có thể dẫn đến hậu quả rất nghiêm trọng
nàng không biết sao?” Hắn nhẹ nhàng đem nàng đặt lên trên long sàng mềm
mại, bàn tay to xoa xoa vị trí dạ dày của nàng,” Bây giờ có dễ chịu chút nào không?”
“Có… Đã đỡ hơn một chút.” Mộ Cẩm Cẩm cứng ngắc tùy ý để hắn mềm nhẹ vuốt ve, xem ra, nàng tựa hồ đã lầy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, nam nhân này cũng không có ác liệt như trong tưởng tượng của nàng như vậy, vẻ
quan tâm trên khuôn mặt hắn cũng không giống là đang giả vờ.
Đang trong thời điểm đầu óc nàng loạn thành một đoàn, thì một đám thái y đã từ bên ngoài tràn vào…
“Chúng vi thần tham kiến…”
“Được rồi, không cần đa lễ, lập tức tới trị liệu cho Cẩm phi.”
“Uy! Không cần… Thật ra thì ta cũng không có nghiêm trọng như vậy… Uy…”
Mộ Cẩm Cẩm liều mạng muốn lui về sau, Tây môn Liệt Phong hết lần này đến lần khác bắt nàng trở lại,” Còn phản kháng nữa, trẫm liền phán nàng tội khi quân!” Hắn cố ý nghiêm mặt,” Biết điều một chút nằm xuống, để thái y bắt mạch cho nàng…” “Nhưng là… Ta đột nhiên cảm thấy dạ dày không phải là rất đau đớn như
trước, cho nên… Sẽ không phải phiền toái đến nhiều bá bà như vậy nữa…”
Buồn bực! Nếu quả thực để thái y bắt mạch kiểm tra thì sẽ biết dạ dày
nàng căn bản không có bệnh… Ông trời a!
“Cẩm nhi, nàng muốn chọc cho trẫm tức giận sao?”
“Ngươi đừng có sinh khí có được hay không.” Thật muốn tìm một cái lỗ để chui vào.
Cuối cùng, Mộ Cẩm Cẩm chỉ có thể tùy ý để một đám thái giám đông sờ tây
sờ, một hồi lắc đầu, một hồi than thở, làm cho Tây Môn Liệt Phong từ đầu tới đuôi đều cảm thấy rất khẩn trương, mà Mộ Cẩm Cẩm thì vọt mạnh thái y nháy mắt, cảnh cáo bọn họ tốt nhất không nên nói bậy bạ.
Nhưng là…
“Quái dị! Mạch tượng này thật là quái dị, Cẩm phi nương nương thể chất
hiện tại rất tốt, theo như mạch đập, nương nương chẳng qua là do ăn quá
nhiều mà thôi.”
“Ăn quá nhiều?” Tây Môn Liệt Phong tiếng nói đề cao lên vài bậc.
“Đúng vậy…Thưa hoàng thượng, có thể là buổi tối Cẩm phi nương nương đã
ăn quá nhiều thức ăn, cho nên dẫn đến hiện tượng không tiêu hóa hết, trị liệu bệnh này có hai phương pháo, một là người có thể dùng thuốc, hai
là hoàng thượng người có để lấy kim châm vào ngón tay cái của Cẩm phi
nương nương, sau đó thì nặn ra một chút máu là có thể khiến cho tiêu hóa trở lại bình thường.”
Thời điểm thái y đang nói, Mộ Cẩm Cẩm còn rất không có tiền đồ mà ợ to hai cái.
Thấy thế, Tây Môn Liệt Phong liền hung hăng mà nhìn chằm chằm nàng, biết rõ chính mình làm việc trái lương tâm, Mộ Cẩm Cẩm thu nhỏ hai bờ vai
tính toán giả bộ ngu đi.
“Tốt lắm, các ngươi đều lui ra đi.” Lạnh lùng ra lệnh một câu, chúng thái y khôm người lui ra ngoài.
Bên trong phòng hiện tại chỉ còn lại hai người, Tây Môn Liệt Phong tuấn
dung gương cằm buông thỏng liếc xéo bộ dáng làm sai chuyện của nàng.
“Nàng có lời gì muốn nói với trẫm sao?”
“Ha hả!” Mộ Cẩm Cẩm giả bộ ngu cười cười hai tiếng, thuận tiện lộ ra hai hàm răng trắng.
“Cẩm nhi!” Thanh âm uy nghiêm trầm thấp, lộ ra mấy phần không được phản kháng.
“Hoàng… Hoàng thượng, những thái y kia đều không nói hưu nói vượn…”
“Rất tốt, trẫm đây liền phái người đi thăm dò chân tướng sự tình, nếu
như để trẫm biết được nô tài nào to gan dám kháng chỉ sau lưng trẫm len
lén mang đồ ăn cho nàng, nàng có thể tùy tiện tưởng tượng, những nô tài
kia sẽ phải chịu trừng phạt như thế nào.”
Nữ nhân này lại dám lừa gạt hắn! Nàng thật là to gan lớn mật.
“Hoàng thượng đang nói cái gì, ta nghe một chút cũng không hiểu…”
“Tiểu Đức Tử…” “Chờ một chút!” Mộ Cẩm Cẩm đột nhiên nửa ngồi nửa quỳ trên giường lớn bắt được ống tay áo Tây Môn Liệt Phong,” Ta nhận, tất cả ta đều nhận.”
Bị buộc bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể nhận tội.
“Nói như vậy, nàng thật sau lưng trẫm ăn nhiều đồ ăn như vậy?”
Mộ Cẩm Cẩm cẩn thận gật đầu,” Cho nên ngươi ngàn vạn lần không nên
trách tội những cung nữ thái giám kia, bọn họ cũng là rất đáng thương…”
“Hừ! Đám cẩu nô tài kia dám kháng chỉ bất tuân, coi quyền uy của trẫm là không khí sao?”
“Hoàng thượng xin bớt giận, nếu như ngươi muốn trừng phạt, liền… liền hướng về một mình ta là được.” Nàng bướng bỉnh ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, một đôi tay nhỏ bé nắm tại trên vành tai, hai con mắt tròn vo lộ
ra linh khí.
Nhìn thấy nàng như vậy, Tây Môn Liệt Phong không nhịn được mà cười
một tiếng, không biết tại sao, cái tiểu nữ nhân này mặc dù tùy hứng,
nhưng là hắn đối với nàng cũng không cách nào mà tức giận được.
Ngồi vào bên giường, hằn nhẹ nhàng ôm nàng vao ngực, thuận tay hắn dùng lực gõ vào trán nàng một cái.
“Lần này trẫm dạy dỗ nàng phải nhớ, nếu như tái phạm, lần sau sẽ phạt nặng hơn.” Hắn uy hiếp dùng bàn tay to phủ hướng mông nàng,” Nếu như
nàng không muốn bị đánh cho cái mông nở hoa.”
Núp trong lồng ngực của hắn, Mộ Cẩm Cẩm mặc dù bị cảnh cáo thêm một
lần nữa nhưng là… Loại được nuông chiều, được thương yêu, có cảm giác
được quan tâm lại khiến cho lòng nàng dâng lên một trận ấm áp.
Nam nhân này tuy khí phách nhưng cũng mang theo nhiều ôn nhu, thâm
trầm nhưng lại rất hiểu lòng người, khó trách hậu cung nhiều Tần phi như