hậu nương nương mới nhậm chức của Dạ Sát hoàng triều chúng
ta a, có câu nói thật đúng, Ma Tước cũng có thể biến thành Phượng Hoàng, không biết những lời này có phải hay không hình dung rõ nhất về hoàng
hậu nương nương?”
“Nguyệt quý phi, ta nghĩ ngươi nên biết hiện tại không giống ngày
xưa, bây giờ ta đã được hoàng thượng cưới hỏi đàng hoàng trở thành hoàng hậu của Dạ Sát hoàng triều, thấy bổn cung ngươi vì sao lại không quỳ?”
Hừ! Có oán báo oán, có thù báo thù, Chu Liên Nguyệt, ngươi ban đầu đối
với Mộ Cẩm Cẩm ta bất nhân, bây giờ cũng đừng trách ta đối vơi ngươi bất nghĩa.
Nhìn nàng bày ra chức vị hoàng hậu, Chu Liên Nguyệt sắc mặt có chút
khó coi, nàng giả vờ nghiên thân thể một chút, không tình nguyện nói: ”
Hoàng hậu nương nương cát tường.”
“Nguyệt quý phi, chẳng lẽ lễ nghi trong cung đình không ai dạy ngươi
ư, thấy chính cung nương nương, ngay cả đầu gối cũng không khụy xuống
một chút sao?”
Nghe được câu này, tuy trong lòng rất là bất mãn, nhưng Chu Liên
Nguyệt cũng ép mình nhất định phải nhẫn, cong hai chân, Chu Liên Nguyệt
không tình nguyện biết điều một chút hành lễ quỳ trên mặt đất.
Mộ Cẩm Cẩm không nhịn được trộm cười một tiếng, “ Khụ Khụ!” Nàng vừa
làm bộ khuôn mặt nhỏ nhắn uy nghiêm lạnh lùng lại,” Người đâu, đi đem
cho bổn cung một cái ghế tới đây.”
Vừa ra lênh xuống xong, tiểu thái giám liền vội vàng đem một cái ghế
đến, Mộ Cẩm Cẩm đặt mông ngồi trên ghế hướng Chu Liên Nguyệt đang quỳ
tại chính dưới chân mình dương dương tự đắc nghênh cằm,” Bổn cung đột
nhiên cảm thấy chân có chút đau nhức, Nguyệt quý phi, tới đây đấm bóp
chân cho bổn cung.”
“Ngươi…”
“Làm sao, chẳng lẽ Nguyệt quý phi lại có can đảm dám kháng chỉ bất tuân sao?”
“Nô tì không dám!” Vừa muốn đứng dạy, Mộ Cẩm Cẩm liền vung tay lên dừng lại động tác của nàng.
“Bổn cung có thói quen tương đối muốn người khác quỳ xuống xoa bóp
chân cho bổn cung.” Hừ hừ! Ngươi ban đầu đối đãi với Mộ Cẩm Cẩm ngu ngốc kia như thế nào, hôm nay ta liền muốn ngươi từ từ mà nếm trái tư vị
giống như thế.
Chu Liên Nguyệt bị làm cho tức chết nhưng vẫn cố nín nhịn quỳ bò đến
trước mặt Mộ Cẩm Cẩm, giơ hai tay lên, nhẹ nhàng xoa bóp trên đùi Mộ Cẩm Cẩm.
Được hầu hạ rất thoải mái Mộ Cẩm Cẩm hướng cung nữ thái giám quỳ đầy
đất giương tay lên,” Tất cả mọi người hãy bình thân, còn có tiểu thái
giám sắp bị mang ra đánh kia, bổn cung liền miễn cho ngươi tám mươi đại
bản.”
“Tạ ơn hoàng hậu nương nương.” Tiểu thái giám cảm động đến suýt nữa thì lệ nóng tuôn trào.
Quay đầu lại, Cẩm Cẩm liền thấy trên đầu Chu Liên Nguyệt có cắm một
cây trâm nghe nói là lễ vật quốc vương Đông Tấn dâng tặng, chỉ cần nghĩ
đến đây là đồ Tây môn Liệt Phong cấp cho nàng, trong lòng nàng tự nhiên
thấy không thoải mái tới cực điểm.
Tay nhỏ khẽ vung lên, trâm ngọc trên đầu Chu Liên Nguyệt liền dễ dàng hạ xuống đặt trong lòng bàn tay nàng,” Vật này nhìn qua cũng không thấy có ì đặc biệt, kiểu dáng cũng có vẻ quê mùa, người làm cũng không đủ
tinh xảo, ai nha…”
Cẩm Cẩm cố ý để tay nhỏ nghiêng một cái, cây trâm ngọc kia liền rơi xuống mặt đất gẫy thành hai nửa.
“Ngươi…”
Chu Liên Nguyệt vừa muốn nổi giận thì Mộ Cẩm Cẩm chuyên chọc người
kia liền dâng lên một nụ cười xấu xa,” Ý không tốt nha, bổn cung vừa mới run tay một chút, cho nên làm hỏng trâm ngọc của ngươi, thật là xin lỗi a.”
“Mộ Cẩm Cẩm, ngươi căn bản là cố ý.” Rốt cuộc không thể nhịn được nữa Chu Liên Nguyệt tức giận đứng lên,” Ta muốn đến nói cho hoàng thường
biết ngươi khi dễ ta.”
Mộ Cẩm Cẩm hai chân vắt tréo nguẩy ngồi trên ghế khuôn mặt nhỏ nhắn
lãnh lẽo,” Tốt, ngươi đi nói đi, bất quá, ngươi dám can đảm làm trò
trước mặt mọi người gọi thẳng tên của bổn cung, chỉ bằng vào tội này,
bổn cung cũng đã có thể phán ngươi tội phạm thượng, người đâu, đem
Nguyệt quý phi đè ra cho bổn cung, vả miệng mười cái!”
“Ngươi… Ngươi dám đánh ta?” Chu Liên Nguyệt không thể tin nàng lại có lá gan này,” Phụ thân ta là tể tướng đương triều, ở trong hậu cung
này….”
“Làm cho nàng im lặng, đè xuống đánh thật mạnh cho ta!” Ra lệnh một
tiếng, khiến thái giám xung quanh một phen sợ hãi, ngay cả Thu Nguyệt
cũng bị dọa gần chết.
“Nơi này xảy ra chuyện gì?” Vào đúng lúc này, đột nhiên xuất hiện một đạo thanh âm khiến cho mọi người lại một lần nữa sợ đến quỳ phục đầy
đất.
“Hoàng thượng…”
Tây Môn Liệt Phong mới vừa xử lý xong triều chính liền vội vàng muốn
mau trở về tẩm cung để hôn ái phi của hắn, nhưng là không nghĩ tới thái
giám trong cung lại nói cho hắn biết hoàng hậu ra ngoài đi chơi, đúng là nữ nhân không thành thật, hắn mới vừa rời đi một hồi, nàng liền gây
chuyện sinh sự, nhìn qua Chu Liên Nguyệt đứng một bên cùng với Mộ Cẩm
Cẩm ngồi ở trên ghế làm một bộ lưu manh giống như Đại vương trên núi,
hắn biết ngay nha đầu này nhất định là thấy Nguyệt quý phi không vừa
mắt.
“Hoàng thượng… Hoàng thượng người phải làm chủ cho nô tì a.” Thấy Tây Môn Liệt Phong, Chu Liên Nguyệt vốn là đang hung giữ như ba ba thoáng
cái bổ nhào đến quỳ dưới chân hắn,” Hoàng hậu nương nương có chủ tâm gât khó khăn cho nô
