“Di? Những lời này hẳn là ta nên hỏi nàng mới đúng chứ, chẳng lẽ nàng đã quên ư, tối ngày hôm qua nàng liều mạng ôm ta còn không ngừng hô to
ta còn muốn ta còn muốn…”
“Uy!” Nàng thoáng cái nhào tới trên người hắn che lại bạc môi khêu gợi cảu hắn,” Chàng nói hưu nói vượn…”
Nụ cười nồng đậm hiện trên cánh môi Tây Môn Liệt Phong,” Cẩm Nhi,
trẫm còn không biết, thì ra là nàng lại đối với trẫm nhiệt tình như vậy
a…”
Nhìn khuôn mặt hắn một bộ cười tà, Mộ Cẩm Cẩm thật là vừa ảo não vừa
tức giận, lần đầu tiên của mình… Cư nhiên bị tên khốn khiếp này vô duyên vô cớ chiếm đi.
Lôi kéo chăn lớn, nàng trực tiếp tiến vào tron mền một mình sinh hờn dỗi.
“Cẩm Nhi…”
“Tránh ra, ta quyết định bắt đầu từ bây giờ khinh bỉ chàng.” Trong mền, truyền ra thanh âm rầu rĩ.
“Tại sao lại muốn khinh bỉ trẫm a?” Miệng của hắn nói tựa hồ giống như đang đùa giỡn với một con mèo nhỏ bướng bỉnh.
“Xôn xao—“
Chăn nhẹ nhàng bị kéo ra, Mộ Cẩm Cẩm hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đùng
đùng tức giận,” Tây Môn Liệt Phong, đây là lần đầu tiên của ta, nhưng là lại chỉ có một mình chàng hưởng thụ cái loại vui vẻ này, từ đầu đến
đuôi, ta cũng không biết kia có loại cảm giác như thế nào…”
“Tối ngày hôm qua, nàng liều mạng la hét thật thoải mái thật vui vẻ,
cho nên trẫm cảm thấy nàng hẳn là người chiếm được thỏa mãn nha…”
“Uy, chàng còn dám nói? “ Thật là bị hắn làm cho tức chết…
“Được rồi, nếu Cẩm Nhi của trẫm còn muốn nếm thử loại tư vị dục tiên
dục tử vui vẻ này, chờ sau khi trẫm lâm triều chờ về nhất định sẽ thật
tốt thỏa mãn yêu cầu của ái phi.”
“Người nào nói muốn nềm thứ vị nhàm chán ấy?”
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã sớm ửng hồng của nàng, Tây Môn Liệt Phong
phát hiện ra việc trêu chọc nàng là một niềm vui cực kỳ lớn, nhưng là
trời gian lâm triều đã qua, thân là vua một nước, chính sự quan trọng
hơn, quay người lại nhẹ nhàng hôn một cái lên khuôn mặt nóng đỏ của
nàng, hắn mặc long bào của mình vào rồi bước xuống long sàng.
“Cẩm Nhi, nhớ biết điều một chút ở trên giường chờ trẫm trở lại.”
Nói xong, lưu lại nụ cười khêu gợi bên môi, hắn đứng dậy rời khỏi tẩm cung.
Còn lại một người ngồi ngơ ngác trên giường, Mộ Cẩm Cẩm vươn hai tay
quạt quạt trên khuôn mặt của mình, nóng quá, thật là quá nóng! Gặp quỷ,
nàng cư nhiên bị tên tiểu tử kia biến thành bộ dạng không có đức hạnh
tiền đồ này, thật là mất hết cả thể diện! (Ying: *mắt mở to* chẳng lẽ cô có thể diện để mà mất chắc =.=)
Nhưng là… Hồi tưởng lại bộ dáng Tây Môn Liệt Phong vừa rồi, nàng không nhịn được mà tim đập thình thịch.
Nam nhân kia toàn thân cũng tràn đấy sức hấp dẫn, hắn quả nhiên là một tên khêu gợi mê người!
Nói sau khi lâm triều xong thì trở về tẩm cung, nhưng là chờ đến khi
mặt trời lên cao ba sào, tên Tây Môn Liệt Phong chết tiệt kia còn chưa
có quay trở lại, làm hại Mộ Cẩm Cẩm lại thật giống như ngu ngốc, ngây
ngây ngơ ngơ ngồi trên giường đợi chờ sự sủng hạnh của hắn.
Gần buổi trưa, nàng gọi Thu Nguyệt thay quần áo giúp nàng, mặc một bộ áo váy tơ lụa màu trắng khoan khoái nhẹ nhàng, Cẩm Cẩm quyết định một
người đi ra ngoài tìm chút việc vui, mùa hè gió thổi vi vu, thời tiết
thật tốt để chơi thả diều, nàng tìm một cuộn dây cùng ít giấy trắng, tự
mình làm một chiếc diều hình con chim.
Thu Nguyệt miệng rộng từ đầu đến cuối không ngừng lải nhải bị nàng
phân đi làm việc, vừa dài dòng ca thán nàng thân là hoàng hậu, hoạt động như vậy là không đúng quy củ không hợp lễ tiết, từ này trong hậu cung
phải tận lực bỏ được thì cố bỏ, phải da dáng một vị chủ mẫu, vô luận như thế nào cũng phải nên chững chạc một chút.
“Ba!” Thu Nguyệt đang ở một bên liên miên nói hết sức, con diều đã
được Mộ Cẩm Cẩm làm được một nửa vì dùng quá lức mà cánh diều liền gãy
làm đôi.
“Đều tại việc tốt ngươi gây ra, nói lăng dài dòng văn tự hại người khác đến giấy cũng làm không xong…”
“Hoàng hậu…”
“Cẩu nô tài, ngay cả chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong, ngươi
rốt cuộc có hay không dùng đầu suy nghĩ?” Đang trong lúc Mộ Cẩm Cẩm cùng Thu Nguyệt nói chuyện, cách đó không xa, truyền đến một tiếng nũng nịu
kinh người, hai người đồng thời theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy trong
một trương đình cách đó không xa, Nguyệt quý phi luôn luôn kiêu căng
vung bàn tay lên, ba một chưởng tát thật mạnh trên mặt tiểu thái giám.
Tiểu thái giám bị đánh sợ hãi vội vàng quỳ trên mặt đất không ngừng
dập đầu,” Nguyệt quý phi tha mạng, nô tài lần sau không dám nữa.”
“Loại cẩu nô tài như ngươi thì sao nhớ lâu được cái gì, phải phạt
thật nặng, người đâu, đem hắn xuống đánh tám mươi đại bản cho bổn cung…”
“Nguyệt quý phi tha mạng a…”
Sau tiếng hô tiểu thái giám quỳ trên mặt đất bị mấy người vây quanh
kéo đi, thấy thế, Mộ Cẩm Cẩm không nhịn được xông lên xuát to một tiếng
“Dừng tay!”
Sau khi nhìn thấy nàng, chúng thái giám cùng cung nữ bị làm cho sợ
đến quỳ xuống đầy đất, trong miệng không ngừng hô to “hoàng hậu nương
nương cát tường.”
Nguyệt quý phi lạnh lùng đứng nguyên tại chỗ sau khi nhìn thấy Mộ Cẩm Cẩm, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra mấy phần tức giận,” Nga, nguyên
lai là Hoàng