đang cùng lão công
của mình xuất cung dạo phố, liên tiếp nhiệt tình hướng dân chúng chào
hỏi, làm cho tiếng hô của quần chúng vây xem xung quanh nổi lên từ bốn
phía, rối rít kêu hoàng thượng vạn tuế, hoàng hậu thiên tuế, còn vị
hoàng hậu này thì không có nửa điểm kiêu ngạo, hiển nhiên đón tiếp đông
đảo dân chúng tín yêu mình.
Sau khi đại lễ dạo phố đã xong, trên dưới hoàng thành cả nước chúc
mừng, trong cung lại càng tổ chức yến tiệc long trọng, văn võ bá quan
trong triều thì nhiệt tình ăn uống náo nhiệt, giằng co suốt một ngày,
sắp té xỉu, Mộ Cẩm Cẩm một người ngồi trong tẩm cung Tây Môn Liệt Phong
lẳng lặng đợi lão công của nàng tới đây vén khăn hồng voan.
Nhưng là ngóng trái ngóng phải, cái nam nhân đáng chết kia vẫn chưa
trở lại, có lầm hay không a, nàng không được mặc áo cưới xatanh trắng
đúng tiêu chuẩn đã làm cho người ta buồn bực, còn tiểu tử thúi Tây Môn
Liệt Phong kia thì hết lần này tới lần khác làm khó nàng, ngay đến đêm
động phòng hoa chúc cũng dám cả gan biến nàng thành chim bồ câu ngóng
dài cả cổ.
Mũ phượng khăn voan trên đầu đã nặng muốn chết, giằng co suốt một
ngày, còn không cho ta ăn uống một bữa thật tốt, mặc kệ, trước việc làm
no bụng là tương đối quan trọng hơn cả, Cẩm Cẩm vứt rơi mũ phượng, trang sức nặng trịch trên đầu xuống, bỏ đi phượng bào dầy chết người trên
thân, không đợi Tây Môn Liệt Phong trở về tẩm cung, nàng đã hất hàm nắm
đũa hung ăn tấn công mãnh liệt thức ăn để trên bàn.
Đến khi Tây Môn Liệt Phong trở lại tẩm cung của mình, liền thấy tiểu
thê tử của hắn thật không có hình tượng dang tay dang chân hình chữ đại
nằm ngửa trên long sàng mà ngủ, trên bàn còn lưu lại chút thức ăn dư
thừa, hắn không khỏi nhíu đôi mày rậm, dần dần đi tới bên giường, tinh
tế quan sát nàng từ trong ra ngoài, từ người nàng toát ra một loại khí
chất tuyệt mỹ, nàng thật sự rất đẹp, có vẻ nhu nhược muốn làm cho người
ta thương tiếc, cũng có vẻ cường hãn làm cho người ta hít thở không
thông, khẽ cúi đầu xuống, hắn nhẹ nhàng hôn nên mỗi tấc da thịt mềm mại
non mịn của nàng.
Ba năm trước đây, hắn không thành công nhận được thân thể của nàng,
ba năm sau, hắn sẽ không tiếp tục buông tha cho cái loại cơ hội tốt hiếm có này.
Bỏ đi tầng lớp áo ngoài của nàng, Tây Môn Liệt Phong cảm giác được
mình chỉ cần nhìn nàng, toàn thân cũng không khỏi nóng lên, từng nụ hôn
nóng bỏng rơi lên trên mỗi tấc da thịt của nàng, Mộ Cẩm Cẩm đang ngủ
trên giường vì được hôn mà không khỏi phát ra mấy tiếng ừm, nàng vô tình từ chối, càng làm gia tăng thế tấn công của Tây Môn Liệt Phong.
Cẩm Cẩm khẽ mở hai mắt, trong mông mông lung lung thấy một khuôn mặt
tuấn mỹ khêu gợi chỉ đang cách mặt mình có một chút xíu, gương mặt thật
rất đẹp trai, một đôi con ngươi đen nhánh mê người, hắn có một đầu tóc
dài trải xuống chạm lên mặt nàng, trên mặt nóng nóng cùng bên trong thân thể cũng có cảm giác nóng khó chịu, làm cho nàng không tự chủ được mà
giơ hai tay trắng nõn của mình lên ôm thật chặt cổ của hắn.
Giống như nhận được sự khích lệ của nàng, Tây Môn Liệt Phong càng
thêm vô kỵ mà đem cơ thể dục hỏa đang hừng hực cháy của mình tiến đến
trong thân thể của nàng, bên trong phòng hoa chúc, mơ hồ truyền ra mấy
phần kiều diễm, cung nữ thái giám canh gác bên ngoài cũng thức thời đem
nến dập tắt, sau khi màn đêm buông xuống, hết thảy, đều trở nên yên lặng không một hơi thở.
( *Hờ Hờ*, đau lòng cho những đồng chí mong chờ cảnh sắc nhớ
—–
Sáng sớm ngày thứ hai, Mộ Cẩm Cẩm mơ mơ màng màng giơ tay từ bờ eo
của mình lên, di? Tại sao phía trên đầu lại có một chướng ngại vật thật
to vậy?
Khuôn mặt bỗng chấn kinh một chút, nàng liền nhận ngay ra là Tây Môn
Liệt Phong đang lười biếng ngồi bên giường vẻ mặt tuấn mỹ tươi cười
thưởng thức nàng ngủ.
“Wow! Chàng sao lại không có mặc y phục?” Ánh mắt rời đi, nàng mới
phát hiện hắn cả người trần chuồng, nơi lồng ngực cứng rắn không giống
như hình tượng gầy yếu nàng đã nghĩ, nam nhân này vóc dáng cũng thật rất đáng khen, mái tóc xốc xếch xõa bên vai lộ ra vào phần mê hoặc kiêu
ngạo, thấy Tây Môn Liệt Phong như vậy, Mộ Cẩm Cẩm không nhịn được nuốt
nuốt nước miếng, đáng khen a! Lão công của nàng quả nhiên miễn chê!
“Trẫm còn chưa từng gặp qua nữ nhân nào lại không biết e lệ như nàng, dám nhìn thẳng thân thể trẫm như vậy.”
“Mỹ nam dĩ nhiên là để cho người khác thưởng thức, huống chi chàng
thật sự là đẹp trai đến mức làm cho người ta nhìn thấy mà chảy cả nước
miếng.” Vừa nói, nàng còn rất phong lưu mà quăng cho hắn một cái liếc
mắt đưa tình, khiến cho chăn lông vũ trên người nhẹ nhàng rơi xuống, Mộ
Cẩm Cẩm mới phát hiện thân thể mình cũng giống như hắn trần truồng ở bên ngoài.
“Wow nha…” Nàng vội vàng bảo vệ bộ ngực của mình,” Quần áo của ta
đâu?” Thấy hắn lộ ra vẻ mặt cười bí hiểm, nàng nhanh chóng vén tấm chăn
lên, chỉ thấy trên long sàng lưu lại dấu vết lạc hồng, trong nháy mắt,
khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng lên, tức giận trừng mắt với hắn.
“Tây Môn Liệt Phong, tối hôm qua chàng rốt cuộc làm gì ta rồi?”