không nên rượu mời không uống lại
thích uống rượt phạt, có thể trở thành nam nhân bên cạnh thiếu gia nhà
ta, tiểu tử thối, đây chính là do phúc phận ngươi đã tu được từ kiếp
trước…”
“Làm nam nhân bên cạnh thiếu gia ngươi?” Cẩm Cẩm lập tức lui lại ba
bước lớn:” Đừng nói cho ta biết người này là đồng tính nha?” Là lạ! Lần
đầu tiên trong đời bị đùa giỡn, đối phương lại còn có loại ham mê khác
người này.
Nam tử được gọi là thiếu gia sắc mặt đột nhiên đông lạnh lại:” Người
đâu, đem vị tiểu ca này về phủ cho bổn thiểu gia, bổn thiểu gia có đôi
lời muốn trò chuyện riêng với hắn…”
“Buông tay ra… Này! Ta không phải nam nhân, buông tay ra, bọn khốn khiếp kia…”
“Tiểu thư… Mau buông tiểu thư nhà…”
Đang trong lúc đôi bên giằng co, không biết từ chỗ nào đột nhiên nhẩy ra một đám nam tử võ công cao cường, bọn họ giơ trường kiếm lên nhanh
chóng mà gọn gàng đem mấy tên đại hán muốn hành hung người kia đánh ngã
hết xuống đất.
“Wow! Võ công thật là lợi hại nha, vị đại ca này, mau nói cho ta biết quyền pháp huynh vừa ra tay là loại quyền pháp gì vậy? Còn có vị đại ca kia nữa, cái chiêu huynh vừa giơ kiếm bay múa loạn xạ có tên là gì? Còn có…”
“Hoàng thượng giá lâm—“
Đang trong lúc Mộ Cẩm Cẩm không ngừng đuổi theo người ta bát nháo hỏi han, một tiếng hô to, khiến cho dân chúng đi lại xung quanh đồng loạt
quỳ hết xuống, ngay cả đám người vừa đánh nhau rất lợi hại kia cũng quỳ
xuống theo.
Trong lòng Cẩm Cẩm giật mình, hoàng thượng tới?
Tiếp theo, nàng nhìn thấy tám thái giám dẫn đầu đi trước một cỗ kiệu
trang trí hết sức xa hoa từ nơi xa đi tới, nam tử ngồi trong kiệu—
Không phải Tây Môn Liệt Phong thì còn ai vào đây?
Gương mặt tuấn tú khiến cho người ta đã nhìn qua thì không thể quên
được, mày rậm anh tuấn khẽ giơ lên, cái mũi cao ngạo nghễ như ngọn núi
cùng đôi môi xinh đẹp gợi cảm, không nghĩ tới nhiều ngày không thấy,
tiểu tử này cả người đều phát ra hơi thở chết tiệt mê người làm cho tim
nàng đập nhanh không ngừng.
Vốn đã đẹp trai đến chết người, hơn nữa hắn còn là hoàng đế đại nhân
cao cao tại thượng, nam tử ưu tú như vậy, khó trách những nữ nhân kia
đối với hắn khăng khăng một lòng như thế.
Không đợi cỗ kiệu Tây Môn Liệt Phong đi tới chỗ mình, Mộ Cẩm Cẩm liền chuẩn bị chuồn đi mất, nhưng nàng mới vừa xoay người, mấy tên thị vệ
mặc áo giáp, nhìn từ đầu tới đuôi cũng đến mấy trăm người, bọn họ dàn
đứng thành hai hàng dài, khí thế ngút trời, uy phong lẫm liệt, cho dù ai nhìn qua, cũng sẽ sinh ra cảm giác sợ hãi.
Nàng vốn định nhấc chân bỏ chạy lấy người, nhưng khi chân của nàng
mời vừa nhón lên nửa bước thì đám người trước mặt đột nhiên quỳ hết
xuống đất hô to “Hoàng hậu nương nương thiên thiên tuế.”
Mộ Cẩm Cẩm bị tràng diện này làm cho sợ đến lùi lại vài bước, “Phanh!” Phía sau lưng của nàng đụng mạnh vào cỗ kiệu đã đi tới.
“Này này! Ai là hoàng hậu nương nương a, các người nhận lầm người rồi, tránh ra! Mau tránh ra…”
“Cẩm Nhi…”
Tiếng nói trầm thấp từ tính truyền đến từ phía sau nàng, Tây Môn Liệt Phong ngồi ở trong kiệu ưu nhã sải bước đôi chân dài đi tới trước mặt
nàng:” Vẫn còn tức giận trẫm sao?”
Mộ Cẩm Cẩm tức giận dùng cây quạt trong tay đập lên đầu hắn:” Tây Môn Liệt Phong, ngươi rốt cuộc là có ý gì, ban đầu mọi người chúng ta không phải đều đã nói rõ rồi ư, từ nay về sau ân đoạn nghĩa tuyệt, ngươi đi
đường dương quan của ngươi, ta đi cầu độc mộc của ta, nhưng hiện tại…”
Cánh tay nàng vung lên chỉ chỉ đám thị vệ đang quỳ trên mặt đất:” Cái này là cái gì? Phô trương dọa người a?”
“Trẫm khi nào nói muốn ân đoạn nghĩa tuyệt với nàng?” Hắn nghiêng
người dâng lên một nụ cười mê hoặc:” Trẫm chẳng qua là đáp ứng để nàng
xuất cung, còn chưa có nói qua cái gì mà ân đoạn nghĩa tuyệt như vậy
nha.”
“Có cái gì khác nhau sao?” Mộ Cẩm Cẩm bị nụ cười tự tin trên mặt hắn
làm cho toàn thân không được tự nhiên, người này lại muốn giở quỷ kế gì
đây?
“Đương nhiên là có khác nhau.” Hắn tiện tay đem cái mũ trên đầu nàng
dỡ ra, một đầu tóc đen nhánh như thác nước đổ xuống, bàn tay to không
kìm chế được vươn ra, hắn vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng vuốt vuốt cái trán
ấm áp của nàng, mười mấy ngày không gặp, hắn bị một người ném ở lại
trong cung hứng chịu hết mọi nỗi khổ tương tư.
Mộ Cẩm Cẩm không giải thích được nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhu
tình như nước của hắn, hành động khẽ vuốt này, cảm giác được thương yêu
này đã lâu nàng không được cảm thụ qua, kể từ sau khi xuất cung, mỗi đêm khuya khi yên lặng một mình cũng đều suy nghĩ đến hắn, nhưng sau khi
tỉnh lại, mới biết mình bởi vì tùy hứng mà rời bỏ nam nhân mình yêu.
“Cẩm Nhi, trẫm biết vì sự hồ đồ nhất thời của mình mà đem nàng nhốt
vào lãnh cung chịu không ít ủy khuất, thậm chí trong cơn tức giận trẫm
còn nói ra những lời ngu xuẩn muốn chém đầu nàng, nàng tức giận, là
chuyện trẫm dự liệu được, cho nên lúc nàng nói muốn xuất cung, trẫm
không có nhiều lời ngăn cản, kể từ sau khi nàng rời cung đi, trẫm đa đem tất cả phi tần trong hậu cung đuổi về nhà…”
Nói tới đây, hắn nhìn thấy được rõ ràng một tia kinh ngạc trên gương