Nha hoàn đi lên, nâng đều Hữu Hi lên, đem bát thuốc đặt trên môi để nàng uống thuốc.
Nhưng Hữu Hi không cách nào uống thuốc,
nói cách khác, trong ý thức của nàng không nghĩ tới uống thuốc, tất cả
thuốc đều đổ ra bên ngoài, tích lại trên quần áo. Thử mấy lần đầu như
thế, nha hoàn có điểm sốt ruột, sợ Lăng Khiếu Dương trách nàng vô dụng.
Lăng Khiếu Dương xúc động đẩy nha hoàn ra, run rẩy cầm lấy tay Hữu Hi, lạnh lùng mà tức giận quát: “Ngươi muốn chết phải không, ngươi cho rằng chết đi là hết sao?”
Những người liên can đều nhìn bộ dạng sốt ruột khẩn trương của Lăng Khiếu Dương, không biết làm sao cho đúng,
người phụ nữ này chết đi chẳng đúng ý vương gia sao?
Nhưng vì sao, vương gia thoạt nhìn lại khẩn trương như thế.
“Mang thuốc đến đây”- Gương mặt tuấn mỹ của Lăng Khiếu Dương mang theo lo lắng lẫn tức giận.
Nha hoàn vội vàng cầm bát thuốc đặt vào tay Lăng Khiếu Dương, bất an lui ra sau.
Lăng Khiếu Dương ngồi trên giường, một tay cầm dược, một tay ôm lấy thắt lưng Hữu Hi.
Nhìn Hữu Hi đang chết đi, hắn đem toàn bộ đổ vào miệng, rồi cúi xuống hôn môi Hữu Hi, chính là dùng phương thức
bá đạo như vậy, đem toàn bộ thuốc cường bạo đưa vào trong miệng Hữu Hi.
Thái y, nha hoàn, quản gia, thái y đều bị hành động thình lình của Lăng Khiếu Dương làm cho chấn động, đều cúi
đầu, không dám trực tiếp nhìn, nhưng rồi không nhịn được len lén liếc
nhìn một cái.
Chỉ có vương gia mới có thể làm vậy, thật sự là làm cho người khác đỏ mặt tía tai, nhưng đây cũng là phương pháp hữu hiệu nhất.
Trong mắt Lăng Khiếu Dương hoàn toàn
không tức giận Hữu Hi, toàn tâm toàn ý đem thuốc cho nàng uống, căn bản
không rảnh quan tâm đến những kẽ đứng xung quanh, cũng không nhìn thấy
ánh mắt quái dị của của vài người.
Lần lượt thân mật tiếp xúc, cho đến khi thuốc hoàn toàn trôi xuống, Lăng Khiếu Dương mới bỏ ra.
Cánh tay buông lỏng, Hữu Hi thẳng tắp nằm xuống, Lăng Khiếu Dương lúc này mới hài lòng, quay đầu lại, liền chứng
kiến thần sắc vài người, mới ý thức được chính mình vừa xúc động lo lắng khác thường, mạnh bạo ném chén thuốc xuống mặt dất, nát vụn, đứng dậy,
phẫn nộ quá: “Có phải bổn vương quá xem trọng các ngươi, các
ngươi nếu dám coi bổn vương là trò hề, dù cuốn gói ra đường cũng đừng
mong sống sót”
Lăng Khiếu Dương nói xong liền đùng đùng
nổi giận rời khỏi phòng Hữu Hi, đi nhanh vài bước, liền đứng lại trong
sân, nhìn bầu trời đầy sao, lại nhớ đến tên Dạ Lan.
Dạ Lan, là vì lời hứa với Dạ Lan, tất cả đều vì lời hứa, hắn mới khẩn trương như vậy.
Hắn muốn nàng sống, nhận hết hành hạ, chết đi chẳng phải rất dễ dàng cho nàng.
“Nhất Thần ca, ta không chết, ta
tưởng mình đã chết, nhưng lại vẫn tiếp tục sống, như vậy có cơ thể gặp
lại người rồi, nhưng ta không mong như vậy. Ta muốn mình tạm thời sống
buông thả, sau đó tìm cơ hội li khai nơi này, nhìn thiết vòng trang sức
trên chân, ta cảm giác rất thống khổ, rất hận tên nam nhân đó”.
“Nhất Thần ca, ta rất nhớ ngươi, hy
vọng ngươi sống vui vẻ, nhưng xin đừng quên ta, đừng đem Hữu Hi quên đi
tất cả, rất mâu thuẫn phải không, tóm lại, ta rất nhớ ngươi”
Hữu Hi ghé vào giường, viết xong những
lời đó vào một cuốn vở. Cuốn vở nhỏ đơn sơ do chính Hữu Hi dùng giấy
ghép lại, bút cũng chính mình làm, viết một chữ cũng đã rất tốn chi phí. Nhưng, đó là cách duy nhất để nàng ghi lại những ký ức của mình, nói ra tâm sự của chính bản thân.
Cho dù là nhỡ kỹ như vậy, nàng vừa tỉnh
lại một khắc, đã thấy đôi mắt xinh đẹp của hắn nhưng lại làm cho người
ta sợ hãi. Ánh mắt tràn ngập sắc huyết. đang nhìn nàng dần dần tỉnh lại, tựa hồ không nói lời nào, nhưng ánh mắt khó có thể giải thích được.
Ngày thứ hai tỉnh lại, cổ chân nàng đeo
thiết vòng trang sức cũng đã đỡ nhiều, nỗi thống khổ vẫn còn, nhưng nàng đã bình tĩnh lại. bởi vì nàng muốn sống sót, muốn tìm kiếm cơ hội, rời
đi nơi này, có một cuộc sống tự do.
Hữu Hi thu lại cuốn vở, trong lòng có chút thê lương, yên lặng tự hỏi chính mình, Nhất Thần, ta có thể gặp lại ngươi không?
Không ai có thể trả lời được vấn đề này, chính nàng cũng không có câu trả lời….
Hữu Hi chìm đắm trong tâm sự của mình, trong lúc đó tại đại sảnh của vương phủ Nghĩa Hàn Lâu đang rất vui vẻ.
Không vì chuyện gì đặc biệt, chỉ là khỏan đãi một người khách quý rất quan trong, có thân phận không bình thường, không chỉ có người vừa uy quyền cao quý, mà còn có kẻ nắm giữ cả ngân
sách quốc gia.
Lăng Khiếu Dương ngồi ở đại điện bên
phải, chính giữa là một nam tử mặc quần áo màu vàng lãnh đạm. Bên trái
là một người tuấn mý, bất phàm, nhưng lại là nam nhân rất lạnh lùng.
Hai bên đại sảnh còn có một ít đại, mọi người cùng nâng chén đồng., thật là náo nhiệt.
Ngay lúc mọi người vừa hô uống xong chén rượu, một người nam nhân đột nhiên đứng lên cười nói: “Nghe nói trong phủ vương huynh có mất vị cơ thiếp xinh đẹp như hoa, hơn nữa
lại giải ca múa, vũ đạo tuyệt luân, sao không gọi ra cho các vị khách
quý xem mặt, cùng các đại thần thưởng thức một bài vũ khúc một chút.”.
Nma tử mặc áo màu vàng lãnh đạm có vẻ mặt chờ mong nhìn Lăng Khiếu Dương: “A