ng nhất định trong vòng
một tháng phải thêu cho hắn một cái khăn tay hình đôi uyên ương, nếu
không sẽ cho nàng đẹp mặt!
Mà người nam nhân kia, sau đó thì đi chiếu cố chuyện trong triều, thậm chí có lúc ngay cả tẩm cung cũng không trở về.
Mộ Cẩm Cẩm bị lạnh nhạt gần ba ngày, rốt cuộc nhịn không được trộm
một khoản bạc nhỏ quyết định xuất cung một lần nữa gặp người thân quen.
Dù sao Tây Môn Liệt Phong ngày ngày chiếu cố, loay hoay căn bản không có thời gian để ý đến nàng, cũng vừa tốt nàng sẽ mượn cơ hội này ra
ngoài đi chơi, sau đại lễ diễu hành ngoài phố lần trước, đối với thế
giới bên ngoài càng thêm hứng thú, lần này, nàng thay một thân nam
trang, trộm lệnh bài xuất cung của Tây Môn Liệt Phong, biến mình thành
một bộ dáng công tử phú gia quang minh chính đại chạy ra hoàng cung.
Thật là không nhìn không biết, sau khi nhìn rồi liền thấy giật mình a!
Hoàng triều Dạ Sát xa xa so sánh với trong tưởng tượng của nàng càng
thêm mỹ lệ giàu có, đường phố trơn bóng ngăn nắp, các loại lầu các kiến
trúc xinh đẹp, đường phố hai bên bán các loại đồ chơi nhỏ nhỏ, thỉnh
thoảng sẽ có vài tạp kỹ biểu diễn, còn có làm xiếc, phía ngoài quả nhiên so sánh với bên trong hoàng cung chơi càng vui hơn.
Mộ Cẩm Cẩm nhìn giống như một tiểu hài tử chưa từng ra khỏi nhà, đông sờ sờ, tây đụng đụng, gặt phải chuyện vui đùa, trực tiếp phất tay hạ
bạc thu mua, dù sao lão công nàng cũng là hoàng thượng, một người tiền,
hoàng kim dắt đầy người a!
“Phanh!” Đang trong thời điểm Mộ Cẩm Cẩm một bên du ngoạn một bên xem náo nhiệt, đột nhiên có một người xô mạnh khiến nàng ngã xuống, toàn
thân đau xót Cẩm Cẩm khẽ kêu một tiếng, ngấng đầu, lại là một thằng bé
trai tuổi không lớn lắm.
“Uy! Ngươi đi không mang theo mắt a?”
“Thật xin lỗi thật xin lỗi!” Đối phương liên tục cúi người gật đầu.
Nhìn thằng bé trước mặt bộ dáng vô cùng khẩn trương, Cẩm Cẩm mắt to
vừa chuyển, trong đầu lập tức hiện lên tràng diện tên móc túi trộm đồ,
ghê tởm! Cái tiểu tử này nó không phải là…
Thời điểm đáy lòng đang nghi ngờ, nàng cảm giác ống tay áo mình đang
bị sờ loạn, nàng theo bản năng bảo vệ ngân lượng trong tay áo, hừ hừ!
Muốn chơi chiêu này với nàng, Mộ Cẩm Cẩm nàng là người dễ chơi sao?
Nhưng là thằng bé trai trước mắt lực đạo lớn hơn mười phần, nó dùng
sức đẩy, Mộ Cẩm Cẩm liền ngửa đầu té về phía sau, ngân lượng giấu trong
tay áo rơi đầy đất, thằng bé trai nhanh chóng nhặt lên, xoay người chạy
trốn về phía ngược lại, Mộ Cẩm Cẩm tay mắt lanh lẹ bắt được cổ chân của
thằng bé…
“Ngươi đứng lại đó cho ta…”
Đang trong lúc Cẩm Cẩm ra sức phản kháng, trên mặt đường đột nhiên xuất hiện một đám khất cái nam tử đem nàng bao bọc vây quanh.
Ông trời! Nàng nàng nàng… Sẽ không phải là gặp được Lão đại cái bang chứ?
“Tiểu tử thối, nếu như ngươi còn muốn lưu lại cái mạng sống của mình, thì đừng ngăn cản lão gia phát tài, nếu không…”
Một thanh trường kiếm thẳng tắp hướng về phía trước khuôn mặt nhỏ
nhắn của nàng:” Cũng đừng trách lão gia đây đối với ngươi không khách
khí!”
“Bọn khốn khiếp các người thật là to gan, không còn coi vương pháp ra gì, dám cướp bóc bạc của đại gia…” Mộ Cẩm Cẩm đang tiếp tục muốn nói
thì đã thấy chuôi kiếm thẳng tắp hướng cổ họng nàng đâm tới, hù dọa nàng nhắm chặt hai mắt lại,” Khốn khiếp khốn khiếp, nếu như các người muốn
làm thịt ta, cho dù xuống địa ngục, ta cũng sẽ biến thành cô hồn dã quỷ
đi theo ám các người sống không bằng chết…”
“Phanh!”
Bên tai đột nhiên xuất hiện thanh âm kim khí rơi xuống đất, tiếp
theo, tiếng một trận đánh nhau cùng tiếng kêu đau không dứt bên tai, Cẩm Cẩm len lén mở mắt, chỉ thấy một bạch y nam tử (nam tử mặc trang phục
màu trắng) thân thủ nhanh nhẹn đánh đám khất cái đã tính toán vây công
nàng ngã hết xuống đất, không bao lâu, một đám thị vệ mặc quan phục từ
xa chạy gần tới.
“Tiểu vương gia, thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin tiểu vương gia trách phạt…”
Bạch y nam tử ưu nhã vỗ vỗ ống tay áo,” Đem hết những kẻ trộm này bắt lại đưa đến quan phủ điều tra cho bổn vương.”
Mấy tên khất cái bị đánh vừa nghe đến thân phận của đối phương đả
thương mìn là tiểu vương gia, bị làm cho sợ hãi rốt rít quỳ xuống đất
cầu xin tha thứ, đáng tiếc kết quả cuối cùng bọn họ vẫn bị thi vệ thẳng
tay bắt về quan phủ.
Tây Môn Tĩnh Phi tuấn mỹ buông thỏng nhìn Mộ Cẩm Cẩm đang ngồi dưới đất,” Vị huynh đài này, ngươi không sao chứ?”
Huynh đài? Cẩm Cẩm buồn cười với kiểu xưng hô như thế, nàng một bộ vỗ quần áo đứng dậy, đem mũ đội trên đầu khẻ chỉnh trang lại, thuận tiện
dâng lên vẻ mặt mỉm cười khả ái mê người.
“Tĩnh Phi, ngươi mau nhìn xem ta là ai?”
“A…Hoàng…”
Chữ còn lại còn chưa phát ra khỏi miệng, Mộ Cẩm Cẩm vội vàng lấy tay
che miệng Tây Môn Tĩnh Phi lại, nàng nhìn trái nhìn phải, xác định không có ai đối với hai người bọn họ sinh ra hoài nghi, mới tức giận trừng
mắt liếc hắn một cái,” Ta là cải trang xuất cung, chớ có lớn tiếng tuyên dương.”
Tây Môn Tĩnh Phong miệng bị che không nhịn được lắc đầu,” Ta là thấy ngươi len lén xuất cung thì đúng hơn.”
Kết quả, Tây Môn Tĩnh Phi anh tuấn
