óm cường đạo giết người không chớp mắt, bọn họ đem người
của mình bao vây Tĩnh Phi, chẳng những không để ý đến tay nhỏ bẻ của
hắn, còn sờ sờ khuôn mặt bé nhỏ của hắn, lúc này ta mới phát hiện đám ác nhân kia coi trọng bộ dáng mê người của Tĩnh Phi, tính toán đem bắt lại đưa vào trong sơn trại làm áp trại tiểu nam, nói như thế nào Tĩnh Phi
cũng là chú em của ta, cho nên bổn đại nữ hiệp liền lợi dụng thảo quyền
trái, thảo quyền phải, vô cực bát quái chân, hàng long thập bát chưởng,
vô ảnh cước đem đám ác nhân kia đánh cho hoa rơi nước chảy, trong lúc vô tình cứu được Tĩnh Phi nhà chàng.”
Lựa thời chống đỡ hủy một chút hình tượng của tiểu tử này hẳn không
tính là quá mức đi, ai bảo tiểu tử này có ý xấu bán đứng nàng.
Tây Môn Tĩnh Phi vừa mới nghe xong lời kể của nàng, bị tức suýt té
xỉu! Năng lực bịa chuyện của nữ nhân này thật đúng là làm người ta bội
phục.
“Hoàng huynh, chuyện không phải như vậy, xem ra đệ phải nói toàn bộ
sự thật đã trải qua, nếu không đệ sợ có một ngày hoàng huynh sẽ phán đệ
tội khi quân mất, sự thật là hoàng hậu nương nương suýt nữa bị một tên
trong nhóm khất cái cướp bóc, nếu như không phải đệ kịp thời cứu nàng,
thì bây giờ hoàng hậu nương nương có khi đã thành hồn ma dưới lưỡi đao
của bọn người đó rồi.”
“Tây Môn Tĩnh Phi, ngươi nói hưu nói vượn!”
“Công đạo ở tại lòng người!” Tĩnh Phi mới không bởi vì vẻ mặt cùng ánh mắt cảnh cáo cảu nàng mà bị uy hiếp đâu.
Mắt thấy gương mặt tuấn tú của Tây Môn Liệt Phong càng ngày càng đen, Mộ Cẩm Cẩm cái miệng nhỏ nhắn chu ra, đặt mông ngồi vào chiếc ghế Tây
Môn Tĩnh Phi vừa ngồi, thuận tiện hai tay khoanh trước ngực thở một
hơi.
“Không chơi nữa! Không chơi nữa! Cả ngày sống trong tòa hoàng cung
này ta nhanh sắp chết, hôm nay ta nghĩ ra được ra ngoài hóng mát một
chút, huynh đệ hai người các ngươi liền bắt bẻ khi dễ ta, ngôi vị hoàng
hậu này ta quyết định không làm nữa!”
“Cẩm Nhi, nàng đừng tùy hứng như vậy nữa có được không?” Tây Môn Liệt Phong phát hiện tóc mình gần đây cũng bạc mất vài cái, Mộ Cẩm Cẩm nhất
định là ác ma trời cao phái xuống trừng phạt hắn, nếu không hắn làm sao
lại gặp được, nha đầu này thật đúng là không có biện pháp trừng trị.
Tây Môn Tĩnh Phi thì không thể tin được vào lỗ tai của mình, vị trí
hoàng hậu này không nữ nhân nào không mơ ước, nhưng Mộ Cẩm Cẩm này…
“Chàng ngày ngày ép ta học nữ công, phiền muốn chết, sau khi cùng
chàng hồi cung, chàng lại bận rộn đi làm đại sự của chàng, hơn nữa sẽ
lại bắt ta phải biết điều một chút ở lại nơi đó học những thứ nhàm chán
kia…”
“Trẫm cho nàng học nữ công, đơn giản chính là muốn thời gian của nàng đỡ nhàm chán, mấy ngày nay, triều đình phát sinh nhiều đại sự, trẫm cả
ngày chiếu cố về công chuyện, chính là sợ nàng buồn bực mới đề nghị như
vậy, nếu như nàng không muốn học những thứ đó, vậy sau này trẫm không
bắt ép nàng nữa không được sao?”
Mộ Cẩm Cẩm khoanh hai tay trước ngực cằm vung lên,” Chàng nói đều là sự thật?”
“Vua không nói chơi, bất quá…” Liệt Phong đem Mộ Cẩm Cẩm kéo đến
trước mặt mình:” Trẫm có thể đáp ứng không ép nàng đi học nữ công, nhưng là việc hôm nay nàng tự ý xuất cung, trẫm nhất định phải trừng phạt
nàng, sau khi hồi cung, dùng bút lông chép lại Kinh Thi, ít một chữ thì
đánh vào lòng bàn tay một cái thật mạnh!”
“Tây Môn Liệt Phong…”
“Chuyện khác trẫm có thể để nàng tùy ứng, duy chỉ có việc xuất cung
này, trẫm tuyệt không thể bỏ qua, nàng có biết ở ngoài cung rốt cuộc có
bao nhiêu nguy hiểm hay không, nếu như Cẩm Nhi nàng bất hạnh xảy ra điều gì ngoài ý muốn, nàng bảo trẫm phải đối mặt với hậu quả đó như thế nào, cho nên…” Hắn gõ gõ cái đầu nhỏ của nàng, ”Tội chết có thể miễn, nhưng
tội sống khó tha, hình phạt lần này nàng chạy không khỏi đâu.”
Cẩm Cẩm bất mãn vểnh cái miệng nhỏ nhắn lên, trong lòng mặc dù không
phục hắn trách phạt, nhưng vì lời hắn vừa nói là lo lắng cho mình mà
sinh ra tự trách, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi sâu trong ngực của hắn,
nàng tuyệt không để ý động tác thân mật như vậy bày ra trước mắt người
khác.
“Liệt Phong, nếu như ít hơn một chữ, có thể hay không đổi phạt đánh tay thành hôn một cái a?”
Từ trong ngực của hắn truyền tới thanh âm rầu rĩ, để mọi người ở đây
có thể nghe được rõ ràng, Tây Môn Liệt Phong gương mặt tuấn tú hiện lên
lúng túng trong chốc lát, hắn làm bộ uy nghiêm hướng những người thích
xem náo nhiệt nói:” Cúi đầu xuống cho trẫm!”
Lệnh vừa hạ xuống, mọi người không khỏi bị cưỡng ép mà cúi đầu, Tây
Môn Tĩnh Phi đứng ở một bên không nhịn được mà cười trộm mấy tiếng,
không nghĩ tới chỉ dâu nhỏ của hắn thật đúng là rất khôi hài, khó trách
đại ca hắn lại nhiều lần để mặc sự tùy hứng của nàng, một tiểu nữ tử vừa xinh đẹp động lòng người như vậy, bất kỳ một nam nhân nào khi nghe được lời này cũng đều không có cách nào nhẫn tâm đi trách phạt nàng.
Lơ đãng, Liệt Phong nhìn thấy được vẻ thưởng thức trên gương mặt của Tĩnh Phi, đáy lòng không khỏi sinh ra ghen tỵ.
“Tây Môn Tĩnh Phi, mặc dù đệ có công báo tin, tuy nhiên lại làm trễ
nải công sự trẫm giao cho đệ, về tư, trẫm thưởng