uốn, thì thu
thập ngươi không thành vấn đề, ngươi không biết ở đây mọi người đều đang giương mắt canh chừng động tĩnh của ngươi sao. Không cần ta phải ra
tay, ta chỉ cần đứng một bên nhìn là được.”
” Ngươi quả nhiên rất đê tiện.” Nguyễn Nhược Khê hiểu được hắn muốn nói cái gì. Còn không phải là mấy
tần phi ghen tị với mình, nữ nhân của hắn. Nữ nhân trong hoàng cung đều
ghen tị giống nhau, đều là kẻ giết người không nháy mắt, ăn thịt người
không chừa xương cốt, xem ra về sau nàng chỉ có thể cẩn thận từng bước,
phải tự bảo vệ chính mình thôi.
” Đê tiện? Vậy ta đây phải làm chút gì mới đúng nghĩa của hai từ mà ngươi vừa nói chứ?” Tây Môn Lãnh Liệt đột nhiên đứng dậy kéo nàng lên.
” Ngươi muốn làm gì?” Nguyễn Nhược Khê hốt hoảng
” Trở về phòng.”
” Ta không trở về, ta còn chưa có xem đủ mà.” Nàng hoảng hốt, muốn ngồi xuống.
” Ngươi không có quyền quyết định.” Tây Môn Lãnh Liệt nói xong, liền đưa tay ôm lấy nàng.
“A…………..” Một tiếng thét kinh hãi còn chưa phát ra âm thanh, đã bị hắn dùng miệng ngăn chặn lại, sau đó mới nhỏ giọng nói: ”Ngươi tốt nhất nên ngoan ngoãn đừng chống cự.”
Nguyễn Nhược Khê giận ngút trời trừng nhìn mắt hắn, nàng muốn giãy giụa nhưng cả
người lại bị hắn ôm chặt, nàng làm sao có thể động đậy chứ?
Những người bên ngoài bị kinh hoảng, nhưng nhìn vào chỉ thấy Vương đang ân sủng nàng, biểu hiện vô cùng yêu thương, chìu chuộng.
Nàng cảm
giác được phía sau có vô số ánh mắt ghen tị, thù hận nhìn vào nàng,
giống như vô số thanh kiếm sắc bén. Nếu ánh mắt có thể giết người, chỉ
sợ hiện tại nàng đã sớm nghìn vết trăm lỗ, chết không còn mạng nữa rồi.
Thật đáng chết, hắn cư nhiên còn cố ý ôm lấy nàng trở về phòng, nàng sợ chỉ còn có một con đường chết mà thôi.
Như Phi cung
Ba nữ nhân xinh đẹp ngồi theo thứ tự ở bên phải ghế chủ toạ.
”
Nương nương, mỹ nhân kia thật là quá mức, sao có thể dụ dỗ Vương làm thế trước mặt mọi người, giữa thanh thiên bạch nhật mà ái muội như vậy, rõ
ràng là cố ý cho chúng ta xem.” Vẻ mặt của nữ nhân xinh đẹp ngồi ghế thứ nhất giận dữ, phẩn nộ, bất bình nói.
”
Đúng vậy, nương nương, đã sáu ngày rồi, trừ lúc Vương lên triều, còn lại đều ở cùng một chỗ với nàng ta, hằng đêm đều sủng hạnh nàng, từ trước
đến giờ chưa từng có việc này xảy ra.” Nữ nhân thứ hai cũng bất bình như vậy, vò nát chiếc khăn trong tay, vẻ mặt phẩn nộ, chỉ hận
không thể dùng thiên đao vạn mã bầm nát nàng ra.
Như Phi ngồi phía trên không hề khẩn trương mà chậm rãi uống trà, trên mặt không có
một chút kinh ngạc nào, cũng không hề phẫn nộ.
”
Nương nương, xin ngươi cho chúng ta lời khuyên đi, hiện tại chúng ta nên làm gì bây giờ? Không thể để Vương cứ độc sủng một mình nàng như vậy
được.” Cả ba nữ nhân cùng mở miệng nói.
Lúc này, Như Phi mới buông chén trà trong tay xuống, nhìn các nàng, cười nói:
”
Các vị muội muội gấp cái gì, chẳng qua chỉ là sáu ngày, lại không phải
sáu tháng, trong tỷ muội chúng ta, Vương sủng hạnh người nào thì cũng
chỉ trong nhất thời, cho nên không cần khẩn cấp, cho dù khẩn cấp cũng
không thể làm gì. Chúng ta cũng không thể thân cận Vương, một khi đã như vậy, chúng ta chỉ có thể kiên nhẫn chịu đựng mà thôi.”
Nghe nàng nói như vậy, ba nữ nhân cùng nhìn nhau, nữ nhân thứ nhất cố nén giận nói:
“
Nương nương nói đúng, là tỷ muội chúng ta không biết nhẫn nại, một khi
nương nương đã nói vậy, chúng ta cũng chỉ có thể nghe theo. Chẳng qua là do chúng ta nóng lòng quá, nên mới đến giải bày cùng nương nương mà
thôi.”
” Bổn cung biết các ngươi rất tức giận, khi nghĩ thông suốt rồi thì sẽ chẳng có việc gì.” Như Phi nhìn các nàng nói, trong lòng thầm cười lạnh. Thật đúng là một đám
ngu ngốc, cho dù là có ghen tị cũng không nên biểu hiện rõ ràng như thế. Nếu không phải nghĩ đến các nàng trung thành, một lòng tuỳ ý nghe theo
nàng phân phó, nàng sẽ không cần thiết, mặc kệ các nàng.
”
Nương nương thật sự độ lượng, nếu nương nương lên ngôi hoàng hậu, thật
sự là phúc đức của chúng ta. Một khi nương nương đã nói vậy, chúng ta
cũng xin cáo lui, không quấy rầy nương nương nghỉ ngơi.” Ba nữ nhân cùng nhau đứng lên.
” Được, các vị muội muội đi thong thả, bổn cung cũng không tiễn.” Như Phi gật đầu, khuôn mặt thể hiện ra đều là thoải mái tự tại.
” Nương nương, nô tì không rõ, ngươi thật không nóng lòng sao?” Đợi các nàng đi rồi, Liễu Nhi đứng một bên liền hỏi.
” Gấp ư? Có một số việc cho dù là khẩn cấp cũng không được gì, nóng vội không ăn được đậu hũ, nhớ kỹ những lời này, ta mệt dìu ta đi nghỉ ngơi.” Như Phi ra lệnh.
” Dạ, nương nương.” Liễu Nhi nâng nàng lên, đi về hướng phòng ngủ.
Nhu Phi cung
Cũng có ba nữ nhân ngồi ở nơi đây.
” Nương nương, người tìm biện pháp gì đi? Không thể để Vương cứ sủng hạnh nàng mãi?” Một nữ nhân xinh đẹp mặc áo xanh nói.
”
Đúng vậy, nương nương, thật không hiểu được, nàng có gì tốt mà Vương lại thích nàng như thế, nói về sắc đẹp, nàng hoàn toàn không bằng một phần
mười của người nữa.” Nữ nhân mặc áo vàng cũng bất bình mà nói.
” Chẳng lẽ bởi vì nàng là huyết nô, mới làm Vương sủng ái nàng như thế ư?” Nữ nhân mặc áo h