hìn lầm người!”
Mộ Cẩm Cẩm—“ Trên mặt của hắn nhanh chóng lộ ra vẻ giận dỗi.
“Giữa phu thê vốn nên là tương kính yêu thương lẫn nhau, tư tưởng của ta luôn là không có thêm chi chi nhánh nhánh trong quan hệ hai người,
ngươi là hoàng đế cao cao tại thượng, ngươi là lão đại của mọi người nên có thể ra lệnh cho tất cả mọi người phải tuân theo ngươi, phải làm vừa
lòng ngươi, nhưng là ta bất đồng, ta là người của tương lai, tư tưởng
cùng lo-gích hoàn toàn dừng lại ở thể kỷ hai mươi mốt, có lẽ ngươi nghe
không hiểu ta rốt cuộc đang nói cái gì, nhưng mà ta vẫn cứ nói, Mộ Cẩm
Cẩm ta sẽ không vì vinh hoa phú quý mà đi nhượng bộ bất cứ người nào.”
Nghe thêm những lời đại nghịch bất đạo này lần nữa, Tây Môn Liệt
Phong tức giận đứng lên,” Rất tốt, nàng mặc dù phản kháng, bất quá trẫm
sẽ không để ý mà nói cho nàng một tiếng, mỗi người cũng đều có một giới
hạn nhất định, nếu nàng lại không biết phân biệt, ngoan cố chống cự, Cẩm phi, kết quả nàng chỉ có thể là bị trẫm vĩnh viễn cô lập.”
Sau khi nói những lời này xong, hắn giận đến phất tay áo rời đi, nhìn bóng lưng dứt khoát lãnh khốc của hắn, Mộ Cẩm Cẩm phát hiện tâm mình
thế nhưng không tự chủ được mà cảm thấy cực khó chịu.
Nàng đây rốt cuộc là bị làm sao?
—
Tây Môn Liệt Phong hắn đi rồi! Thối hoàng đế đi rồi!
Mộ Cẩm Cẩm nhàm chán ngồi ở bên ao sen hừ nhẹ mấy câu níu lấy cánh hoa trong tay từng mảnh từng mảnh ném vào trong hồ nước.
Cái gì mà làm ra bộ uy phong lãnh khốc, tự cho mình là hoàng đế liền rất giỏi ư, lại dùng cái loại thái độ này uy hiếp nàng.
Càng nghĩ càng thấy tức, trong lòng của nàng cảm thấy rất khó chịu,
nơi xa, truyền đến thanh âm của mấy nữ từ cười hì hì, Mộ Cẩm Cẩm đang
nhéo cánh hoa men theo thanh âm mà nhìn lại, nguyên lai là Nguyệt quý
phi, phía sau nàng còn có mấy phi tần đi theo vuốt mông ngựa, sáu bẩy mỹ nhân mặc hoa phục lòe loẹt đang từ xa tiến lại gần, bất quá khi nhìn
thấy nàng lại trưng ra bộ dáng ôn nhu kiêu căng, thật làm cho người ta
nhìn thấy phiền.
Những nữ nhân này tư thái thật đúng là đủ khoa trương, bước đi thì ẻo lả, cười thì rõ ràng là rất giả tạo, còn bày ra bộ dáng thanh tao quý
phái, nhất là ả quý phi kia…
Nha đầu Đông Tuyết đáng thương ở bên cạnh nàng ta, sau đợt trước nàng có nhìn thấy được vài lần, trên mặt không phải bị thương, thì cả người
đều có dấu vết xanh tím, hiên nhiên là bị vị quý phi kia cố ý trả thù,
loại nữ nhân này thật hẳn là phải chịu giáo huấn thật gay gắt.
Mắt to vừa chuyển, Mộ Cẩm Cẩm ngồi bên cạnh ao trên khuôn mặt liền
hiện lên nụ cười xấu xa đen tối, chuyển thân một cái, nàng tránh thoát
tầm mắt của Nguyệt quý phi, len lén đến nấp sau rừng cây.
Nguyệt quý phi đang đi cùng các phi tần khác làm bộ thần thái cao
ngạo, mười ngón tay nhỏ và dài nhẹ nhạng vuốt vuốt hai lọn tóc mai bên
tai.
“Nghe nói ngày hôm qua Hoàng thượng phái người tuyên Lệ phi đến tẩm
cung của người thị tẩm, xem ra khẩu vị gần đây của hoàng thượng chúng ta tựa hồ trở nên có chút kỳ quái rồi.”
“Nguyệt quý phi người chớ đa tâm, Hoàng thượng gọi thần thiếp đến tẩm cung của người chẳng qua là hỏi thăm nghi thức của phụ thân thiếp ở
Đông Tấn nước Du, chứ không có ý tứ gì khác.” Cô gái bị gọi là Lệ phi hạ thấp người, trong lúc nói biểu lộ có chút khẩn trương sợ hãi.
“A?” Nguyệt quý phi nghiêng đầu, trên môi hiện lên một tia cười
lạnh,” Thật chẳng qua chỉ là đàm luận chuyện công sự đơn giản như vậy?”
“Thần thiếp không dám nói dối người Nguyệt quý phi.”
“Lệ phi, năm đó mọi người cùng nhau vào cung, nếu như không có ta nói giúp ngươi vài câu thì hoàng thượng cũng sẽ không đem ánh mắt rơi vào
trên người của ngươi, lại càng không có danh phận Lệ phi nương nương
ngày hôm nay, cho nên…”
“Nguyệt quý phi xin người yên tâm, thần thiếp tự biết dung mạo cùng
tài văn chương của mình không so sánh được với Nguyệt quý phi, huống
chi, ở trong hậu cung này, cũng không ai dám cùng Nguyệt quý phi tranh
thủ tình cảm, thần thiếp chỉ mong có thể an an ổn ổn ở lại trong hậu
cung làm một Lệ phi nho nhỏ này là đã thấy hài lòng lắm rồi.”
“Biết như vậy là tốt.” Nguyệt quý phi quay đầu, trên khuôn mặt xinh
đẹp hiện lên tất cả đều là bộ dạng ích kỷ, nàng cùng mấy tần phi ưu nhã
đi lại bên cạnh bờ ao sen, trong ao yên lặng thỉnh thoảng có mấy con
chim nhỏ xinh đẹp bay qua.
Đột nhiên, có một cánh tay đẫm nước đang dần dần hiện ra từ trong ao, thấy thế, Nguyệt quý phi đang đi ngơ ngác dừng lại một chút, khi nàng
tận mắt thấy cánh tay kia từ từ mở rộng nhô lên cao, nàng bị làm cho sợ
đến hoa dung thất sắc.
“Quỷ! Có quỷ!” Nàng lùi lại mấy bước, tay phải run rẩy chỉ vào trong ao, chúng phi tần cũng theo tiếng nói mà nhìn lại.
Liền thấy một cánh tay trắng non mịn đang dần dần từ trong ao vươn
ra, ngay sau đó, là đỉnh đầu tóc tai bù xù cũng dần dần hiện lên mặt
nước, khuôn mặt bị một đầu tóc đen nhánh che phủ hết, mọi người không
thể nhìn ra được là ai, chỉ thấy một cái đầu tròn đen thùi lùi.
“Nguyệt quý phi… Nguyệt quý phi…”
Cái đầu trong ao chẫm rãi hướng về phía bọn họ, thanh âm khàn giọng giống như quỷ mị kê