Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Lão Bà Điêu Ngoa Của Trẫm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323522

Bình chọn: 7.00/10/352 lượt.

ngoài đều cảm nhận được

một cỗ lạnh buốt xưa nay chưa từng có?

Nhưng… Kết quả như thế không phải đều là do nàng liều chết muốn có

được ư, rốt cục tại thời điểm hắn chịu thỏa hiệp trước mặt nàng, nàng

thế nhưng… Lại cảm thấy mê mang!

Hừ! Có cái gì đặc biệt hơn người, làm như Mộ Cẩm Cẩm ta nghĩ muốn

xuất cung, muốn rời khỏi bên người lão công đại suất ca tất cả đều là

giả vờ cho hắn nhìn hay sao?

Đem theo một bọc hành lý nhỏ, Mộ Cẩm Cẩm mang theo thị nữ Thu Nguyệt

đã cải nam trang nện bước khoan thai chuyển động trên khắp phố lớn ngõ

nhỏ trong kinh thành.

Bởi vì ra đi trong cơn tức giận, cho nên đống ngân phiếu kia cư nhiên bị nàng quên lãng ở Cẩm Tú cung, bất quá… Nàng tùy tiện đem một ít trâm ngọc, trân châu trong đống đồ trang sức đến tiệm cầm đồ, tiểu sư phụ

trong đó cũng rất hào phóng cho nàng một khoản ngân lượng cũng không

nhỏ. Thật không có nhìn ra a, mấy viên trân châu trên đồ trang sức đeo

tay này lại đáng giá như vậy.

Không chỉ như vậy, chủ quán khách sạn nàng đến còn nhường cho nàng

một gian phòng khách thượng đẳng để ở, mà giá tiền thì chỉ có mỗi ngày

một lượng bạc, còn đảm bảo cơm ngày ba bữa, có gà có cá có thịt thịnh

soạn không chê vào đâu được.

Trừ những việc đó ra, mỗi khi nàng ra đường du ngoạn, cũng gặp được không ít những người bất đồng hảo tâm (Không quen biết mà có lòng tốt giúp đỡ người khác). Hoàng thành từ trên xuống dưới, cũng là một nơi phồn vinh thịnh vượng Không nghĩ tới hoàng triều Dạ Sát so với trong trí tưởng tượng của

nàng lại giàu có như vậy, hơn nữa dân chúng nơi nơi cũng đều là những

người lương thiện, tên khốn Tây Môn Liệt Phong trước kia còn hù dọa nàng nói cái gì mà bên ngoài lòng người hiểm ác, hừ! Trải qua mấy ngày cải

trang vi hành, quả nhiên chứng minh lời tên tiểu tử kia đều là dối gạt

nàng.

“Tiểu… Ách, công tử a, hai người chúng ta đã xuất cung hơn mười ngày, chẳng lẽ người thật không có ý định muốn trở lại hoàng cung nữa sao?”

Thu Nguyệt trên người mặc một bộ tiểu thư đồng đi theo sau mông Mộ Cẩm

Cẩm hỏi.

“Thế giới bên ngoài tốt đẹp như vậy, ta sao phải đi về cái địa phương quỷ quái chèn ép chết ngươi kia a, huống chi…” Cẩm Cẩm đột nhiên dừng

bước lại:” Em thích lưu lại trong cung tiếp tục làm một tiểu cung nữ ư,

vô luận nhìn thấy bất kỳ người nào có thân phận cao hơn chủ tử em cũng

phải quỳ lạy liên hồi sao?”

“Làm… Dĩ nhiên không phải là rất thích, bất quá cuộc sống trong cung

cũng tốt hơn chúng ta ở bên ngoài ngày ngày đi tới đi lui, hiện tại

chúng ta còn có thể bán trang sức vòng đeo tay lấy chút tiền, nhưng chờ

đến một ngày nào đó tiền từ bán của cải cũng tiêu hết, đến lúc đó…”

“Điểm này em không cần lo lắng nữa.” Cẩm Cẩm cầm lấy cây quạt tre gõ

nhẹ lên trán của Thu Nguyệt một cái:” Mấy ngày qua ta ở kinh thành đi

tới đi lui, đột nhiên phát hiện làm ăn ở nơi này rất tốt, ta đang mưu

tính qua ít ngày nữa sẽ đầu tư buôn bán trong kinh thành…”

“Tiểu thư, chúng ta là thân nữ nhi, làm sao có thể xuất đầu lộ diện?”

“Thân nữ nhi thì sao? Ai quy định người làm được đại sự nhất định

phải là những xú nam nhân kia?” Phát hiện tâm tình của mình có chút quá

khích, Mộ Cẩm Cẩm nhẹ ho khan vài tiếng làm bộ chững chạc:” Có câu nói

được lời hay không nhất thiết phải là tài tử, thức ăn tại mồm, hôm nay

ta không còn là hoàng hậu nương nương cao cao tại thượng, dĩ nhiên muốn

vì tương lai của mình mà nghĩ ra một số kế hoạch…”

Đang trong thời điểm Mộ Cẩm Cẩm muốn tâm tình kể chuyện nhân sinh lý

tưởng đời người, trước mắt đột nhiện xuất hiện mấy nam tử hán thân hình

cao lớn, một trong số những người đó còn đứng lại đánh giá nàng một

phen, Mộ Cẩm Cẩm bị mấy đại nam nhân này làm cho không hiểu ra làm sao.

“Này! Người nhìn cái rắm gì vậy?”

Đối phương không để ý đến lời của nàng, quay đầu lại, mọi người đồng loạt nhìn về phía một nam tử bạch y ( nam nhân mặc áo trắng) đang đi tới:” Thiếu gia, ngài xác định đây chính là người ngài muốn tìm sao?”

Mộ Cẩm Cẩm nhìn theo tầm mắt mọi người, chỉ thấy một nam tử trẻ tuổi

vóc người thon gầy vẻ mặt mê đắm nhếch môi hướng Mộ Cẩm Cẩm mỉm cười, nụ cười mập mờ ám muội này làm cho toàn thân Mộ Cẩm Cẩm nổi lên một tầng

da gà.

“Vị tiểu ca này, tại hạ tên là Tô Nhân Phàm, là một trong Tô Thiên Tả Nhị tứ đại công tử nổi tiếng trong kinh thành, vài ngày trước ở quán

trọ Duyệt Lai vô tình nhìn thấy tiểu ca một lần, phát hiện thấy từng

hành động nhấc chân giơ tay của tiểu ca cực kỳ giống một vị bằng hữu cũ

đã qua đời của tại hạ… Chỉ tiếc…”

Nói tới đây,bạch y nam từ còn lộ ra vẻ mặt như đưa đám:” Vị bằng hữu cũ kia sinh mệnh ngắn ngủi, cho nên…”

“Này! Ngươi rốt cuộc muốn làm gì? Ta và ngươi có quen biết sao? Cho

dù bộ dáng ta có giống vị bằng hữu gì gì kia của ngươi, thì ngươi muốn

làm gì ta?” Ánh mắt nam nhân này nhìn nàng thật không có ý tốt, khiến

cho nàng cảm thấy lông gà lông vịt nổi hết cả lên.

“Tiểu ca…” Đối phương vừa muốn đưa tay chạm vào nàng, Cẩm Cẩm lập tức tránh người qua một bên.

“Này tên kia! Thiếu gia nhà ta nhìn trúng ngươi là muốn cất nhắc

ngươi, tên tiểu tử thối nhà ngươi


XtGem Forum catalog