu nào. (đây gọi là lùi một bước tiến hai bước nha^^)
Nhu phi gật
gật đầu, bản thân cũng nghĩ như vậy, cho dù nàng không có phản ứng gì,
cha ở bên ngoài cung cũng sẽ tạo áp lực cho Vương, cuối cùng Vương cũng
không thể lơ là mình và Như phi, sau đó phải xem bụng ai hoài Long chủng trước.
Mấy ngày kế
tiếp, chỉ cần có thời gian rảnh là Tây Môn Lãnh Liệt sẽ đi đến Tử Uyển,
hoặc là thân mật mang nàng đi dạo Ngự hoa viên, hoặc là bồi nàng tại
Lương Đình ngắm cá bơi lội…
Cung nữ và thị vệ chỉ đứng xa xa ở một bên đợi lệnh, không dám lại gần quấy rầy.
Ngồi ở trong Lương Đình, Nguyễn Nhược Khê đem đầu tựa vào ngực hắn, miệng lúc nào
cũng mỉm cười. Vốn mấy ngày hôm trước, bị hắn ôm vào trong lòng ngực, cơ thể nàng trở nên cứng ngắc, về sau nghĩ lại, vai diễn này không biết
phải diễn trong bao lâu, hà tất nàng phải làm khổ bản thân, vì thế liền
đem cơ thể thả lỏng tựa vào hắn.
”Ngươi không biết ngươi rất nặng sao?” Tây Môn Lãnh Liệt trên mặt mang theo ý cười nhìn nàng, nhưng nụ cười
kia lại lạnh như băng, nếu không phải hiện tại có người nhìn thấy, nàng
khẳng định hắn sẽ đem nàng đẩy ra.
”Vậy ngươi cũng có thể không cần ôm.” Vừa nói xong, Nguyễn Nhược Khê cố ý để lộ ra một cái mỉm cười thật ngọt ngào.
” Ngươi đang uy hiếp ta?” Tây Môn Lãnh Liệt giương mắt nhìn nàng, khoé miệng vẫn nhếch lên như trước, cánh tay ôm nàng lại tăng thêm một chút sức.
” Uy hiếp ngươi thì thế nào? Ngươi dám đánh ta một cái không?” Trên mặt Nguyễn Nhược Khê đều là ý cười, lần này là cười một cách đắc ý, nàng không tin hắn dám đánh nàng, dù chỉ một cái.
” Ngươi nghĩ rằng ta sẽ không dám đánh ngươi sao?” Ánh mắt Tây Môn Lãnh Liệt bắn ra vài tia nguy hiểm, đột nhiên cười quỷ dị nói:
” Ta sẽ không đánh, nhưng ta có thể đổi một phương pháp khác.” Nói xong, cúi đầu hung hăng cắn lên môi của nàng.
”Ưm…………” Âm thanh đau đớn, rên rỉ của Nguyễn Nhược Khê bị miệng hắn bao phủ, nuốt vào.
Thân thể
muốn giãy dụa né tránh, lại bị hắn ôm thật chặt, chỉ có thể dùng ánh mắt hung hăng trừng trừng nhìn hắn, cũng dùng miệng phản kích, nhưng lần
nào cũng thất bại, bị hắn trốn thoát.
” Thế nào? Trừng phạt như vậy ngươi không phải rất thích sao?” Tây Môn Lãnh Liệt kề vào tai nàng lạnh lùng nói.
” Cứ cho là vậy đi.” Nguyễn Nhược Khê hung hăng đưa tay lên nhéo hắn một cái, trừng mắt nhìn hắn, nàng không phải là dễ khi đâu nha.
”Ôi………..” Tây Môn Lãnh Liệt bị đau trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt hiện lên một tia lãnh khốc, bàn tay đưa lên giữa không trung.
” Vương, ngươi làm sao vậy? Có phải rất là nóng không? Thần thiếp lau mồ hôi cho người nha.” Nguyễn Nhược Khê trong lòng thích chí, lấy tay cầm khăn lụa đưa lên trán hắn
chà sát vài cái, ánh mắt tà mị nhìn bàn tay giơ lên của hắn, trong lòng
cười lạnh, muốn thì ngươi cứ đánh đi.
Tây Môn Lãnh Liệt nhìn ra sự khiêu khích trong ánh mắt nàng, khoé môi mỉm cười, tay lại đưa xuống vuốt ve cái trán của nàng, giúp nàng vuốt lại mấy sợi tóc bị gió thổi bay, nhỏ giọng nói:
“
Muốn chọc giận ta sao, ngươi đừng mơ tưởng, chỉ cần ta m