ới rồi.”
“Xin hãy chỉ giáo?” Mộ Cẩm Cẩm miệng cười đến mang tai hỏi.
“Tiểu thư đắc tội tới Nguyệt quý phi, ai cũng biết Nguyệt quý phi
trên dưới trong triều rất có thế lực, trong hậu cung, là người duy nhất
được hoàng đế triệu thị tẩm vượt quá hơn mười lần, hơn nữa còn được
phong danh hiệu Nguyệt quý phi, phụ thân của nàng Chu Bách Xuyên cũng là Tể tướng đương triều của Dạ Sát hoàng triều, có thể nói thế lực của Chu gia rất lớn chỉ dưới một người mà trên vạn người.”
“Cho nên…” Mộ Cẩm Cẩm quay đầu liếc xéo Thu Nguyệt một cái,” Ta phải biết điều một chút hướng thế lực ác man này cúi đầu sao?”
“tiểu thư nha…”
Mộ Cẩm Cẩm không để ý đến Thu Nguyệt một bên lầu bầu nói, nàng đem
tiểu cung nữ bị đánh gần chết gục trên mặt đất đỡ lên,” Thu Nguyệt, mau
tới hỗ trợ.”
Bị gọi đến tên Thu Nguyệt bất đắc dĩ lắc đầu, cuối cùng, cũng giúp đỡ nâng cung nữ bị đả thương đỡ đến Cẩm Tú cung xức thuốc chữa thương.
Về sau, Mộ Cẩm Cẩm mới biết được cung nữ bị đánh này nguyên lai là
thiếp thân thị nữ bên cạnh Nguyệt quý phi tên là Đông Tuyết, có một buổi sáng sau khi thức dậy, Nguyệt quý phi đột nhiên phát hiện trâm ngọc cài tóc không thấy, cho nên ánh mắt hoài nghi rơi xuống trên người Đông
Tuyết.
Đông Tuyết đáng thương vô tội bị chủ tử của nàng đánh cho chết đi sống lại, súy nữa thì bỏ mạng dưới gậy gộc.
Mặc dù sớm biết cung đình hiểm ác, nhưng nàng lại không nghĩ tới trong cái bóng tối đó lại có tình cảnh như thế.
Xem ra, nàng nên nhanh chóng rời khỏi vùng đất thị phi này.
Trong điện Dưỡng Tâm—
Tây Môn Liệt Phong ngồi ở trên ghế rồng (ngai vàng) nhẹ nhàng lật xem tấu chương của các tỉnh huyện trình lên, trong đầu lơ đãng hiện lên một dàng người thanh tú động lòng người, nàng cột tóc thành một cái đuôi
sam thật dài, trên khuôn mặt trắng noãn tản ra ánh sáng mê người, nữ
nhân khác thời điểm nhìn thấy hắn sẽ hiện ra ánh mắt cung kính cùng cầu
xin được yêu mến chiều chuộng, nhưng còn cái nha đầu kia…
Chân mày khẽ nhíu lại, Tây Môn Liệt Phong tự trách mình thế nhưng
không giải thích được hắn lại vắng vẻ Cẩm phi kia những ba năm, bất quá
nữ nhân kia gần đây hành động cử chỉ đúng là quái dị đến mức làm cho
hắn không nhìn rõ được chân tướng sự việc, ba năm, một người thật có thể thay đổi nhiều như vậy sao? Có lẽ nàng đang chủ tâm diễn trò cho hắn
nhìn?
Quá nhiều nghi vấn, làm đầu óc Tây Môn Liệt Phong trở lên có chút mê
loạn, lấy lại tinh thần, hắn mới phát hiện tấu chương vừa cầm trên tay
vẫn còn đang dừng lại ở trang đầu tiên.
Xem ra bởi vì nữ nhân kia, hắn đã thất thần thật, lắc đầu cười lạnh
mấy tiếng, hắn tiếp tục xem tấu chương trong tay, nhưng nhìn chữ viết
lại càng ngày càng thấy mơ hồ, gương mặt xinh đẹp thanh thuần giống như
quỷ mị của Mộ Cẩm Cẩm giống như đang dần hiện ra trong tấu chương.
“Tiểu đức tử, bây giờ là giờ nào?” Rốt cục để tấu chương xuống, Tây
Môn Liệt Phong nhẹ nhàng vuốt vuốt mi tâm có chút đau nhức của mình.
“Khời bẩm hoàng thượng, bây giờ là giờ Mùi một khắc.”
Im lặng trong chốc lát, hắn đột nhiên đứng thẳng dậy,” Bãi giá đi Cẩm Tú cung.” Nói xong, hắn nghênh ngang rời đi, Tiểu Đức Tử đi phía sau
thì khuôn mặt lộ ra vẻ hoảng sợ, trời ạ! Hoàng thượng đây bị làm sao
vậy?
“Đông Tuyết đáng thương, bị đánh cho thành cái dạng số dở chết dở như thế kia, còn phải đi rửa chân nấu cơm cho người ta, đầu năm nay nữ nhân nô tỳ thật là không vó địa vị, nếu như ta là Đông Tuyết, nhất định sẽ ở trong cơm của ả bỏ thêm ít cát đất, khi đem nước rửa chân sẽ thêm a-xít sun-phu-rít, còn phải đem rắn hổ mang để lên giường của ả…”
“Ông trời của em, nhờ cậy người không nên lại đi gây chuyện sinh sự,
nếu quả thật chọc giận Nguyệt quý phi, như vậy cuộc sống trong cung
tương lai của chúng ta nhất định sẽ rất là thê thảm.”
Thu Nguyệt tận tâm hết sức đem gọt sạch một trái táo đưa tới trước mặt Mộ Cẩm Cẩm,” Tiểu thư, ăn trái cây cho bớt giận.”
“Tốt, nếu trong cung không sống được, ta liền mang theo em đi ra khỏi cung vân du tứ hải, xông xáo giang hồ.” Vừa nói, Mộ Cẩm Cẩm vừa dùng
lực cắn xuống trái táo một miếng,” Ừ, táo thật ngọt!”
“Vân du tứ hải? Xông xáo giang hồ?” Thu Nguyệt giống như nghe được tin tức lớn.
“Đúng vậy!” Nàng dùng sức gật đầu, “ Ở trong hoàng cung này giống như một phòng giam lớn, mỗi ngày sinh tồn ở chỗ này, ta cảm giác mình giống như sắp thở không ra hơi, cho nên ta quyết định tương lai không xa, sẽ
mang theo ngươi rời cung trốn đi, chúng ta làm một đôi nữ hiệp giang hồ
vui vẻ, sau đó cướp của người giàu chia cho người nghèo, trừng phạt kẻ
làm việc ác, đến một ngày nào đó, đại danh của chúng ta có thể còn được
lưu lại sử sách nha.”
Mộ Cẩm Cẩm đang vì mình có suy nghĩ to lớn cao cả như vậy không nhịn được mà tự ủng hộ một phen.
Còn Thu Nguyệt thì đang bị bộ dáng của tiểu thư dọa cho gần chết.
“Trời ạ! Tiểu thư thoạt nhìn bề ngoài người khỏe mạnh nhưng bên trong giống như có chút vấn đề, người một khi bước vào cửa hậu cung, trên
thân thể liền dán lên một dấu hiệu vô hình là người của hoàng đế, giống
như người một cô nương khi đã có thân phận như vậy đừng nói