i tay hắn, đã bị hắn dùng sức
hất ra.
“Tôi nói là không sao!” Hắn bất giác trừng mắt quát khẽ, không nghĩ rằng lại vừa vặn cùng nàng bốn mắt nhìn nhau.
“Anh……” Nàng bị động tác và giọng điệu hung ác của hắn làm hoảng sợ,
nhưng càng khiến nàng kinh ngạc là đôi đồng mâu của hắn có hai đạo ánh
sáng trắng xẹt qua nhanh như điện…… Hắn cơ hồ lập tức ấn đầu nàng vào
ngực mình, cấp bách quát khẽ: “Đừng nhìn! Đừng nhìn mắt tôi!”
Nàng cứ quỳ xuống hai chân hắn (có thể
hình dung là anh đang ngồi ghế lấy tay che mặt, còn chị thì vì muốn xem
mắt anh nên ngồi xổm dưới đất để nhìn từ dưới lên, nên lúc anh cuống lên cúi xuống ôm chị vào lòng thì chị bị ôm trong tư thế nửa ngồi xổm nửa
quỳ, giải thích tuy khó hiểu nhưng cảnh này thật sự rất lãng mạn), lẳng lặng vùi đầu trong lòng hắn, hoàn toàn không rõ chuyện gì đã xảy
ra, trong đầu là hai luồng ánh sáng quỷ dị, tai nghe nhịp tim đập trầm
ổn hữu lực của hắn, mà mũi cũng tràn ngập hơi thở nam tính nhẹ nhàng
khoan khoái của hắn.
Khó lòng phòng bị, lòng của nàng lập tức hãm sâu vào……
Người trong nhà ăn đều nghĩ họ là một đôi tình lữ yêu nhau cuồng nhiệt, mọi người hiểu ý mỉm cười, không ai mở miệng quấy rầy.
Qua một lúc lâu, mắt Gia Cát Tung Hoành mới giảm nhiệt độ, hắn buông
nàng ra, đẩy đẩy kính mắt, thấp giọng nói: “Chúng ta đi thôi!” Nàng nhìn mắt hắn, dụi mắt mấy cái, lại chớp mắt mấy cái.
Mắt hắn…… Đã biến về màu đen!
Hắn tránh ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của nàng, nhướn mày kéo tay nàng, không nhiều lời, ra khỏi nhà hàng.
Đó là cái gì? Trình Duy Ân nằm trên giường, nhớ về cặp mắt kì dị nàng đã nhìn thấy, không ngừng suy nghĩ vấn đề này.
Nàng có thể khẳng định, đây không phải lần đầu tiên nàng thấy ánh
sáng trong mắt Gia Cát Tung Hoành, khi ở sân bay, mắt hắn không phải
bình thường, hai gã tùy tùng của Đường Thiệu Tông rất có thể chính là bị mắt hắn đả thương……
Nhưng, có thể sao? Một đôi mắt có thể sáng lên đả thương người, như ánh sáng yêu ma, như ma trơi, làm hỏng hình
tượng quân tử của hắn trong mắt người khác, ở thời khắc ấy, hắn giống ma nhân tà dị đến từ địa ngục, làm người ta tràn ngập hoảng sợ.
Hắn bảo nàng đừng nhìn, trong khẩu khí có kinh hoảng, giống như sợ bị nàng thấy được bí mật của hắn……
Nàng sao có thể không xem? Nàng sớm không thể chuyển tầm mắt, chỉ vì
dù hắn bình thường hay quái dị, hắn cũng đã hấp dẫn nàng rất sâu, nàng
càng nhắc nhở chính mình đừng sa vào, lại càng không nhịn được chìm đắm
thêm……
Nàng không thể quên nụ cười tươi đột nhiên xuất hiện trên mặt hắn,
không thể quên lồng ngực rắn chắc rộng lớn của hắn, càng không thể quên
được hơi thở nhẹ nhàng khoan khoái như bông tuyết mùa đông của hắn!
Thực đáng sợ!
Có thể rung động rồi thích một người trong một thời gian ngắn đến vậy sao? Có lẽ trong lúc đó tình yêu và điên cuồng vốn ngang bằng, cho nên, nàng yêu, đồng thời cũng điên rồi! “Đúng, mày điên rồi! Sao mày lại đi
thích hắn? Loại người như hắn căn bản không cần tình yêu……” Nàng phút
chốc ngồi dậy, vò đầu, kinh ngạc nhớ tới vẻ mặt hắn khi đưa hắn về khách sạn.
Khi đó, nàng cái gì cũng không dám hỏi, hắn đã dỡ vẻ tươi cười tao
nhã xuống, so với giả dối mỉm cười còn lạnh lẽo hơn, vẻ mặt lành lạnh,
nghiêm khắc làm cho người ta nhịn không được phát run.
Nhưng trước khi hắn xuống xe tiền nàng vẫn cố lấy dũng khí mở miệng, “Mắt anh……”
“Quên chuyện cô vừa thấy đi! Bởi vì ngoài chuyện công việc, tôi sẽ không nói gì cả.” Hắn tiên phát chế nhân (ra tay trước kìm chế người khác) ngăn chặn miệng nàng.
Thế là, nàng chỉ có thể đem đầy bụng nghi vấn nuốt lại trong bụng, mang về nhà chậm rãi tiêu hóa.
Hắn không nói thậm chí chỉ một câu giải thích, hoàn toàn phân rõ ranh giới với nàng, ý tứ của hắn rất rõ ràng, quan hệ giữa hắn và nàng chỉ
là chủ và người làm thuê, nàng không có lý do, càng không có quyền hỏi
đến vấn đề riêng tư của hắn.
Thái độ thật làm tổn thương người khác, hắn chính là nam nhân lãnh lệ như thế, mà nàng cũng đã sớm rõ điểm này, tốt xấu gì thì nàng cũng đã ở thương trường gần bốn năm, gặp qua đủ loại người! Nàng sao lại nhìn
không ra hắn có một tâm hồn cô độc mà kiêu ngạo? Loại đàn ông này không
thể yêu, nhất là cô gái bình thường như nàng……
Nàng cứ trằn trọc không ngủ được như vậy, tới giữa đêm vẫn không thể
bình ổn đầu óc, không biết qua bao lâu, đột nhiên truyền đến tiếng gào
kinh hoảng của cha, nàng kinh hãi, vội vàng lao tới phòng cha, má Trương cũng mắt nhập nhèm buồn ngủ chạy đến, hai người liền va vào nhau.
“Sao lại thế này?” Nàng vội hỏi.
“Đừng khẩn trương, nhất định ông chủ lại mơ ác mộng……” Má Trương lắc đầu, nói với vẻ đã quen lắm rồi.
“Ác mộng? Sao gần đây ba luôn gặp ác mộng?” Nàng nhíu mày, bước vào phòng cha.
Trong phòng ngủ u ám tràn ngập mùi thuốc, người từng một thời quyền
uy trong giới vận tải biển Hồng Kông Trình Nhất Hoa đã trở thành một ông già gầy yếu sống lay lắt qua ngày.
“Ba…… Sao vậy ba?” Trình Duy Ân đến bên giường, nắm lấy bàn tay gầy như que củi của cha.
Trình Nhất Hoa chậm rãi nhìn nàng, trong mắt có sợ hãi, run giọng nói: “Đứa nhỏ ấy…… Sẽ đến đây……”