Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323720

Bình chọn: 10.00/10/372 lượt.

đặc biệt hơn người, nàng mới không sợ hắn đâu.

“Đúng vậy a, thuận tiện tới thăm người một chút xem có bị chết đói hay

không.” Quay lại đóng kín cửa, hắn đi vào bên trong phòng, phòng chưa

củi dơ dáy bẩn thỉu đến một chỗ đặt chân sạch sẽ cũng không có, nhìn

nàng bộ dáng hầm hừ, khuôn mặt hắn liền làm bộ uy nghiêm lạnh lùng.

“Làm sao? Đối với sự trừng phạt của trẫm tỏ vẻ bất mãn?”

“Không dám! Ngài là hoàng đế đại nhân so với mặt trời mặt trăng sao sáng còn cao quý hơn, ta chỉ là một con kiến hôi nhỏ bé không đáng kể, có

thể nhận được sự trừng phạt của ngài như vậy Mộ Cẩm Cẩm ta hẳn là phải

quang vinh cao hứng!” Vùng vằng một phen, làm cho Tây Môn Liệt Phong không khỏi nhíu nhíu chân mày,” Thì ra nữ nhân các nàng quả nhiên đều thích mang thù.” Đi tới bên cạnh nàng, hắn đem nàng kéo đến trước mặt mình,” Đừng tức giận, biết

nàng đói bụng suốt một ngày, trước ăn một chút gì đó rồi lại cùng trẫm

tức giận không được sao?”

“Không ăn!” Mộ Cẩm Cẩm quật cường nghiêng đầu sang chỗ khác, nàng mới

không chịu cùng tên man tử này thỏa hiệp đâu, bất quá, đáy lòng tựa hồ

có chút không tức giận, kỳ quái, ít nhất mười phút đồng hồ trước nàng

còn đang khinh bỉ hắn đến tận mặt trăng a.

“Cẩm nhi!” Cúi đầu trách cứ, gương mặt tuấn tú trở bên càng nghiêm

nghị,” Nàng muốn kháng chỉ bất tuân sao? Trẫm muốn nàng phải ăn.”

“Ta nói ta không muốn ăn! Còn có…” Nàng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn từ

trước ngực hắn lên,” Lúc ngươi gọi người ta là Cẩm Nhi, tự nhiên có cảm

giác là lạ.”

“Đứa ngốc, cho dù trẫm có tức giận rất muốn đem nàng ra treo ngược lên

đánh một trận thì nàng cũng vẫn là phi tử của trẫm, nữ nhân của trẫm,

Cẩm nhi của trẫm a.”

Ngay cả chính hắn cũng không rõ ràng lắm, tại sao mình lại trở nên như

vậy, ba lần bốn liệt nhẫn nhịn tiểu nữ nhân này, buổi sáng sau khi trừng phạt nàng xong, hắn một lòng thủy chung không yên tĩnh được, hắn liều

mạng muốn dùng tấu chương cùng công sự để ngăn cản tâm tình tưởng niệm

nàng, nhưng là trong đầu lại vẫn không ngừng hiện lên khuôn mặt khả ái

bốc đồng của nàng.

Đến ban đêm, lòng nhớ thương nàng lại càng ngày càng khó ức chế, cuối cùng, dưới đáy lòng hắn rốt cuộc hướng nàng đầu hàng.

Sợ nàng đói bụng, hắn cố ý phân phó ngự thiện phòng làm một chút đồ ăn

mới mẻ đưa tới cho nàng, không nghĩ đến nha đầu này lại can đảm không

nhận tấm chân tình của hắn.

Nghe được thanh âm tràn đầy từ tính của hắn, Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên cảm

giác được tim mình giống như nai con đi loạn, hắn tại sao lại đối tốt

với nàng như vậy? Chẳng lẽ tên man tử này lại muốn dùng âm mưu quỷ kế

gì với nàng?

Hoặc là… Hắn đã biết được nàng len lén ăn hết đồ ăn sau lưng hắn, cho

nên cố ý ép nàng lại tiếp tục ăn, tốt nhất là khiến nàng ăn đến chống đỡ không được mà chết vì bội thực! Xem đi! Nam nhân này quả nhiên đủ ác

liệt, ngay cả loại chiêu tổn hại như thế này mà cũng nghĩ ra.

“Ta thật ăn không vô, đói bụng suốt một ngày, đến bây giờ trong dạ dày

giống như có hỏa thiêu, lửa đốt dường như rất khó chịu, ôi dạ dày của ta a…” Mày liễu khẽ nhăn lại, Cẩm Cẩm giả bộ thống khổ vẻ mặt khó nhịn,

nàng nửa thì lay động thân thể, nửa thí lấy tay ôm ở phần dạ dày,” Xem

ra hoàng thượng đối với ta trừng phạt đúng là đã khiến cho ta bắt đầu

đau đến không muốn sống nữa…”

Hừ! Ngươi muốn chơi với ta, ta liền cùng chơi với ngươi, diễn trò ai mà không thể diễn?

Nhìn bộ dáng của nàng làm cho Tây Môn Liệt Phong không nhịn được mà bắt

đầu lo lắng, hắn bỏ cặp lồng đựng thức ăn trong tay ra, khẩn trương đem

Cẩm Cẩm ôm vào trong ngực của mình,” Cẩm nhi, dạ dày thật rất khó chịu

sao? Mau nói cho trẫm biết đau như thế nào? Có nghiêm trọng không?” “Dĩ nhiên!” Nàng rất khuyếch đại dùng sức gật đầu,” Vốn là người ta buổi sáng cũng chưa có ăn cái gì, tiếp theo ngươi lại muốn trừng phạt ta,

làm cho ta đói bụng dạ dày cũng sắp teo lại, bây giờ chỉ nhìn thấy đồ ăn liền nghĩ muốn ói, ô ô ô… Ta nghĩ ta nhất định sắp chết…”

Vừa nói, nàng còn liều mạng từ khóe mắt cố nặn ra hai giọt nước mắt.

Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong cúi xuống đem nàng ôm lấy, hắn một hơi lao

ra khỏi phòng chứa chủi, Tiểu Đức Tử vừa nhìn thấy trên mặt liền lộ ra

vẻ mặt kinh ngạc bất khả tư nghị.

“Hoàng… Hoàng thượng…”

“Lập tức truyền tất cả thái y trong cung đến tẩm cung của trẫm.” Khẩu khí của hắn tất cả đều tràn ngập lo lắng.

Tiểu Đức Tử kinh ngạc một hồi lâu.

“Cẩu nô tài, còn đứng ở nơi đó làm gì, nhanh đi truyền thái y, ngươi

điếc sao?” Tiếng rống giận từ trong miệng Tây môn Liệt Phong truyền ra,

làm cho Tiểu Đức Tử sợ đến hai chân cơ hồ muốn nhũn ra.

“Thưa vâng! Nô tài lập tức đi ngay.”

Mộ Cẩm Cẩm vốn định chơi một chút không có nghĩ tới nam nhân này lại

thành thật như vậy, bất quá… Nằm ở trong lồng ngực của hắn cảm giác thật sự là rất tốt a, hai cánh tay của hắn rất có lực, bộ ngực của hắn cũng

rất cứng rắn, trên người hắn tỏa ra hơi thở phái nam rất mê người…

Hắn cứ ôm nàng như vậy, lao thẳng vào trong một tẩm cung xa hoa.

“Không… không cần khoa trương như vậy chứ, huống chi ta… Ta chỉ đau bụng mà thôi…”

“Nữ nhân ngốc, đau bụng cũng